[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 400
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:09:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông Lục ạ, chuyện là thế , họ chẳng thi đỗ Thanh Hoa còn là thủ khoa tỉnh , cháu nhờ phụ đạo bài vở cho cháu một chút, cố gắng để kỳ thi đại học tới cháu cũng thể đạt kết quả ạ."
Nói thật, khi khôi phục kỳ thi đại học, nhà họ Nhiếp mấy tham gia thi, nhưng một cũng đỗ, bộ đều trượt hết.
Lục Triệu Hưng:
“ là việc gì thì đến cửa, Húc Thần phụ đạo cho ?
Mơ !”
“Nếu là chuyện thì hai về , trả lời cho Húc Thần luôn, chuyện phụ đạo gì để bàn cả, nó rảnh, vợ nó cũng tham gia kỳ thi đại học tới, bộ thời gian của nó đều dành cho cháu dâu ."
Thực tế thì bên phía Tri Hạ căn bản cần Lục Húc Thần phụ đạo bài vở cho cô.
Nhiếp Vĩnh An cau mày, vợ của họ ?
Với mối quan hệ của nhà họ Nhiếp với họ, nghĩ thể so bì với vợ của , dù đối phương cũng sinh con cho !
Ở phía bên sắc mặt Nhiếp Thu Uyển cũng chút khó coi, vợ của Húc Thần, đây là đang đến đàn bà nông thôn gặp mấy năm ?
Không ngờ Lục Húc Thần thế mà đưa cô về Bắc Kinh luôn, Nhiếp Thu Uyển còn tưởng Lục Húc Thần chỉ đưa con về thôi, còn đem cô thôn nữ đó bỏ trong thôn chứ!
Trước đây bà thấy cô thôn nữ đó xứng với Lục Húc Thần , bây giờ nhà họ Lục phục hồi danh dự, Lục Húc Thần trở thành sinh viên đại học, thì càng xứng nữa!
Lục Húc Thần bây giờ thế mà còn phụ đạo cho cô thôn nữ đó, để cô thi đại học ?
Theo cái của Nhiếp Thu Uyển, đây thuần túy là lãng phí thời gian!
Có thời gian thà rằng dùng đứa cháu trai Nhiếp Vĩnh An còn hơn!
“Bố, bố đồng ý để Húc Thần đưa cô thôn nữ đó về Bắc Kinh ạ?"
“Theo con thấy, kết hôn thì vẫn là môn đăng hộ đối, cô thôn nữ đó căn bản là xứng với Húc Thần!"
“Bố vẫn nên sớm để hai đứa ly hôn, đưa cô thôn nữ đó về nông thôn , để Húc Thần khỏi nhạo vì một vợ nông thôn lên mặt bàn."
Nhiếp Vĩnh An vẻ mặt ngơ ngác cô , chứ, đầu óc cô vấn đề gì ?
Anh họ và ông nội của rõ ràng là vẫn tha thứ cho cô mà, cô đến cửa nhà họ Lục còn chẳng nổi kìa, thế mà bắt đầu đó năng hùng hồn .
Lời mà truyền đến tai chị dâu họ , thổi chút gió bên gối thì độ khó để dịu mối quan hệ giữa cô và họ tăng thêm mấy bậc .
Trong lòng Lục Triệu Hưng, Tri Hạ - cháu dâu - là đến nhường nào.
Bây giờ thấy Nhiếp Thu Uyển hạ thấp Tri Hạ như , ông thể đồng ý cho ?
“Chuyện của nhà họ Lục chúng từ khi nào đến lượt một ngoài như bà lo lắng vớ vẩn ?
Từ nông thôn đến thì , bà coi thường nông thôn , giỏi thì bà đừng ăn lương thực do nông thôn sản xuất !"
“Bưng bát lên ăn cơm, đặt bát xuống c.h.ử.i , chính là đang cái loại như bà đấy."
“Theo thấy, mắt của cháu trai hơn nhiều so với mắt của con trai năm đó, ít nhất là cái loại con dâu cũ như bà thể nào so bì với cháu dâu ."
