“ sẽ là ai đây?”
Ánh mắt Tri Hạ lướt qua ba còn trong cùng toa xe.
Từ lúc Tri Hạ bước cửa, sự chú ý của Ngưu Xuân Phương từng rời khỏi Tri Hạ, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của cô.
Sau khi tiếp xúc với ánh mắt của Tri Hạ, Ngưu Xuân Phương lập tức chột đầu , đó dường như cảm thấy quá lộ liễu nên , nở một nụ tiêu chuẩn với Tri Hạ.
Trong lòng Ngưu Xuân Phương hề bình tĩnh chút nào, cô đang cái gì thế nhỉ?
Không là phát hiện giở trò trong túi của cô chứ?
Chắc là , nếu phát hiện thì đối phương thể bình tĩnh như .
Hừ!
Ba đồng năm hào của cô dễ thu như chứ?
Lần gì cũng để cho một bài học nhớ đời mới !
Trong ví tiền của cô để ba mươi ba đồng hai hào một xu, lát nữa nếu cảnh sát tàu hỏi thì cô sẽ là bốn mươi đồng hai hào một xu .
Bảy đồng dư coi như là tiền bồi thường gấp đôi mà đó trả cho cô .
Cô vẫn còn quá lương thiện , cơ hội để sư t.ử ngoạm như mà cô cũng .
Tri Hạ nếu suy nghĩ trong lòng bà , ước chừng nhổ nước bọt mặt bà cho , da mặt đúng là dày thật đấy.
Đã cái chuyện vu oan giá họa cho khác như mà còn bảo lương thiện ?
Đừng vấy bẩn hai chữ nữa.
Qua quan sát , Tri Hạ đại khái chuyện là do ai .
Nếu đối phương tặng tiền cho cô như thì cô đành miễn cưỡng nhận lấy thôi.
Tri Hạ lẩm bẩm trong lòng một tiếng:
“Thu!"
Cái ví tiền thủ công sơ sài liền xuất hiện trong gian của Tri Hạ.
Sau khi xử lý xong xuôi chuyện, Tri Hạ thản nhiên xuống bắt đầu nghỉ ngơi.
Lặng lẽ chờ đợi lát nữa xem kịch .
Quả nhiên, đầy nửa tiếng khi cô , đó bắt đầu màn tự biên tự diễn của .
“Á?
Có trộm!
Ví tiền của mất !"
Ngưu Xuân Phương hét lớn, đó vẻ mặt lo lắng ba còn hỏi:
“Mọi thấy ví tiền của ?
Nó to chừng , màu xanh, bên thêu một con mèo nhỏ màu trắng."
Hai còn vội vàng xua tay:
“Không thấy, thấy!"
Tri Hạ cũng vẻ mặt vô tội lắc đầu:
“ cũng thấy."
Người vẫn còn quá nóng vội , cũng chịu suy nghĩ xem, cô và họ cùng ngoài, là về muộn nhất, cho dù trộm thì cũng cơ hội mới trộm chứ!
Ngưu Xuân Phương:
“Chỉ cần ví tiền ở chỗ cô là , ai thèm soi xét kỹ mấy cái chi tiết đó chứ?”
Không lâu , cảnh sát tàu cũng chuyện ví tiền của Ngưu Xuân Phương mất nên chạy tới hỏi han tình hình.
“Đồng chí, cô hãy mô tả kỹ hình dáng ví tiền của , cũng như tiền và phiếu bên trong, và cuối cùng cô thấy ví tiền là khi nào?"
Ngưu Xuân Phương quẹt nước mắt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-488.html.]
“Ví tiền là do tự , to bằng lòng bàn tay, màu xanh, mặt thêu một con mèo trắng."
“Bên trong tổng cộng bốn mươi đồng hai hào một xu, trong đó ba tờ mười đồng, một tờ năm đồng, bốn tờ một đồng, hai tờ năm hào, một tờ hai hào và một đồng xu một xu."
Còn về việc lát nữa tiền trong ví khớp với mô tả của cô thì cô cũng cách .
Số tiền thiếu là do cô đem tiêu , buổi trưa cô thấy , ăn một bữa cơm còn nhiều hơn cả năm bữa cô ăn cộng chứ.
“ là chút sợ độ cao nên đổi chỗ với đồng chí , vốn dĩ mua vé tầng ."
“Lần cuối cùng thấy ví tiền là lúc cô bắt bù tiền chênh lệch, lấy từ trong đó ba đồng năm hào đưa cho cô ."
“Chuyện bọn họ cũng đều cả."
Vừa Ngưu Xuân Phương chỉ hai còn ngoài Tri Hạ .
Hai vội vàng gật đầu, họ quả thực , còn thấy nữa.
“ , chuyện đó đấy."
Cảnh sát ghi tất cả những điều , đó hỏi tiếp:
“Đồng chí Ngưu, những gì cô đều ghi , còn gì cần bổ sung thêm ?"
Ngưu Xuân Phương thấy tiếng gọi “đồng chí Ngưu" thì gương mặt đanh , cô chẳng thích khác gọi như chút nào.
Nghe khó ch-ết !
“Những thứ khác thì gì, nhưng mà ví tiền của lúc nào cũng mang theo bên , ngoài ba cùng toa thì nhớ là tiếp xúc gần với ai khác nữa."
Lời thốt , mắt Tri Hạ sáng lên một cái, đến đây.
Hai còn thì tức điên , lời ý gì chứ?
Ý là bảo ví tiền là do họ trộm chứ gì!
“Cô cái kiểu gì thế hả?
Ai trộm ví tiền của cô chứ?
Chỉ với bốn mươi mấy đồng bạc lẻ trong ví của cô mà cũng đáng để lão t.ử tòm tem !"
Người đàn ông trông vẻ thiếu tiền gào lên.
Người phụ nữ còn cũng vẻ mặt vui :
“ từng tiếp xúc gần với cô nhé, cùng lắm là cùng cô đến toa nhà ăn thôi, đường còn chạm vạt áo của cô nữa là."
Cảnh sát về phía Tri Hạ, ánh mắt hiệu cho cô đến lượt cô đấy, thấy hai đều tự chứng minh sự trong sạch của .
Tri Hạ im lặng hai ba giây, lặng lẽ thốt hai chữ:
“Như ."
Vốn dĩ bầu khí đang căng như dây đàn thì trực tiếp hai chữ “như " phá vỡ.
Hai cũng u oán Tri Hạ một cái, hợp là họ giải thích nhiều như , cô trực tiếp dùng một câu “như " là xong xuôi hết .
Dù thì cũng nên thêm chút gì đó chứ?
Cảnh sát cố gắng kìm nén bản để bật , trong một tình huống nghiêm túc như thế mà tiếng thì thích hợp cho lắm.
“Đồng chí Ngưu, cô còn gì cần bổ sung ?
Cô nghi ngờ là cùng toa trộm ví tiền của cô thì cũng căn cứ chứ?"
Ngưu Xuân Phương mím môi, mở miệng :
“Có trộm thì cứ khám xét một chút là ngay thôi."
“Nếu khám thì cúi đầu xin là chứ gì?"
“Bốn mươi đồng bạc đó đối với thực sự quan trọng, đang đợi tiền đó để cứu mạng đấy!"
Người mất sớm của Ngưu Xuân Phương:
“Có nên từ đất bò dậy, đến bệnh viện chờ cô gửi tiền cứu mạng ?”
Tri Hạ:
“Bốn mươi đồng tiền cứu mạng, bệnh qua cũng nghiêm trọng lắm nhỉ?”