Lục Hạo Vũ để dấu vết dịch chuyển đến bên cạnh Lục Húc Thần:
“Ba ơi, chúng giống như , lén lút theo ?"
Lục Húc Thần mím mím môi, lắc đầu.
“Không , con cảnh cáo ba , nếu chúng dám như thì cứ đợi mà xử lý ."
Lục Hạo Vũ khinh bỉ liếc Lục Húc Thần một cái:
“Ba ơi, ba cũng yếu đuối quá mất, đợi con lớn lên chắc chắn sẽ lợi hại hơn , đến lúc đó con sẽ bảo vệ ba."
Lục Húc Thần:
“..."
Mình nên thấy an ủi nhỉ?
Thằng nhóc ranh , còn dám khinh bỉ cả ba ruột của nữa chứ.
Nếu ba thì lấy con hả?
——————
Nhà ga xe lửa.
Tri Hạ đang xếp hàng đợi soát vé thì bả vai ai đó vỗ một cái.
“Cô nhỏ."
Tri Hạ đầu , hóa là Hà Hoa.
Cô cũng chọn Quảng Châu ngày hôm nay ?
Chuyện đúng là trùng hợp quá .
“Hà Hoa, ngờ gặp ở đây."
“ ạ, từ đằng xa cháu thấy giống cô nhỏ , gần thử thì đúng là cô thật."
Hà Hoa .
“Cô nhỏ ơi, đường cô bạn thì cháu thấy yên tâm hơn nhiều ."
Tri Hạ:
“..."
Chỉ trách thị lực của quá , cô thấy rõ mồn một vé xe của Hà Hoa ghi toa giống với cô.
Hơn nữa Hà Hoa mua vé , còn cô mua vé .
Hy vọng hai bạn với lớn nha!
Trừ phi Hà Hoa bù thêm tiền chênh lệch để đổi sang vé .
Tri Hạ định gì đó thì thấy một đàn ông xếp hàng phía cô :
“Này!
Đừng tưởng hai quen là thể chen hàng nhé?
Cái cô mặc áo xanh kìa, mau về chỗ cũ của ."
Nụ mặt Hà Hoa cứng đờ , ai chen hàng chứ?
Cô chỉ thấy cô nhỏ nên qua đây chào hỏi một tiếng thôi, thành chen hàng ?
“Cô nhỏ ơi, cháu xếp hàng đây, lên xe chúng chuyện nhé."
Tri Hạ bất lực theo bóng lưng của Hà Hoa, cô còn hỏi xem ở toa mấy mà đòi lên xe chuyện ?
Nói chuyện với khí chắc.
Hà Hoa cũng vất vả lắm mới chen lên tàu hỏa, lúc xuống vị trí của mới sực nhớ căn bản cô nhỏ ở toa mấy.
“Hầy!"
Hà Hoa thở dài một tiếng, quên hỏi chứ?
Đã như thì cô thể tìm từng toa một chứ?
Hà Hoa dứt khoát từ bỏ luôn.
Chỉ là bên cạnh quen, Hà Hoa khỏi lúc nào cũng cảnh giác.
Sợ tiền lúc nào kẻ trộm móc mất.
Đó là tiền mua quần áo, là tiền đổi vận mệnh của cô đấy, thể để cho kẻ trộm lấy mất .
Bên Tri Hạ bước toa xe phát hiện chỗ của khác chiếm mất .
Người đó thấy Tri Hạ thì chỗ nào khác mà cứ chằm chằm vị trí của cô, lập tức hiểu là chính chủ đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-487.html.]
“Đồng chí, chào cô.
là chút sợ độ cao, hai chúng thể đổi chỗ cho ?"
Vừa chỉ chỗ tầng ở phía đối diện:
“Đó chính là chỗ của ."
Tri Hạ qua chỗ của qua , hành động đúng là nhanh thật đấy, mới mấy phút thôi mà chiếm chỗ xuống .
Đây là tiền trảm hậu tấu đây mà!
Cô qua thì còn ngủ thế nào nữa?
Tri Hạ vẫn chút bệnh sạch sẽ đấy.
“Đổi thì cũng , cô bù tiền chênh lệch cho , tiền chênh lệch là ba đồng năm hào."
Nói Tri Hạ xòe tay với đối phương, hiệu cho cô mau đưa tiền.
Hai khác trong toa cũng giúp :
“ đúng đúng, tiền nên đưa."
Người đó tình nguyện lấy từ trong túi mấy tờ tiền, từ trong đó đếm ba đồng năm hào đưa cho Tri Hạ.
Sớm đối phương là tính toán chi li như thì cô giở trò gì .
Đó là ba đồng năm hào đấy!
Cứ như mà đưa .
Hầy, lúc đầu chính là vì tiết kiệm ba đồng năm hào nên cô mới mua vé tầng .
Cứ nghĩ là lên xe sẽ dùng lý do sợ độ cao để đổi lấy chỗ tầng .
Ai ngờ đối phương đổi thì đổi nhưng còn bắt cô bù tiền chênh lệch nữa.
Lỗ vốn !
Uuuuu~
Đoàn tàu bắt đầu từ từ lăn bánh về phía , Tri Hạ cũng nhanh ch.óng leo lên tầng , nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đương nhiên , môi trường như thế thì cho dù Tri Hạ ngủ thì cũng là ngủ nông thôi.
Chẳng , đến buổi trưa cần ai gọi cô tự dậy .
“Đồng chí ơi, định đến toa nhà ăn mua cơm, cô ăn ?
thể mua hộ cô."
Người chuyện chính là cái Tri Hạ đồng ý tự ý đổi chỗ kìa.
Tri Hạ đối với cô ấn tượng gì, thể để cô mua cơm hộ chứ?
“Không cần , tự đến toa nhà ăn ăn là ."
Nói Tri Hạ nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc của , trực tiếp từ tầng nhảy xuống.
Hành động nhảy xuống đột ngột của cô cho ba còn giật một cái.
“Hết hồn!"
“Sao cô nhảy trực tiếp xuống như ?
Nguy hiểm quá mất!"
“Chân cô chứ?"
Tri Hạ bình thản :
“Không , độ cao chút xíu đối với chỉ là chuyện nhỏ thôi."
Vừa lấy túi xách của từ tầng xuống.
“ đây, kẻo lát nữa đến muộn thì những món ăn hết sạch mất."
Những khác thấy lời thì cũng còn tâm trí mà ngạc nhiên nữa, vội vàng theo Tri Hạ đến toa nhà ăn.
Chương 406 Mất ví tiền? Tự biên tự diễn
Ăn cơm xong trở về, Tri Hạ toa xe, mới leo lên chỗ phát hiện cái túi để bên ngoài mẫu ai đó đụng .
Đồ đạc quý giá của cô bao gồm cả tiền bạc đều để trong gian cả , trong cái bọc chỉ để mấy bộ quần áo của cô thôi.
Nếu thực sự là do kẻ trộm thì e là phí công vô ích .
Tri Hạ kiểm tra đồ đạc trong túi một cách kín đáo, quần áo thì thiếu một bộ nào cả.
bên lớp quần áo xuất hiện thêm một cái ví tiền thuộc về cô, kiểu dáng thì là loại tự khâu lấy.
Đây là hãm hại cô đây mà?