[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 485

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:25:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tri Hạ:

 

Da mặt đúng là dày thật đấy!”

 

Vương Xuân Thảo quan sát Phạm Nhị Ni một lượt từ xuống , trông cũng giống đang bệnh nhỉ?

 

Sao chuyện lộn xộn, phi lý thế ?

 

Vừa chẳng còn và lão nhị tiền mua nhà , bây giờ mua nhà của Tri Hạ và bọn nhỏ ?

 

“Ngôi nhà đó chị đừng mơ mộng gì nữa, đó là di sản mà Húc Thần thừa kế từ một bạn của ông nội , là để giữ kỷ niệm, chắc là sẽ bán ."

 

Lòng Phạm Nhị Ni chùng xuống, hóa là di sản ?

 

An An chỉ nhà họ Lục thêm bất động sản chứ căn bản là từ , bà còn tưởng là mới mua chứ!

 

Bạn bè gì chứ?

 

Di sản để cho con cháu hậu duệ của , ngược để cho một ngoại tộc.

 

Sao bà gặp một kẻ ngốc như chứ?

 

“Mẹ, ch-ết thì giữ ngôi nhà gì nữa?

 

Nếu kỷ niệm thì chụp ảnh là , lãng phí một ngôi nhà như thế chứ?"

 

“Bây giờ căn tứ hợp viện ba tiến mà đang ở, cho dù Tiểu Vũ và bọn nhỏ kết hôn cũng đủ dùng , cô em gái và bọn họ cho dù giữ ngôi nhà đó thì ước chừng cũng chẳng đến đó ở , vì để như thì thà để cho Ái Dân nhà mới còn hơn!"

 

Còn về vấn đề xui xẻo thì đến lúc đó bà sẽ tìm cách nhờ giúp đỡ xua đuổi tà khí .

 

Quan trọng nhất vẫn là lấy ngôi nhà tay .

 

Vương Xuân Thảo bực nhét túi đồ khô tay Phạm Nhị Ni.

 

“Biết ngay là chị sẽ lời gì t.ử tế mà, đây, đây là đồ chị mang đến, mau cầm lấy về ."

 

“Đồ và cha nó phúc hưởng, chị cứ mang về mà bán lấy tiền , còn về ngôi nhà thì chị cũng đừng tòm tem nữa."

 

“Thay vì động não những chuyện lệch lạc như thế thì thà rằng cùng lão nhị nghĩ cách kiếm thêm nhiều tiền hơn , đến lúc đó tự mua một căn nhà mới cho Ái Dân kết hôn."

 

“Đừng lúc nào cũng dòm ngó đồ đạc của nhà khác, nếu sớm muộn gì cũng sẽ tiêu tan hết tình thôi, đến lúc thực sự gặp khó khăn tìm giúp đỡ cũng chẳng ai chịu đưa tay ."

 

Đáng tiếc là lời tâm huyết của Vương Xuân Thảo, Phạm Nhị Ni một câu cũng lọt tai.

 

Là bà đ-ánh giá quá cao vị trí của Ái Dân trong lòng hai già , ước chừng ngay cả một phần mười của cô em chồng cũng bằng nổi .

 

“Mẹ, chuyện hôn sự của Ái Dân mà hỏng thì đừng hối hận đấy!"

 

Phạm Nhị Ni hét xong liền đầu bỏ .

 

Vương Xuân Thảo mắng thì trợn tròn mắt, chẳng lẽ bà Ái Dân ?

 

Cái vợ của lão nhị đúng là cách đổ thừa thật đấy!

 

Hôn sự mà hỏng thì cũng là do bản bọn họ bản lĩnh thôi.

 

Vả , điều kiện gia đình thế nào thì tìm đối tượng tương xứng một chút là , đừng lúc nào cũng trèo cao như thế.

 

Chương 404 Chung vốn mở cửa hàng?

 

Quay , Vương Xuân Thảo đem chuyện kể cho Cố Thanh Sơn .

 

“Ông xem ý tưởng là chỉ một vợ của lão nhị nghĩ , là lão nhị và Ái Dân cũng nghĩ như ?"

 

Cố Thanh Sơn từ từ nhả một vòng khói thu-ốc:

 

“Chuyện ... là ngày mai ghé qua chỗ lão nhị một chuyến nhé?"

