[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 525

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:30:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong làng còn cái gì đáng giá để trộm cơ chứ?”

 

Thuận T.ử sụt sịt mũi, “Trộm đến mức chỉ còn cái giường sưởi, những thứ khác thể khiêng , thể lấy đều mất sạch .”

 

“Nếu vì tuyết rơi, hàng xóm sang giúp dọn tuyết, thì chuyện đến bao giờ mới phát hiện ạ?”

 

Trộm sạch sẽ như , xem chuẩn từ sớm.

 

Tên trộm chắc chắn là ngóng kỹ , nhà Cố Thành Đống còn ở trong làng nữa, nên mới chọn nhà họ mà trộm.

 

Mùa đông đều ru rú trong nhà ngoài, những kẻ đó chỉ cần động tĩnh nhỏ một chút, đúng là thể dọn sạch nhà phát hiện.

 

Cố Thanh Sơn cau mày, “Chỉ mỗi nhà lão nhị trộm thôi ?”

 

Trong làng căn nhà chỉ mỗi nhà lão nhị, gì khác, chẳng căn nhà của Hà Hoa cũng !

 

Thuận T.ử gật đầu, “Đại đội trưởng sớm cho kiểm tra , những căn nhà khác đều , chỉ mỗi nhà chú Thành Đống trộm thôi.”

 

Cố Thanh Sơn:

 

“Xem chỉ nhà lão nhị là đen đủi thôi!”

 

Cũng là những tên trộm đó thù oán gì với nhà lão nhị?

 

Hay chỉ là tình cờ chọn trúng nhà lão nhị thôi?

 

“Được , để với bác gái cháu một tiếng, cùng cháu một chuyến.”

 

Cố Thanh Sơn phòng, kể sự việc cho Vương Xuân Thảo .

 

Vương Xuân Thảo lập tức c.h.ử.i đổng lên, “Đứa khốn kiếp nào, trộm đồ dám trộm lên đầu nhà họ Cố chúng , đây là chán sống ?”

 

“Tao rủa cho mày đẻ con hậu môn, đường ngã xuống hố ch-ết tươi...”

 

Phàm là những từ ngữ gì bà thể nghĩ , Vương Xuân Thảo đều đem dùng hết một lượt.

 

Cố Thanh Sơn đội tiếng c.h.ử.i bới đó, từng bước một đến cửa.

 

“Khụ...

 

Thuận Tử, bác gái cháu thấy chuyện thì kích động chút, chúng thôi.”

 

Thuận T.ử gật đầu, tỏ ý hiểu.

 

“Hiểu mà bác, hiểu mà bác...”

 

Chuyện mà xảy ở nhà , vợ chắc chắn còn c.h.ử.i ghê hơn thế nhiều!

 

Chương 437 Bị phạt nửa năm, ghi thù

 

Cố Thanh Sơn đến nhà Cố Thành Đống, khi xem xét tình hình, đối với đề nghị báo cảnh sát của đại đội trưởng, ông cũng tán thành.

 

Vốn dĩ họ còn tưởng công an điều tra lâu mới phá án, thậm chí khả năng phá cũng nên.

 

thì họ hỏi một vòng quanh làng, chẳng một ai thấy, càng tìm một chút manh mối nào.

 

Ai ngờ, đầy hai ngày, công an thông báo cho họ là bắt.

 

Cùng lúc đó, Cố Thành Đống ở tận Kinh Thị cũng nhận điện thoại từ cục công an quê gọi đến.

 

“Alo?”

 

Sau khi công an kể tình hình cho Cố Thành Đống, sắc mặt Cố Thành Đống lúc xanh lúc tím.

 

Im lặng một lúc lâu, Cố Thành Đống mới tìm giọng của .

 

“Được, những gì đều , tất cả cứ theo pháp luật mà , đáng phạt thế nào thì phạt thế đó!”

 

Sau khi cúp điện thoại, Cố Thành Đống tức giận đ-ấm mạnh một cái xuống bàn.

 

Phạm Hồng Vũ!!!

 

Đây đúng là đứa em vợ ruột thịt của ông mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-525.html.]