Sau một tràng mắng mỏ sướng miệng, Lục Triệu Hưng bế đứa chắt nhỏ đang Nhiếp Thu Uyển với vẻ tò mò về nhà.
Hôm nay thích hợp để ngoài, ông vẫn nên để hôm khác khoe khoang với những khác .
Rầm!
Cánh cửa lớn nhà họ Lục đóng sầm một cách mạnh bạo.
Bên ngoài cửa Nhiếp Thu Uyển tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, cái gì mà mắt của cháu trai hơn con trai chứ?
Chỉ là cái cô thôn nữ đó thôi, cô điểm nào mạnh hơn bà chứ?
Lão già đúng thật là mở mắt điêu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-400.html.]
“Anh họ?"
Nhiếp Vĩnh An về một hướng, lẩm bẩm thốt .
Bao nhiêu năm gặp, họ so với trong ký ức của trưởng thành hơn nhiều.
ở đằng bao lâu , lời của cô và ông nội Lục bao nhiêu .
Nhiếp Thu Uyển theo tầm mắt của Nhiếp Vĩnh An, đúng thực là Lục Húc Thần, dáng vẻ đó giống như mới ở đó.
“Húc Thần, con về , đây là Vĩnh An em họ con, con còn nhớ ?"
“Nhớ thì thế nào, mà nhớ thì thế nào?
Bà chẳng còn liên quan gì đến nữa , bà nghĩ sẽ để tâm đến những khác của nhà họ Nhiếp ?"
Lục Húc Thần lạnh lùng .
Chương 333 Chuyển đến cùng một trường
Dù cho Nhiếp Vĩnh An đích tìm đến tận cửa, vẫn cứ là công cốc trở về.
Trở về nhà họ Nhiếp, Nhiếp Vĩnh An hạ quyết tâm tránh xa cô Nhiếp Thu Uyển một chút.
Cậu nhận cô chỉ mắt kém mà đầu óc cũng vấn đề.
Cứ cái đà gây hấn của bà , đừng là dịu mối quan hệ với họ, mà thấy sớm muộn gì cũng thành kẻ thù thôi!
Nhiếp Thu Uyển đương nhiên cũng cảm nhận thái độ lạnh nhạt của đứa cháu trai, bà chỉ nghĩ là do chuyện thành nên giận lây, hề tìm nguyên nhân từ chính bản .
Ba ngày .
Lục Hạo Vũ đang chơi đùa cùng các bạn học thì chặn .
“Này!
Cậu chính là Lục Hạo Vũ , tên là Trương Chí Kiệt, là chú nhỏ của đây!"
Những đứa trẻ khác thấy lời , lập tức ríu rít hỏi han.
“Lục Hạo Vũ, thực sự là chú nhỏ của ?"
“ một họ Trương, một họ Lục, cùng họ mà?"
“Mình , chắc chắn chú ruột đúng ?"
“..."
Trương Chí Kiệt đợi hồi lâu mà chẳng thấy Lục Hạo Vũ gọi một tiếng chú, thấy những khác bàn tán ngớt, lập tức tính khí nổi lên.
“Mẹ , chính là chú ruột của , bố với là cùng một sinh đấy."
Lục Hạo Vũ liếc Trương Chí Kiệt một cái:
“ quen , tránh xa một chút!"
Muốn vẻ bề mặt , mơ !
“Hai chúng đầu gặp mặt, quen là chuyện bình thường, dối , thực sự là chú của đấy, tin thì đợi đến lúc tan học sẽ thôi!"
Có một đứa cháu trai để bắt nạt, Trương Chí Kiệt vẫn là vui vẻ.
Điểm duy nhất là đứa cháu trai rõ ràng nhỏ hơn mấy tháng tuổi mà lên lớp hai , còn chú thế mà mới học lớp một.
Vốn dĩ Nhiếp Thu Uyển sắp xếp hai đứa cùng một lớp, ai ngờ đến trường mới Lục Hạo Vũ học lớp hai từ lâu .
Tiếng chuông tan học vang lên, Lục Hạo Vũ đeo cặp sách nhanh như chớp chạy về phía cổng trường.