[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 359
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:05:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vừa , Vương Quý Sinh vẻ mặt sốt ruột đưa tay định giật cái bánh bao từ tay Trần Thiên Minh.”
Bánh bao tay , Trần Thiên Minh thể trả , một phát nhét miệng, c.ắ.n một miếng lớn.
“ kế toán Vương, cũng keo kiệt quá , chẳng chỉ là ăn của một cái bánh bao thôi !”
Đừng nha, tay nghề của vợ kế toán Vương cũng khá đấy, cái bánh bao ăn ngon thật.
Tất nhiên cũng một phần yếu tố là do cái bánh bao là cướp , đồ cướp lúc nào chẳng thơm ngon hơn!
Thấy Trần Thiên Minh ba miếng hai miếng ăn xong cái bánh bao, mặt Vương Quý Sinh lộ một nụ rạng rỡ.
“Thanh niên tri thức Trần, bánh bao ngon ?”
“Ngon mà.”
Trần Thiên Minh thuận miệng đáp một câu, đợi đến khi rõ biểu cảm khuôn mặt Vương Quý Sinh, lúc mới phát hiện gì đó .
Cái bánh bao đó lẽ vấn đề ?
Sơ ý !!!
Chỉ vì năm trăm đồng, Vương Quý Sinh chẳng lẽ lấy mạng ?
Trần Thiên Minh dùng sức móc họng , nôn cái bánh bao mới ăn .
Vương Quý Sinh thể để toại nguyện chứ?
“Thanh niên tri thức Trần, gì thế?
Lương thực để cho chà đạp như , cái bánh bao đó là nhân thịt đấy, nếu nôn thì lãng phí bao nhiêu!”
Vương Quý Sinh nắm c.h.ặ.t cổ tay Trần Thiên Minh, ngăn chặn động tác móc họng của .
Vốn dĩ còn đang nghĩ cách để lừa thằng ăn cái bánh bao cơ?
Ai mà ngờ chẳng cần mở miệng, cái thằng Trần Thiên Minh tự cướp lấy cái bánh bao thêm “công thức độc quyền" của mà ăn .
Mọi chuyện đều quá thuận lợi.
Trần Thiên Minh thoát khỏi tay Vương Quý Sinh, nhưng dù giãy giụa thế nào, cổ tay vẫn Vương Quý Sinh nắm c.h.ặ.t.
“Kế toán Vương, sai , bốn trăm năm mươi đồng đòi nữa, mau buông tay .”
Trần Thiên Minh hoảng loạn , cũng Vương Quý Sinh bỏ cái gì trong bánh bao, cứ kéo dài thêm nữa là tính mạng e là giữ nổi mất!
Anh còn trẻ, ch-ết!
“Thanh niên tri thức Trần, bây giờ mới sợ , muộn !
Lúc đòi tiền , tố cáo , thì hung hăng lắm mà!”
“Lúc nãy chẳng còn khen bánh bao ngon , nấm dùng trong đó là do chính tay hái núi về đấy!”
“Vì , mà một lâu bếp như , còn đặc biệt xuống bếp một chuyến, đối xử với đấy chứ.”
Vương Quý Sinh mỉm .
Tốt?
Trong lòng Trần Thiên Minh hận thể c.h.ử.i cả tông ti họ hàng nhà , cái mà dành cho khác , một chút cũng !
“Kế toán Vương, là đúng, nên đe dọa , buông tay , sẽ trả năm mươi đồng đưa đó ngay!”
So với tiền, thèm cái mạng nhỏ của hơn!
Vương Quý Sinh lạnh một tiếng:
“Buông ?
Thanh niên tri thức Trần đang mơ hão cái gì thế?
Đã đến nước , thể tha cho ?”
Giữ gì?
Để tố cáo ?
Đến lúc mà cái thằng Trần Thiên Minh vẫn còn ngây thơ như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-359.html.]
Còn đợi Trần Thiên Minh thêm gì nữa, một cơn đau dữ dội đột nhiên ập tới.
