“Phạm Hữu Tài vô cùng hối hận, năm đó đối xử với mấy đứa con gái như , dẫn đến bây giờ ông rơi cảnh cô lập giúp đỡ.”
Ngay cả đầu ấp tay gối là Vương Tú Anh, cũng vì sự cằn nhằn của con trai Phạm Hồng Vũ mà về phía con trai.
Bà cũng chịu suy nghĩ xem, đứa con bất hiếu hiện tại thể đối xử với ông như thế, đợi đến khi Vương Tú Anh già bệnh , nó cũng sẽ đối xử với bà y như thôi!
Vương Xuân Thảo đ-ánh giá Phạm Hồng Vũ từ xuống một lượt, thế nào cũng thấy biểu cảm của đối phương chút giả tạo.
Nỗi đau buồn đó thế nào cũng giống như đang diễn kịch.
Điều khiến Vương Xuân Thảo lý do để nghi ngờ những lời Phạm Hồng Vũ rốt cuộc là thật giả.
“Thông gia bệnh nặng đến thế ?
Anh cứ yên tâm, sẽ liên lạc với bên Kinh Thành, bảo vợ thằng hai chuyến tàu sớm nhất, nhanh ch.óng về!"
Phạm Hồng Vũ nghẹn lời, về gì?
Anh địa chỉ là để Kinh Thành nương nhờ Phạm Nhị Ni cơ mà.
“Khụ!
Thím , là thím cứ đưa địa chỉ cho cháu, để cháu liên lạc cho, cháu còn chút chuyện khác với chị hai nữa!"
Còn là chuyện gì thì chính Phạm Hồng Vũ cũng bịa !
Tuy nhiên, dù bịa , nhưng tin Vương Xuân Thảo sẽ truy hỏi đến cùng.
Nhà ai mà chẳng chút chuyện riêng tư tiện chứ?
Vương Xuân Thảo lắc đầu, “Có đưa cho , còn hỏi ý kiến chị hai ."
Trong lòng Vương Xuân Thảo hy vọng Phạm Nhị Ni bảo bà đừng đưa!
Dù cái đức hạnh của nhà họ Phạm bà rõ, vợ thằng hai khó khăn lắm mới đoạn tuyệt với nhà đẻ, giờ mà liên lạc , cái đầu vốn dĩ đủ dùng nếu dỗ dành đến mụ mị thì ?
Chương 427 Nhìn mặt ông cuối
“Được, bà thông gia mau hỏi , và Hồng Vũ ngày mai qua."
Vương Tú Anh xong, kéo Phạm Hồng Vũ rời .
Con gái thì hiểu rõ nhất.
Tuy rằng năm đó vì một chuyện mà Nhị Ni cắt đứt liên lạc với nhà đẻ mấy năm trời.
bây giờ là cha nó bệnh, Nhị Ni tuyệt đối sẽ coi như chuyện gì .
Chỉ là , con nhỏ ch-ết tiệt là gửi tiền về, là mang theo cả cả tiền cùng về.
“Mẹ, nếu liên lạc với chị hai, khéo léo lôi kéo chị , nếu thể giống như đây, thường xuyên trợ cấp cho nhà đẻ thì càng ."
Tốt nhất là bù đắp cả những gì thiếu hụt trong những năm qua.
Đương nhiên, nếu chị thể giao cửa hàng ở Kinh Thành cho quản lý thì càng tuyệt vời hơn nữa.
Cái ngày ngày xuống ruộng việc , chịu đủ lắm .
Mặt khác, Vương Xuân Thảo tiễn con Vương Tú Anh xong liền đến ủy ban thôn.
Đô đô đô ~
Điện thoại reo vài tiếng nhấc máy.
“Alo?
Thằng hai , chuyện với con, hôm nay vợ với em vợ con đến, xin địa chỉ nhà con, cho."
“Con bàn bạc với vợ con xem nên cho bọn họ , bàn xong thì nhanh ch.óng gọi cho một cuộc."
