“Cố Thanh Sơn:
Vợ dạo tuổi tác lớn nên tính tình càng lúc càng quái gở, ông cũng gì chứ?”
May mà ông kịp thời dừng cuộc trò chuyện, nếu chẳng yên !
Trong một căn phòng cách đó xa, Đào Hoa trằn trọc mãi mà ngủ , cứ cảm giác như quên mất chuyện gì đó?
nghĩ mãi mà là chuyện gì.
Mãi cho đến lúc mơ màng sắp ngủ, trong đầu hiện lên gương mặt của cô út, cô mới sực nhớ quên chuyện gì.
Cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.
Rõ ràng hai ngày còn luôn miệng nhắc nhở chuyện , kết quả đến lúc mà suýt chút nữa quên béng mất.
Ngày mai chính là ngày cô út và bà nội lên thị trấn để xem mắt.
Cô nhất định theo.
Đều tại hai ngày nay xuống ruộng mệt quá, đến nỗi đầu óc cũng còn linh hoạt nữa.
Chương 31 Đội hình lên trấn thêm một
Sáng sớm ngày hôm , Vương Xuân Thảo dậy sớm để sắp xếp đồ đạc mang cho nhà ba, bỏ trong gùi.
Món chính là hai miếng thịt hoẵng lớn và một con thỏ hun khói, ngoài còn hái thêm một ít rau nhà trồng ở vườn .
Sau khi ăn sáng xong, Tri Hạ đeo cái gùi Vương Xuân Thảo chuẩn , theo bà hướng về phía huyện An mà .
Huyện An là một huyện nhỏ thuộc tỉnh Liêu, bên mười tám công xã, công xã Thắng Lợi nơi thôn Đại Hà tọa lạc chính là một trong đó.
So với các công xã khác, công xã Thắng Lợi coi là khá gần thị trấn.
Từ thôn Đại Hà đến huyện, nếu bộ thì mất hơn một tiếng đồng hồ.
Thấy cô út và bà nội xuất phát, Đào Hoa vội vàng kéo Phạm Nhị Ni sang một bên, nhỏ giọng :
“Mẹ, xin nghỉ giúp con với đại đội trưởng nhé, hôm nay con , con theo bà nội và cô út lên thị trấn.”
Phạm Nhị Ni sờ sờ trán Đào Hoa, sốt mà, hồ đồ thế ?
“Đào Hoa, con quên là kỳ thi do đại đội trưởng sắp xếp là chiều nay !”
Đào Hoa chẳng thèm quan tâm :
“Con , dù cũng chọn trúng , cũng chỉ tốn công vô ích, chi bằng theo bà và cô út lên thị trấn còn hơn.”
“Mẹ, cứ để con , nếu đến lúc đó lợi lộc mà chú ba thím ba cho sẽ nhà bác cả với cô út hưởng hết mất, chẳng còn phần của nhà con thứ chúng .”
Phạm Nhị Ni:
“Thế thì !”
“Đi, nhất định , Đào Hoa con mau đuổi theo bà nội bọn họ , đều là cùng một cha sinh , dựa cái gì mà lợi lộc đều để bọn họ hưởng hết chứ!”
Sau khi Phạm Nhị Ni cho phép, Đào Hoa chạy thật nhanh ngoài, chỉ sợ chạy chậm một chút là đuổi kịp hai .
“Bà nội, cô út, đợi con với!”
Vương Xuân Thảo thấy tiếng gọi liền , cau mày Đào Hoa đang chạy về phía .
“Con bé ch-ết tiệt theo ?
Hạ Hạ, chúng cứ coi như thấy, kệ nó, nhanh lên!”
Nói xong, Vương Xuân Thảo kéo Tri Hạ thật nhanh về phía .
Đào Hoa tức nổ đom đóm mắt hai phía đột ngột tăng tốc, rõ ràng thấy tiếng cô gọi, còn đầu cô , thế mà dừng đợi đành, còn chạy nhanh hơn!
