[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 482
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:25:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng lẽ để lão Tiêu yên lòng ?”
Tang lễ của Tiêu Ngọc Tuyên kết thúc, đợi Lục Triệu Hưng và Vương Kiếm Hồng tìm đám nhà họ Tiêu gây rắc rối, đám đó tự tìm đến cửa.
“Họ Lục , mau ký cái , nhà của họ Tiêu chúng , để cho họ Lục là cái thá gì?"
Lục Húc Thần kỹ, hóa là một bản thỏa thuận từ bỏ quyền thừa kế di sản.
Anh thực sự ông Tiêu để di chúc, để ngôi nhà cho !
Chuyện quá bất ngờ.
“Thằng nhóc nhà họ Lục, ngẩn đó gì?
Không thấy gì ?
Mau ký tên ."
“Ông cụ cũng hồ đồ , chút ơn huệ nhỏ mọn của khác cho cảm động, còn đem nhà tổ của họ Tiêu tặng cho ngoài ?"
Con trai cả của Tiêu Ngọc Tuyên giận dữ .
Tiêu lão nhị vội vàng tiếp lời:
“ , nhà tổ của họ Tiêu thì nên để cho cháu đích tôn của họ Tiêu mới ."
“Dù lúc đầu đoạn tuyệt quan hệ với cha chỉ mấy chúng thôi, tài sản phần của chúng thì cũng thôi , nhưng thế hệ con cháu đoạn tuyệt quan hệ với cha !"
Lời thốt , những chị em còn cùng một chiến tuyến với Tiêu lão nhị, lập tức chuyển hỏa lực sang Tiêu lão nhị.
Ai cũng ngốc, cháu đích tôn của nhà họ Tiêu chẳng chính là con trai của Tiêu lão nhị !
Ý tứ trong lời của Tiêu lão nhị chẳng là một chiếm trọn ngôi nhà ?
Không đời nào, cửa sổ cũng !
“Lão nhị, ai bảo đoạn tuyệt quan hệ với cha?
Lúc đó sở dĩ đăng báo đoạn tuyệt quan hệ chẳng qua là cho khác xem thôi."
“ với tư cách là con trai trưởng trong nhà, là lo việc dưỡng lão cho cha, bao giờ nghĩ đến chuyện đoạn tuyệt quan hệ với cha cả."
Lời , những khác bèn khinh bỉ Tiêu lão đại một cái, ông chính là đầu tiên đoạn tuyệt quan hệ với cha đấy.
Bây giờ hối hận , tẩy trắng cho , mơ !
“Anh cả, cho khác xem chỉ , mà còn cả em nữa, những năm qua tuy bề ngoài em liên lạc gì với cha, nhưng thầm kín em vẫn thường xuyên gửi đồ đến vùng nông thôn nơi cha đày xuống."
“..."
Qua một hồi tự phân trần, đám nhà họ Tiêu bộ đều là ép buộc đoạn tuyệt quan hệ với Tiêu Ngọc Tuyên, một ai là thật lòng cả.
“Theo thấy, ngôi nhà để thà rằng bán còn hơn, đến lúc đó tiền bán chúng thể chia đều."
“Phi, một đứa con gái gả như cô thì tư cách gì quyết định nhà bán ?"
“Sao thể quyết định ?
Nam nữ bình đẳng, cho dù là con gái thì cũng quyền thừa kế giống như cả các thôi!"
Bên nhà họ Tiêu cãi vô cùng hăng hái, bên Vương Kiếm Hồng tức đến mức tay chân run rẩy.
Lão Tiêu là dường nào, vướng một lũ con cháu mở miệng là một câu thật, chỉ nghĩ đến lợi ích của bản như chứ?
“Lão Vương, bình tĩnh , ngôi nhà lão Tiêu để cho Húc Thần thì nó là của Húc Thần , ai phép cướp hết?"
Lục Triệu Hưng vỗ vỗ cánh tay Vương Kiếm Hồng, lão Tiêu chọc tức ch-ết , lão Vương thể để đám hại thêm nữa.