Đau!
Đau bụng quá!
Bản năng sinh tồn mạnh mẽ khiến Trần Thiên Minh bộc phát một sức mạnh vượt xa bình thường, Vương Quý Sinh hất văng Trần Thiên Minh đang ôm bụng, mặt mũi vã mồ hôi lạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Không hổ là loại nấm độc mà chọn, phát tác nhanh thật.
Vương Quý Sinh dậy sang một bên, lấy những thứ giấu trong bụi cỏ đó, vài xâu nấm rửa sạch và xiên sẵn.
Có loại độc, cũng loại độc.
Nhìn thấy Trần Thiên Minh đến cả sức để kêu đau cũng sắp còn nữa, Vương Quý Sinh lấy từ trong túi một hộp diêm, đốt một đống lửa nhỏ, thong thả nướng nấm.
Đợi nấm nướng xong xuôi, phía Trần Thiên Minh “khí thì nhiều mà khí thì ít" .
Vương Quý Sinh dập tắt đống lửa, chọn lấy hai xiên nấm độc ăn sạch, ăn xong tiện tay ném xiên tre xuống đất.
Mấy xiên nấm còn nhét tay Trần Thiên Minh.
Một hiện trường Trần Thiên Minh tự lén lút nướng nấm, kết quả vô tình ăn nhầm nấm độc mà ch-ết dàn dựng như .
Trước khi , Vương Quý Sinh còn đặc biệt kiểm tra xung quanh một lượt, đảm bảo để bất kỳ dấu vết nào của mới lặng lẽ rời .
Trần Thiên Minh mặt đất bóng lưng Vương Quý Sinh xa, cam lòng nhắm mắt .
Nếu cho một cơ hội nữa, nhất định sẽ lựa chọn đe dọa Vương Quý Sinh.
Không đúng, cho một cơ hội nữa, ngày hôm đó nhất định sẽ một đống rơm đó để ăn mảnh, mà là tìm một cái cớ, dẫn theo những khác trong làng, cùng bắt gian.
Bây giờ gì cũng muộn , Trần Thiên Minh còn cơ hội thứ hai nữa.
Năm ngoái khi suất học đại học Công Nông Binh rạng rỡ bao nhiêu, thì bây giờ thê t.h.ả.m bấy nhiêu.
Rõ ràng nên là một sinh viên đại học tiền đồ xán lạn, chỉ vì hết đến khác đầu cơ trục lợi đường chính, mà kết cục t.h.ả.m hại như thế .
Phía bên , Vương Quý Sinh khi g-iết trở về nhà, tự nhốt trong phòng.
Nỗi sợ hãi vốn kìm nén bấy lâu nay, giờ mới bắt đầu bộc phát mạnh mẽ.
Anh g-iết !!!
Giữa mùa hè nóng nực, Vương Quý Sinh lôi từ trong tủ một cái chăn bông dày, trùm kín mít lên .
Thậm chí cả đầu cũng rụt trong chăn.
Không trách !
Là do Trần Thiên Minh tự tìm c-ái ch-ết, tất cả là của !
Nếu Trần Thiên Minh tham lam vô độ, cũng sẽ lấy mạng .
, chính là như .
Vương Quý Sinh trốn trong chăn ngừng ám thị tâm lý cho bản , bình phục tâm trạng của .
Chương 299 C-ái ch-ết của liên quan đến
“Á!
Có ch-ết !”
Một tiếng hét thất thanh thu hút những khác, những thấy tiếng kêu vội vàng chạy tới.
“Đây chẳng là thanh niên tri thức Trần ?”
“Nhìn màu môi , chắc là ch-ết do ngộ độc ?”
“Mọi xem tay thanh niên tri thức Trần cầm là nấm nướng ?
Chắc chắn là vô tình ăn nấm độc .”
“Trời ạ, xảy chuyện như chứ?
Đứa con của thanh niên tri thức Trần và con bé Hà Hoa sinh còn đầy nửa năm mà.”