“Có vô ý , lát nữa xem cửa thêm đống tro nào nữa là ngay thôi!”
Nếu thực sự ý kiến với nhà bà, chắc chắn sẽ chỉ đổ một !
lúc , Cố Thanh Sơn xách một chai r-ượu .
“Ông già ch-ết tiệt , ông lấy r-ượu ở thế?
Chẳng cho ông uống r-ượu nữa ?”
Vương Xuân Thảo tới, trực tiếp giật lấy chai r-ượu mang về tay .
Cố Thanh Sơn xua tay lia lịa, “R-ượu mua , là khác cứ nhét tay đấy, đều Hạ Hạ nhà là sinh viên ưu tú của Đại học Kinh Đô, thế là cầu đến tận mặt , Hạ Hạ nhà dạy kèm cho con cái nhà họ đấy.”
Cạch!
Vương Xuân Thảo đặt chai r-ượu xuống bàn, “Ông đồng ý ?
Hạ Hạ nhà tình hình thế nào, ông còn ?
Chuyện ông thể đồng ý chứ?”
“ đồng ý, từ chối ngay tại chỗ luôn mà, nhưng nhét chai r-ượu tay chạy mất, cái già của cũng chẳng đuổi kịp!”
Cố Thanh Sơn .
Ông quả thực là đồng ý, nhỡ đó tưởng tặng r-ượu là sẽ đưa con sang, thế thì !
Vương Xuân Thảo bực lườm Cố Thanh Sơn một cái, “Đã từ chối thì ông còn mang r-ượu về nhà gì?
Đuổi kịp thì ông đem đến tận nhà mà trả chứ!”
“Đều là trong làng cả, nhà ở chẳng lẽ ông còn ?”
Cố Thanh Sơn ngượng nghịu, “Chẳng là trong làng đổi nhiều quá , trong làng mọc lên ít nhà mới, nhà họ phân gia chuyển , thực sự căn nhà nào là của nhà họ nữa.”
Cứ đà thêm vài năm nữa, đợi nhà cũ dỡ sạch hết , ông càng chẳng nhà ai với nhà ai !
Vương Xuân Thảo cạn lời luôn, thì hỏi ?
Cái miệng mũi là để chứ để cảnh !
“Thôi , ai tặng?
Ông cho , lát nữa mang trả cho .”
Cố Thanh Sơn nhỏ giọng một cái tên, lẳng lặng xuống cạnh Tri Hạ.
Sợ gần quá lọt mắt Vương Xuân Thảo.
Bà già bây giờ tính tình càng ngày càng lớn, một tí ý là thể cằn nhằn ông cả nửa ngày.
Lỗ tai ông đúng là khổ sở quá mà!
“Hạ Hạ, cháu ngoại của ba hôm nay ngoan ?”
Cố Thanh Sơn hì hì hỏi.
Tri Hạ xoa xoa bụng, “Vừa nãy còn đang đ-ấm đ-á trong bụng con đây , ba, trời lạnh thế , ba ở trong nhà cho ấm, chạy ngoài dông dài gì?”
Cố Thanh Sơn liếc Vương Xuân Thảo, nhỏ với Tri Hạ:
“Lúc trời sáng, hình như ba thấy tiếng sấm, cũng là thật mơ nữa, thế nên mới ngoài ngóng chút đấy!”
Không ngóng thì , ngóng mới thấy đúng là ông mơ thật, ngoài ông chẳng ai thấy tiếng sấm đó cả.
Tri Hạ ngón trỏ khẽ cử động, tia sét đó cô cố ý khống chế , uy lực chỉ để dọa thôi, tiếng động cũng đặc biệt lớn, ngờ Cố Thanh Sơn thấy tiếng?
“Ba, ba ngóng thế nào ?
Có ai thấy ?
Dù con là thấy gì hết.”
Tri Hạ mặt đỏ tim đ-ập dối.
