“Sang năm cũng thi đỗ một cái đại học về cho bà nở mày nở mặt.”
Vương Xuân Thảo:
“Sao ai cũng nhắm Hạ Hạ nhà bà thế nhỉ?
Ai ai cũng nhờ nó dạy kèm.”
Quá nổi tiếng cũng là một nỗi phiền toái nha!
Tri Hạ:
“Con từ khi thi đậu Đại học Kinh Đô là từng về quê nào.”
Những tin tức về cô trong làng chẳng đều do Vương Xuân Thảo và Cố Thanh Sơn tung .
Cố Thanh Sơn/
Vương Xuân Thảo:
“Con gái ưu tú thế , họ nhịn mà khoe khoang với chứ?”
Vạn Hỷ Phượng thấy Vương Xuân Thảo xong lời bà mà nửa ngày trời lên tiếng, nhịn hỏi:
“Thím ơi, thím gì thế?”
Vương Xuân Thảo hồn , lên tiếng :
“Hỷ Phượng , cháu cũng ngoài, thím thật lòng với cháu luôn, chuyện Hạ Hạ đồng ý .”
Vạn Hỷ Phượng vẻ mặt thắc mắc hỏi:
“Chẳng lẽ Hạ Hạ mấy ngày nữa là ?
Không ở làng đón Tết với hai nữa ?”
Vương Xuân Thảo lắc đầu, “Không , chỉ điều Hạ Hạ nó còn những sắp xếp khác, thực sự là rảnh tay .”
Trong làng họ hàng với họ chỉ mỗi nhà Vạn Hỷ Phượng.
Nếu đồng ý một , khó bảo đảm sẽ thứ hai tìm đến tận cửa?
Hơn nữa, ai những đến đây miệng lưỡi kín ?
Người nhà họ miệng lưỡi kín ?
Nếu để lộ tình hình của Hạ Hạ ngoài thì hỏng bét.
Vạn Hỷ Phượng cũng hạng ngang ngược quấy rối, Vương Xuân Thảo , bà cũng từ bỏ ý định tìm Tri Hạ.
“Hóa là , may mà gặp thím, nếu cháu mất công chạy một chuyến vô ích , thím, cháu về đây.”
Vương Xuân Thảo gật đầu, “Được, cháu đường cẩn thận nhé, rảnh thì sang nhà chơi.”
——————
“Ơ?”
Vương Xuân Thảo bê một bó củi, mới hai bước, nhịn đầu đống củi đó một nữa.
Nhiều lên !
Chắc chắn là nhiều lên !
Đống củi thể càng dùng càng nhiều thế nhỉ?
Chắc chắn là do một trong hai .
Chỉ là là ông già Cố Thanh Sơn là con gái r-ượu Hạ Hạ thôi.
Cũng mớ củi họ mua từ lúc nào nữa?
Bà hầu như ngày nào cũng ở cùng họ, thấy họ ngoài chở củi về bao giờ ?
“Ông nó ơi!”
“Ông nó ơi!”
Cố Thanh Sơn xỏ dép từ trong phòng , “Gọi việc gì?”
Vương Xuân Thảo chỉ chỉ đống củi chân, kho củi.
“Mớ củi trong kho củi ông mua từ lúc nào thế?
Cũng với một tiếng.”
Hôm qua bà còn lẩm bẩm với ông, lo lắng củi đủ dùng, hôm nay kho củi thêm ít củi.
Xem Cố Thanh Sơn định tạo bất ngờ cho bà đây mà!
Cố Thanh Sơn lời của Vương Xuân Thảo cho ngơ ngác, củi trong kho củi?
Đó chẳng đều là mớ củi thừa mà Hạ Hạ và Húc Thần dùng từ mấy năm khi rời quê ?
Liên quan gì đến ông chứ?
Củi nhà con gái mua từ bao giờ là do ông mua thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-528.html.]
“ mua củi lúc nào, trong kho chẳng vẫn là mớ củi thừa con gái dùng ngày đó ?”
Không Cố Thanh Sơn?
Vậy thì là Hạ Hạ !
Trong mắt Vương Xuân Thảo hiện lên một tia hiểu rõ, về phía phòng Tri Hạ.
“Hạ Hạ, nhé?”
Giọng Tri Hạ vang lên, “Vào ạ.”
Vương Xuân Thảo vén tấm rèm cửa dày cộm lên, bước trong phòng.
“Hạ Hạ, củi trong kho củi là con thu xếp từ lúc nào thế?
Sao với một tiếng?”
“Là mua là tự lên núi c.h.ặ.t đấy?”
Hỏi xong, Vương Xuân Thảo tự .
Làm thể là c.h.ặ.t ?
Ngày nào cũng ở cùng một nhà, Tri Hạ lên núi c.h.ặ.t củi bà là rõ nhất.
Cho nên mớ củi đó chắc chắn là do Hạ Hạ mua của .
Tri Hạ:
“Mua?
Hì hì...”
Đoán sai nha.
Củi là “mi-ễn ph-í" mang tặng cho họ đấy.
Vương Quế Hoa:
“Bận rộn một hồi vô ích, tự dọa phát bệnh tính, còn mất trắng bao nhiêu là củi.”
Trong lòng bà đinh ninh tia sét đó là do ông trời đ-ánh xuống để cảnh cáo bà!
Chỉ là mớ củi biến mất , ông trời lấy để gì?
Chẳng đáng bao nhiêu tiền, mấu chốt là ông trời thu mớ đó cũng chẳng để gì mà?
Tri Hạ bất đắc dĩ thở dài, thật, mớ củi đó cô lấy từ gian để kho củi ba ngày .
Mẹ cô mà bây giờ mới phát hiện củi nhiều lên?
“Mẹ, chẳng luôn lo lắng củi đủ dùng , con liền mua thêm một ít củi của mang về, đủ để chúng dùng cho đến khi .”
Vương Xuân Thảo:
“Mua lắm, mua lắm!”
Chỉ cần con gái tự lên núi c.h.ặ.t là .
Người khác m.a.n.g t.h.a.i đều cẩn thận từng li từng tí, chỉ con gái nhà bà là vô tư lự.
Vác cái bụng bầu vượt mặt thế mà vẫn đòi lên núi bắt gà rừng, thế nào cũng !
“Con mua lúc nào thế?
Mua của ai?
Mẹ ngày nào cũng ở nhà mà thấy ai chở củi đến nhà ?”
Vương Xuân Thảo hỏi.
Tri Hạ tùy miệng :
“Thì là hôm trả r-ượu đấy, mua cũng bao nhiêu, dỡ kho củi nhanh lắm, thấy là bình thường thôi.”
“Mẹ, chẳng còn đang nấu cơm trong bếp ?”
Tri Hạ nhắc nhở.
Thì đừng cứ mãi xoáy chuyện nhỏ nhặt nữa.
Vương Xuân Thảo bỗng sực nhớ , “Ôi chao, món rau của !”
Cuối cùng thì cũng là đến muộn, cháy nồi .
Chương 440 Lục Húc Thần vội vã đến
Tùng tùng đoàng đoàng!
Kèm theo tiếng pháo nổ, năm 82 chính thức khép , bước sang năm 83.
Lúc bụng Tri Hạ tám tháng , còn hơn một tháng nữa là sinh.
Cố Ái Quốc Tri Hạ vác cái bụng bầu vượt mặt lượn lờ mặt , lo lắng :
“Cô út, cô mau xuống nghỉ một lát , bánh sủi cảo lát nữa là xong ngay thôi.”
Nói thật, khi cô út cùng ông bà nội về ở một thời gian, trong đầu đủ loại suy nghĩ nảy .