 

Dọn sạch nhà ông ở Kinh Thị tính, về quê bao lâu, dọn sạch luôn cả nhà ông ở quê?

 

Nó đinh ninh rằng ông sẽ báo cảnh sát bắt nó đúng ?

 

Cố Thành Đống cố tình theo ý nó, trực tiếp để công an cứ việc công sự công biện.

 

Phạm Hồng Vũ cũng như , nhưng mà nó thực sự hết cách !

 

Nó cũng là nhất thời nhịn , nghĩ rằng thua ở Kinh Thị lẽ là vì nó là từ nơi khác đến, thần tài địa phương chiếu cố nó.

 

Bây giờ về quê , Phạm Hồng Vũ liền định thử vận may một xem gỡ vốn ?

 

Ai ngờ chiêu trò giống hệt như ở Kinh Thị.

 

Đều là để nó thắng tiền , mới từ từ từng chút một dụ nó lún sâu .

 

May mà cái giá trả ở Kinh Thị đủ lớn, Phạm Hồng Vũ kịp thời tỉnh ngộ.

 

Lúc tiền nó nợ nhiều như ở Kinh Thị, chỉ hai trăm tệ thôi, mượn chắc là thể mượn .

 

Cảm thấy vấn đề lớn, Phạm Hồng Vũ liên tục gọi mấy cuộc điện thoại, tất cả đều kết thúc trong vui.

 

Vừa nó nhắc đến chuyện mượn tiền, những đó liền trực tiếp đ-ánh trống lảng, hoặc là cúp điện thoại luôn.

 

Trong cơn tuyệt vọng, Phạm Hồng Vũ liền nảy ý định với căn nhà mà Phạm Nhị Ni và Cố Thành Đống để ở quê.

 

Tục ngữ câu đúng, một lạ, hai quen!

 

Có kinh nghiệm đầu tiên, Phạm Hồng Vũ thể thản nhiên liên lạc với mua.

 

Huyện An, cục công an.

 

Sau khi công an chuyển đạt ý kiến của Cố Thành Đống cho Phạm Hồng Vũ, Phạm Hồng Vũ cuống đến mức gân xanh cổ nổi cả lên.

 

“Thả , rể thể vì mấy thứ đồ đó mà tống tù chứ?

 

Các chắc chắn là gọi nhầm điện thoại .”

 

“Gọi , gọi !”

 

Thấy Phạm Hồng Vũ như , công an gọi một nữa máy nhà Cố Thành Đống.

 

Người máy vẫn là Cố Thành Đống.

 

Cùng một câu hỏi, hỏi một nữa, câu trả lời vẫn y như cũ.

 

Khi công an đem câu trả lời nhận từ cuộc điện thoại thứ hai cho Phạm Hồng Vũ, Phạm Hồng Vũ bệt xuống đất, hai tay điên cuồng vò đầu bứt tai.

 

“Cố Thành Đống, uổng công gọi ông bao nhiêu năm rể, ông đối xử với như ?”

 

“Ông cứ đợi đấy, đợi ngoài, nhất định sẽ cho ông em vợ là thể đắc tội !”

 

Khi Cố Thanh Sơn tên trộm là ai, cũng sững sờ mất vài giây.

 

Dường như thể tin nổi, chuyện do !

 

Vương Xuân Thảo thì trực tiếp phàn nàn, “Lúc đầu đồng ý lão nhị cưới Phạm Nhị Ni, lão nhị cứ , nhất quyết đòi cưới.”

 

“Không lời già, chịu thiệt ngay mắt!

 

Nhìn xem, đứa em vợ dẫn dọn sạch nhà rể, đúng là chuyện hiếm nha!”

 

“Từ khi Phạm Nhị Ni bước chân cửa, cái nhà từng yên , Thành Đống lúc đó chọn một vợ như thế để rước về nhà cơ chứ?”

 

Cố Thành Đống:

 

“Nửa đời trôi qua , bây giờ gì cũng muộn .”

 

Bên họ tin bao lâu, thì vợ của Phạm Hồng Vũ là Vương Quế Hoa chạy đến.

 

“Bác, thím, chuyện là Hồng Vũ đúng, nó , hai rộng lòng tha cho nó ?”

 

 

Loading...