Vương Xuân Thảo rốt cuộc cũng lớn tuổi, nhanh bao xa mệt đến mức thở hồng hộc, tốc độ cũng chậm .
Đào Hoa phía đang nghẹn một bụng tức mà xông tới, chẳng mấy chốc đuổi kịp Tri Hạ bọn họ.
“Bà nội, cô út, hai thấy con gọi ?
Sao càng càng nhanh thế ạ?”
Vương Xuân Thảo thản nhiên :
“Không thấy gì cả, bà già tai nghếch ngác lắm, Đào Hoa, con mà theo đây gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-36.html.]
“Bà nội, con cũng nhớ chú ba thím ba quá nên cùng bà và cô út lên huyện thăm họ một chút ạ.”
Đào Hoa hì hì .
Đào Hoa thầm nghĩ:
“Đừng tưởng hai con bà lên huyện là vì chuyện gì, ở đây, tính toán của hai chắc chắn sẽ đổ bể thôi.”
“Cô út, trong gùi của cô đựng cái gì thế ạ?”
Nói Đào Hoa định đưa tay định lật lớp vải phủ bên xem bên trong rốt cuộc đựng thứ gì.
Tri Hạ lách một cái, né tránh.
Tay Đào Hoa ngay cả cái gùi cũng chạm tới , chứ đừng là thấy đồ bên trong.
Vương Xuân Thảo hành động của Đào Hoa cho giật , khi thấy con gái né , trái tim đang treo lơ lửng mới từ từ hạ xuống.
Tuy thịt bà để ở cùng, nhưng ngộ nhỡ con bé ch-ết tiệt Đào Hoa mắt sắc thì !
“Đào Hoa, con lắm tính tò mò thế hả?
Trong gùi đựng cái gì cũng chẳng liên quan gì đến con!”
Vương Xuân Thảo tới, chen giữa Tri Hạ và Đào Hoa để tránh đứa cháu gái bớt lo gây thêm chuyện gì nữa.
“Lúc nãy con là nhớ chú ba thím ba , con cứ thế tay đến !
Lớn bằng ngần mà chẳng chút lễ nghĩa nào cả!”
Đào Hoa cam tâm cái gùi lưng Tri Hạ, chỉ thiếu một chút nữa thôi là thể thấy bên trong là cái gì .
Giấu giếm kỹ càng như , còn cho cô , chắc chắn là đồ .
“Bà nội, con lấy tiền chứ ạ?
Hơn nữa đều là một nhà cả, bà với cô út mang theo thì cũng giống như con mang thôi mà?”
Vương Xuân Thảo đảo mắt một cái:
“Giống cái con khỉ!”
“Phân gia , coi như là hai nhà khác .”
Tri Hạ u ám lên tiếng.
Đào Hoa:
“......”
Vì sự hiện diện của Đào Hoa mà Vương Xuân Thảo mấy lời tâm tình với con gái cũng nữa.
Suốt quãng đường bộ hơn một tiếng đồng hồ , ba ai mở miệng thêm câu nào.
Sau khi đến huyện, Vương Xuân Thảo dẫn bọn họ theo con đường quen thuộc đến khu tập thể của nhà máy cơ khí.
Cộc cộc cộc!
“Ai đấy?”
Vu Tú Hồng hỏi mở cửa, khi thấy đến là ai liền ngạc nhiên vui mừng :
“Bà thông gia , tới đây?
Mau , mau !”
“Ô kìa!
Một thời gian gặp, con bé Hạ Hạ đúng là con gái lớn đổi thật nhiều, càng lớn càng xinh .”
“Đây là Đào Hoa , đầu quấn khăn thế ?
Nhìn kìa, trán vã hết mồ hôi , mau bỏ , mau bỏ !”
Nói bà đưa tay định giúp Đào Hoa tháo khăn quàng cổ xuống.
Hả?
Vu Tú Hồng mái tóc chỉ dài hơn đầu trọc một chút của Đào Hoa mà ngây !