Cố Thanh Sơn lắc đầu, “Chắc là ba mơ , những khác cũng giống con thôi, chẳng thấy tiếng sấm gì cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-527.html.]
“Hạ Hạ, con xem ba tự nhiên mơ thấy sấm sét thế , là điềm báo t.h.a.i mộng gì ?
Báo hiệu cháu ngoại của ba là bình thường, định sẵn sẽ là kiểu gây chấn động thiên hạ .”
Cũng là thể chuyện kinh thiên động địa gì đây?
Người ông ngoại như ông liệu thơm lây, cũng lưu danh sử sách gì nhỉ?
Nghĩ đến đây, Cố Thanh Sơn nhịn thành tiếng, “Hì hì hì...”
Vẻ mặt Tri Hạ đổi xoành xoạch, ngờ một tiếng sấm mà ba cô liên tưởng nhiều đến thế.
Ờ...
Nói nhỉ?
Thật là khó hết bằng lời!
Tri Hạ cúi đầu bụng , con , con còn đời mà ông ngoại kỳ vọng con cao thế , áp lực của con là nhỏ nha!
Vương Xuân Thảo đầu thấy Cố Thanh Sơn như hoa nở, “Ông cái gì thế?
Bày cho cái việc công mà ông còn mặt mũi mà ?”
Cố Thanh Sơn lập tức nịnh nọt :
“Nếu bà chê phiền thì trả cũng .”
Vương Xuân Thảo lườm Cố Thanh Sơn một cái, “Thôi bỏ , sợ ông mang nguyên xi về cho đấy.”
Chương 439 Ai đến cũng đồng ý
Tại làng Đại Hà, trong một ngôi nhà nọ, một đàn ông trạc bốn mươi tuổi :
“ bảo là mà?
Ông xem, chai r-ượu mang trả về kìa.”
Người phụ nữ bên cạnh cất chai r-ượu tủ, “Không thử chứ?
Vạn nhất đồng ý thì hy vọng thi đậu đại học của con trai chẳng lớn thêm một phần !”
“Lần thử , cũng coi như hết hy vọng.”
“ nghĩ cũng đúng thôi, với chẳng chẳng thích, giúp Tiểu Phi dạy kèm cơ chứ?”
Nếu mà đồng ý một , thì e là phàm là nhà nào trong làng con học cấp ba đều gửi con sang chỗ nhà Tri Hạ hết.
Bên Vương Xuân Thảo trả r-ượu xong, đang đường về.
Chưa đợi bà về đến nhà thì chặn giữa đường.
“Thím ơi...”
Vương Xuân Thảo đầu , “Hỷ Phượng ?
Cháu ở trong nhà cho ấm, trời lạnh thế chạy ngoài dông dài gì?”
Vạn Hỷ Phượng cũng chính là chị dâu họ của Tri Hạ, ngập ngừng hai ba giây, lúc mới lên tiếng :
“Thím, cháu chút việc nhờ Tri Hạ giúp một tay, ngờ đến nơi gặp thím đường , đúng là khéo quá!”
Vương Xuân Thảo hỏi:
“Việc gì thế?”
Vạn Hỷ Phượng cũng định giấu diếm Vương Xuân Thảo, trực tiếp :
“Thì là thằng hai nhà cháu sang năm là tham gia thi đại học , hiện tại Tri Hạ chẳng về , cháu định hỏi xem trong thời gian cô ở làng, thể giúp thằng hai nhà cháu dạy kèm một chút ?”
Nếu thành tích thằng hai nhà bà đặc biệt hoặc đặc biệt kém thì bà chạy chuyến .
Mấu chốt là thành tích thằng hai nhà bà cứ lửng lơ ở giữa, trong giữa đậu đại học và trượt đại học.
Cho nên bà mới nghĩ đến việc tận dụng thời gian Tết , nhờ Tri Hạ dạy kèm cho thằng hai nhà bà, để nâng cao thành tích lên một chút.