“Đây đều là vốn liếng để ăn !”
Nhà họ Lục.
Tri Hạ Cố Thành Bách đang xách túi lớn túi nhỏ lưng Vương Xuân Thảo:
“Anh cả, hôm nay luôn ?"
Cố Thành Bách vội vàng lắc đầu giải thích:
“Hôm nay , ngày mai mới , đây đồ của , là của ."
Vừa nháy mắt với Tri Hạ, ám chỉ cô rằng Vương Xuân Thảo đang giận, bảo cô dỗ dành bà.
Chưa đợi Tri Hạ hỏi rõ ngọn ngành câu chuyện, Vương Xuân Thảo lên tiếng:
“Hạ Hạ, con và con rể chẳng sắp khai giảng , đó con còn thuê bảo mẫu , cần thuê nữa, trực tiếp dọn qua đây là ."
“Tiểu Vũ chẳng là do giúp trông nom mà lớn , Tiểu Nhiên cứ giao cho , con cứ yên tâm ."
Tri Hạ ngần ngừ một lát, hỏi:
“Cái đó, ơi, bên chú hai giúp nữa ?"
Kể từ khi chú hai Cố Thành Đống bắt đầu bán hạt dẻ rang đường, Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo còn thong thả như nữa, mà thỉnh thoảng giúp xử lý hạt dẻ.
Chỉ riêng Tri Hạ thôi cũng bắt gặp mấy .
Vương Xuân Thảo kiên quyết :
“Không giúp nữa!"
Trước đó là thấy Cố Ái Dân tay chân vụng về, xử lý , bà và Cố Thanh Sơn mới giúp một tay.
Ai ngờ giúp qua giúp , những việc đó thành việc của hai ông bà luôn.
Việc thì ít, nhưng tiền bán hạt dẻ, đứa con trai Cố Thành Đống bao giờ đưa cho bà lấy một xu.
Đây là coi bà và Cố Thanh Sơn là thợ thuê tốn tiền đây mà!
“Còn nữa Hạ Hạ, nhà ba chú hai con bộ dạng đó chắc là trong thời gian ngắn định về quê , ngay cả công việc của Ái Dân cũng định bán đó!"
“Căn nhà đó dù cũng là con mua, và cha con ở thì thôi, nhà chú hai con nếu ở lâu dài thì hợp lý, với nó , bảo bọn nó ngoài thuê nhà mà ở."
“ bọn nó đồng ý, ngược sẽ nộp tiền thuê nhà, để bọn nó tiếp tục ở , thì cứ xem tiền thuê nhà nộp ."
“Hạ Hạ, bất kể là chú hai thím hai Ái Dân tìm đến con chuyện , con cũng đừng mủi lòng nhé, nhất định về phía ."
Con gái bỏ tiền mua nhà cho bà và lão già ở, dựa cái gì mà để nhà thằng hai ở ?
Hồi đó khi phân gia, tiền hiếu kính hàng năm của nhà thằng hai ngoại trừ những khoản , thì chẳng thêm lấy một xu nào cả.
Trong lòng Tri Hạ rõ, cần hỏi nữa, cô sở dĩ dọn sang bên , chắc chắn là vì chuyện mà .
cô dọn qua đây , còn cha cô thì ?
“Mẹ, yên tâm, con nhất định về phía , con và chú hai đều lập gia đình riêng , em ruột rà tính toán rạch ròi, tiền thuê nhà đáng nộp con nhất định sẽ đòi ."
“Mẹ, cha ông là cùng dọn qua đây với , là vẫn tiếp tục ở bên ?"
Vốn dĩ vì lời của Tri Hạ mà sắc mặt chút hòa hoãn, nhưng Tri Hạ nhắc đến Cố Thanh Sơn, mặt Vương Xuân Thảo lập tức sa sầm xuống.
“Đừng quản lão !
Cha con lão ở đó lắm, ngày thường vẫn giúp con trai lão việc việc nọ, vui vẻ lắm!"