Vương Kiếm Hồng nắm c.h.ặ.t lấy tay Lục Húc Thần:
“Húc Thần, ngôi nhà lão Tiêu để cho cháu thì nó là của cháu, ai phép ép cháu từ bỏ quyền thừa kế cả!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-482.html.]
Lục Húc Thần:
“..."
Anh cũng ý định từ bỏ ?
Ngôi nhà là ông Tiêu để cho , nếu dám đem ngôi nhà nhường cho đám con cháu bất hiếu hại ch-ết ông Tiêu , còn sợ nửa đêm canh ba ông Tiêu sẽ từ đất chui lên tìm tính sổ chứ!
Bên phía nhà họ Tiêu, cãi nửa ngày trời cũng đưa kết quả gì.
Cuối cùng vẫn là ai đó một câu:
“Quyền sở hữu ngôi nhà vẫn còn trong tay thằng họ Lục kìa, là cứ giải quyết chuyện hãy bàn bạc những chuyện khác ."
Đừng để đến lúc họ cãi đến nửa đêm mà bên căn bản hề ý định trả nhà cho họ.
“ đúng đúng, việc quan trọng nhất là bảo thằng họ Lục ký bản thỏa thuận ."
Thế là, một đám rầm rộ kéo đến bao vây lấy nhóm Lục Húc Thần.
“Thằng nhóc nhà họ Lục, mau ký tên !"
“ , mau ký tên , dù nhà họ Lục các cũng trả bất động sản , cũng thiếu căn nhà của họ Tiêu chúng để ở , đừng chiếm giữ bất động sản thuộc về nhà họ Tiêu chúng nữa."
“Theo thấy, chắc chắn là lão già họ Lục gì đó bên tai ông nội, ông nội mới để ngôi nhà cho thằng nhóc nhà họ Lục đấy, một già một trẻ các đúng là đủ thâm hiểm thật!"
“ thế, nhà họ Lục chỉ còn hai ông cháu bọn họ thôi, cần nhiều nhà như gì, cũng ở hết, đây chẳng là lãng phí tài nguyên của quốc gia !"
“ , ông nội đúng là đầu óc hồ đồ mới lập một bản di chúc như thế, nghĩ đến việc cháu trai, chắt trai nhà còn chỗ ở kìa?"
Một trong những cháu của Tiêu Ngọc Tuyên, dáng cao lớn vạm vỡ, thấy Lục Húc Thần cứ trơ đó chịu ký tên, bèn dùng sức ép ký.
Ai ngờ mới vươn tay Tri Hạ tóm lấy cổ tay.
Tri Hạ bẻ ngược một cái, cánh tay đàn ông đó lập tức vặn lưng, Tri Hạ đ-á một cái khoeo chân đối phương.
Bịch một tiếng, đó quỳ rạp xuống đất.
“Buông !"
Những khác trong nhà họ Tiêu cũng cảnh tượng cho giật , cô vợ nhỏ trông vẻ yếu đuối mỏng manh của Lục Húc Thần lợi hại như ?
“Hả?
Các gì ?
Sao còn tay đ-ánh thế?
Mau buông con trai ."
Nói một phụ nữ bốn mươi tuổi hùng hổ xông tới, đôi bàn tay múa may rõ ràng là nhắm thẳng khuôn mặt xinh của Tri Hạ.
Trong lòng phụ nữ thầm nghĩ:
“Hừ!
Con nhãi ranh, dám động con trai bà, bà cào nát mặt mày mới !”
bà cũng chịu suy nghĩ một chút, ngay cả đứa con trai trẻ tuổi khỏe mạnh của bà còn là đối thủ của Tri Hạ, thì một phụ nữ trung niên như bà mà chiếm thế thượng phong?
Tri Hạ buông lỏng bàn tay đang khống chế đàn ông, chộp lấy tay của phụ nữ, khẽ hất một cái, trực tiếp ném đàn ông đang định dậy sang một bên.
Rầm!
“Á!"
Người đàn ông đang dậy một nửa, kịp đề phòng, trực tiếp đẻ của đè cho một cái ngã sấp mặt!
Người phụ nữ vẻ mặt hoảng hốt lồm cồm bò dậy từ con trai.