“Còn nữa, cha của vợ con bệnh , hình như còn nặng, con với vợ về mặt ông cuối ?"
Cố Thành Đống tuôn một tràng bên đầu dây , chân mày càng nhíu càng c.h.ặ.t.
“Được, , những gì con , con sẽ bàn bạc với Nhị Ni một chút, mười phút sẽ gọi cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-513.html.]
Sau khi cúp điện thoại, Cố Thành Đống bếp tìm Phạm Nhị Ni.
Dù cũng là cha ruột của vợ, về để chính vợ tự quyết định mới .
Phạm Nhị Ni khi tin cha là Phạm Hữu Tài sắp xong , kinh hãi đến mức cái muôi đang cầm trong tay cũng rơi mất.
Loảng xoảng ~
“Về!
Em về!"
Phạm Nhị Ni hoảng loạn .
Bao nhiêu năm liên lạc với nhà đẻ, đột nhiên truyền đến tin dữ như , Phạm Nhị Ni chút mất phương hướng.
Dù cha đối xử với cô thế nào, thì đó vẫn là cha cô mà!
“Anh , mau mua vé , hai vợ chồng cùng về."
Tục ngữ câu, rể hiền là nửa con trai, cha cô sắp xong , Cố Thành Đống là con rể về thì hợp lẽ ?
Còn về phần Cố Ái Dân, Phạm Nhị Ni sẽ yêu cầu.
Vợ nó mới sinh con, cửa hàng bận rộn, Cố Ái Dân cứ ở Kinh Thành .
Đã quyết định về, Cố Thành Đống lập tức gọi cho Vương Xuân Thảo một cuộc điện thoại.
Nói chuyện sẽ về, tiện thể luôn chỗ giấu chìa khóa dự phòng của nhà , nhờ Vương Xuân Thảo dọn dẹp sân vườn giúp họ.
Vương Xuân Thảo điện thoại ngắt quãng, thở dài một tiếng, “Haiz!"
Quả nhiên, sinh con trai chính là đến đòi nợ.
bảo ruột thế thì thật là chẳng khách sáo chút nào cả!
Ngày hôm .
Vương Tú Anh dẫn theo Phạm Hồng Vũ một nữa đến cửa nhà Tri Hạ, gõ nhẹ cửa.
Người mở cửa cho họ vẫn là Vương Xuân Thảo, “Mọi đến , chuyện hôm qua báo cho vợ thằng hai , nó và thằng hai giờ chắc đang ở tàu hỏa , hy vọng là kịp mặt thông gia cuối."
Vương Tú Anh và Phạm Hồng Vũ cùng một khuôn mặt chấn động, ở tàu hỏa về ?
Có cần tốc độ như ?
Chẳng bọn họ nên bận rộn kiếm tiền ở Kinh Thành , lặn lội đường xá xa xôi chạy về một chuyến thế ?
Phạm Hữu Tài:
“ là cha ruột mà để mấy như sắp ch-ết đến nơi , bọn nó là con gái con rể, chẳng lẽ nên về ?”
Phạm Hồng Vũ chút hối hận , nên tình trạng của cha nghiêm trọng đến thế!
Giờ thì , sắp về .
Đến lúc về đến nhà, thấy vốn dĩ nên thoi thóp hoặc qua đời là Phạm Hữu Tài vẫn còn sống sờ sờ đó, giải thích thế nào đây?
Hồi quang phản chiếu?
Người gặp chuyện hỉ tinh thần sảng khoái?
Hay là kỹ thuật bác sĩ cao siêu, cứu từ cõi ch-ết trở về?
“Về là , về là , cha thấy chị hai về, trong lòng chắc là sẽ vui vẻ hơn nhiều."
Phạm Hồng Vũ như .
Trên đường về.
Vương Tú Anh và Phạm Hồng Vũ bàn bạc xem thế nào để lấp l-iếm qua cửa .
“Mẹ, là hai ngày nay cho cha ăn ít đồ thôi, để ông trông suy nhược hơn một chút."
Phạm Hồng Vũ đề nghị.