Cố Thanh Sơn:
“Không thể vì mặt ở đây mà vu khống như thế chứ?”
Ai vui vẻ cơ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-469.html.]
Chẳng là ngày nào cũng ở nhà, việc gì khác, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, nên giúp bọn thằng hai chút việc thôi .
Tổng thể con trai con dâu cháu trai bận rộn ở đó, còn ông thì dạo bên cạnh chứ?
Hơn nữa, chỉ một ông giúp, chính Vương Xuân Thảo chẳng cũng giúp đó ?
Vương Xuân Thảo:
“Hối hận !
Sớm nhà thằng hai định ở lâu dài, đ-ánh ch-ết bà cũng giúp.”
Trước đây sở dĩ giúp đỡ, là nghĩ dù cũng chỉ mười mấy hai mươi ngày, chung quy cũng là do mang nặng đẻ đau sinh , giúp thì giúp thôi.
Ai ngờ cả gia đình bọn nó định ở thủ đô nữa chứ?
Lần nếu rạch ròi với bọn nó, còn nhà thằng hai chiếm bao nhiêu hời nữa đây!
“Thằng cả, còn ngây đó gì?
Xách đồ thấy mệt ?
Còn mau mang đồ phòng cháu ngoại con , hôm nay sẽ ở cùng với cháu ngoại bảo bối của ."
Bà đến đột ngột thế , nhà con gái chắc chắn dọn dẹp xong phòng, dù bà cũng là qua đây để giúp trông cháu, ở phòng cháu ngoại là .
Lục Hạo Vũ vốn đang vui mừng vì Vương Xuân Thảo dọn qua đây, thấy bà định ở cùng phòng với , liền nhíu mày vẻ đắn đo.
Cậu bé quen ngủ một một phòng , bà ngoại đột nhiên dọn ở cùng, Lục Hạo Vũ vẫn chút thích nghi .
Cố Thành Bách cúi đầu Lục Hạo Vũ đang đắn đo:
“Tiểu Vũ, phòng cháu là phòng nào?
Cháu chỉ cho bác cả ."
“Bà ngoại ơi, cháu là trẻ lớn , thể tự chăm sóc bản ạ."
Lục Hạo Vũ ngẩng đầu .
“Hay là vẫn nên dọn thêm một phòng nữa, để bà ngoại và em trai ở cùng ạ?"
Trước đó ba lén hỏi bé, nếu buổi tối em trai ngủ cùng , như thể chăm sóc cho em ?
Lúc đó gật đầu chắc chắn, cũng chuẩn tâm lý để ở cùng phòng với em trai.
đợi mãi đợi mãi, vẫn đợi em trai dọn từ phòng ba .
Bây giờ bà ngoại đến , chi bằng để em trai ở cùng phòng với bà ngoại luôn cho xong.
Bà ngoại nhất định thể chăm sóc cho em trai .
Chương 391 Lại chuyển nhà
Lục Húc Thần cũng sớm tống khứ cái “bóng đèn nhỏ" là con trai út cho rảnh nợ, nhưng chẳng vợ vẫn luôn đồng ý đó .
Bây giờ đề nghị của Lục Hạo Vũ thể là đúng ý vô cùng.
“Mẹ, nghĩ thế nào ạ?
Là ở cùng Tiểu Vũ, là chúng con dọn thêm một phòng nữa, dẫn Tiểu Nhiên qua đó ở?"
Tri Hạ thừa dịp những khác chú ý, lén lườm Lục Húc Thần một cái, đừng tưởng cô đang tính toán cái gì.
Lục Húc Thần vô tội chớp chớp mắt, đầu đề là do con trai khơi mà, cái thể đổ lên đầu chứ?
Vương Xuân Thảo suy nghĩ một lát, chọn phương án .
“Vậy thì dọn thêm một phòng , vốn dĩ là qua đây để trông Tiểu Nhiên mà."
Lục Hạo Nhiên đang ngủ trong phòng vẫn rằng, trong lúc bé , quyền tiếp tục ngủ cùng ba của bé tước đoạt mất .