 

Vương Xuân Thảo đem quần áo gấp gọn bỏ trong tủ:

 

“Ghé qua một chuyến cũng , nó là trai mà lúc nào cũng tòm tem ngôi nhà của em gái thì cái thể thống gì chứ!"

 

“Còn cả Ái Dân nữa, lúc phân gia nó còn nhỏ, mặc dù đây nó thể hiện mặt chúng , nhưng ai mà tính cách thật sự của nó vợ của lão nhị dạy hỏng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-485.html.]

Không Vương Xuân Thảo nghĩ cho con trai và cháu trai , mà thực sự là tất cả đều sống chung một mái nhà, suy nghĩ của Phạm Nhị Ni chắc chắn họ thể .

 

Đã mà vẫn mặc kệ để Phạm Nhị Ni tìm đến cửa.

 

Đó chẳng là biểu thị rằng họ cũng ủng hộ ý tưởng của Phạm Nhị Ni !

 

Cố Thành Đống:

 

“Oan uổng quá!

 

Ông thực sự Phạm Nhị Ni khỏi nhà từ lúc nào cả.”

 

Cố Ái Dân:

 

“Vạn nhất thành công thì ?

 

Chẳng sẽ một căn nhà cưới .”

 

Ngày hôm .

 

Khi Cố Thanh Sơn tìm đến cửa, Cố Thành Đống mới Phạm Nhị Ni ngày hôm qua khỏi nhà là để gì.

 

“Cha, chuyện con thực sự , là của sắp nhỏ tự ý quyết định thôi, cha cứ coi như chuyện , đừng để tâm đến những lời bà ."

 

Vừa lườm Phạm Nhị Ni một cái thật sắc lẹm, đợi cha về sẽ tính sổ với bà .

 

Phạm Nhị Ni chột rụt cổ , bà thật, nhưng chuyện cũng thành chứ?

 

Hai già cũng thật là, chút chuyện cỏn con đó mà cũng chạy đến tận nhà để mách lẻo ?

 

Đây là gia đình bà yên đây mà, cứ để vợ chồng bà đ-ánh nh-au một trận thì họ mới vui lòng ?

 

“Ông nội, chuyện cháu và cha thực sự , chuyện nhà cưới cháu sẽ tự nghĩ cách, phiền đến cô nhỏ , ông cứ yên tâm ạ."

 

Cố Ái Dân vẻ mặt chân thành .

 

Hôm qua về kể hết chuyện cho .

 

Anh cũng thấu thái độ của ông bà nội .

 

Ngay cả họ còn đồng ý thì cô nhỏ và dượng nhỏ càng thể nào đồng ý giao ngôi nhà cho .

 

Ánh mắt Cố Thanh Sơn lướt qua gương mặt của con trai và cháu trai, đều là vẻ mặt chân thành, thấy dấu vết gì của sự dối.

 

Xem là ông và bà già nghĩ nhiều .

 

Lão nhị và Ái Dân vẫn còn lắm.

 

“Được , qua đây là để với chị một tiếng về chuyện thôi.

 

Lão nhị , tuổi của Ái Dân cũng lớn, chuyện hôn sự thư thả thêm chút nữa cũng ."

 

“Việc kinh doanh trong cửa hàng của chị cũng khá , đợi thêm một thời gian nữa, trong tay chị tích góp chút tiền, cho dù mua căn nhà quá lớn thì mua một căn nhà nhỏ cho hai vợ chồng chúng nó kết hôn ở cũng mà."

 

“Thực sự thì trong tay và bà già vẫn còn tích góp chút tiền dưỡng già, đến lúc đó thể cho mượn dùng ."

 

Phạm Nhị Ni nấp lưng con trai, tiếng động lẩm bẩm:

 

“Mượn?

 

Thực sự tâm thì cho luôn hơn ?"

 

Hai cái đồ già thiên vị , chỉ hướng về cô em chồng gả thôi.

 

Chẳng nghĩ nhiều hơn cho con trai và cháu trai của một chút nào cả.

 

Sao chịu suy nghĩ chứ?

 

Con gái đến thì đứa con sinh cũng mang họ Lục, liên quan gì đến nhà họ Cố chúng .

 

Con trai cho dù đến thì đứa cháu gái sinh cũng là nối dõi tông đường cho nhà họ Cố các mà!

 

Vả tuổi của Ái Dân lớn chứ?

 

 

Loading...