[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 548
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:31:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cha, cha ?
Nếu con tình cờ thấy Chu Trường Hải thì con vẫn còn chuyện con trải qua đều là do sắp đặt !"
“Cha xem nhẫn tâm như chứ?
Chẳng vợ chồng vốn là chim cùng rừng, đến lúc gặp nạn thì mạnh ai nấy bay là chuyện quá bình thường !"
“Hơn nữa con còn sinh cho một đứa con gái nữa mà, đối xử với con như ?"
Mấy năm nay việc quản ngày đêm, chính là để sớm ngày trả hết nợ nần, để nắm bắt lấy cơ hội của thời đại, trở thành thượng lưu.
mà, dù cho cô nỗ lực như thế nào chăng nữa, lương bổng cũng chỉ bấy nhiêu thôi, tháng nào lãnh đạo cũng sẽ tìm đủ lầm để trừ lương cô.
Mà tiền cô nợ thì cứ lãi đẻ lãi con, ngày càng nhiều thêm.
Cô từng nghĩ đến việc bỏ trốn, nhưng thành công.
Khi đoán chuyện cô gặp trong mấy năm nay đều liên quan đến Chu Trường Hải, cô sắp phát điên !
Cô sụp đổ gào ầm ĩ, đó chuyện truyền đến tai chồng cũ Nghiêm Văn Quyên, do bà mặt thì Chu Trường Hải mới xóa sạch nợ đó cho cô.
Nếu phỏng chừng cô vẫn còn Chu Trường Hải khống chế ở trong nhà máy việc để trả nợ đấy!
Sau khi cuộc sống mới, Đào Hoa từng nghĩ đến việc lợi dụng con gái để tái giá nhà họ Chu.
cái ý nghĩ mới lóe lên cô dập tắt ngay.
Cứ cái sự tàn nhẫn của Chu Trường Hải đối với cô mà xem, cô mà tái giá nhà họ Chu thì liệu ngày tháng để mà sống !
Sau cô vẫn là nên lánh xa nhà họ Chu một chút thì hơn, còn về đứa con gái, dù lúc cô cũng nhẫn tâm bỏ rơi nó .
Tự nhiên trong lòng cô cũng chẳng còn mấy phân lượng nữa.
Dù cho mấy tình cảm, nhưng cũng ngăn cản Đào Hoa lợi dụng con gái để gây hấn với Chu Trường Hải.
Trước khi rời khỏi Dương Thành, Đào Hoa đặc biệt đến ngôi trường mà cô vất vả lắm mới dò hỏi , tìm thấy cái “đồ con gái" mà cô sinh năm đó, vài lời.
Nhận thấy tâm trạng con gái , Chu Trường Hải vất vả lắm mới hỏi nguyên nhân, nhịn mà c.h.ử.i thề một tiếng.
Cố Đào Hoa, cô xứng đáng !
Nghiêm Văn Quyên cũng vỗ ng-ực thốt lên:
“Lúc mù mắt mà cảm thấy cô là chứ!
Tội nghiệp đứa cháu nội ngoan hiền của , gặp một như thế ."
Bà nên nể tình chuyện lúc Trường Hải gặp chuyện, ông thông gia Cố Thành Đống giúp đỡ một tay mà bảo con trai tha cho cái đàn bà đó!
Chương 456 Con rể đều đuổi mất
Cố Thành Đống đứa con gái lớn Đào Hoa đang ở đó lóc t.h.ả.m thiết, đúng là tự thì tự chịu thôi!
Năm đó Trường Hải là một con rể bao nhiêu, nếu do nó xúi giục thì Trường Hải liệu vì tội đầu cơ trục lợi mà tù ?
Cái con bé thì , mới tù là nó vội vàng ly hôn với ngay lập tức, bỏ đứa con gái còn đang b-ú mớm để chạy về nhà đẻ.
“Thôi , cái gì mà , nếu tại năm đó con việc quá tuyệt tình thì Trường Hải cũng chẳng đối xử với con như !"
Đào Hoa mắt lệ nhòa Cố Thành Đống:
“Cha, cha là cha của con, là cha của Chu Trường Hải thế hả!
Cha về phía con chứ!"
Cố Thành Đống nhàn nhạt :
“Cha cũng về phía con lắm chứ, nhưng ai bảo con cái việc đến cả cha như cha đây cũng nổi nữa chứ!"
Đào Hoa:
“..."
Nếu sớm Chu Trường Hải sẽ bản lĩnh như , thì đ-ánh ch-ết năm đó cô cũng bỏ rơi con gái để chạy về nhà đẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-548.html.]
Cô hối hận quá!
Phải rằng Chu Trường Hải năm đó còn là do cô tốn ít tâm tư mới cướp từ tay cô út đấy!
Ai mà ngờ tù mấy năm , ngoài mà vẫn thể trở chứ?
Chẳng lẽ Cố Đào Hoa cô sinh cái giàu sang phú quý ?
Nếu thì tại trong giấc mơ cô út khi gả cho Chu Trường Hải cuộc sống sung túc viên mãn cả đời, còn cô mới gả hơn một năm là vì đầu cơ trục lợi mà tù ?
Chu Trường Hải:
“Lão t.ử sẽ tù, cái đó chẳng là vì cô !”
Nếu Đào Hoa ngày nào cũng thổi gió bên tai, xúi giục nhập thêm nhiều hàng hóa nọ thì gặp chuyện ?
Gừ gừ ~
Cái bụng của Đào Hoa bắt đầu hát bài ca trống rỗng:
“Cha, con đói , trong nhà còn cái gì ăn cha?"
Không đợi Cố Thành Đống chuyện, Đào Hoa sai bảo luôn cô em dâu mới gặp mặt .
“Ái Dân, còn đực đó gì thế?
Còn mau bảo vợ chú nấu cho chị chút gì đó ăn !"
Lời thốt , chỉ sắc mặt của Hứa Ngọc Hoa vợ Cố Ái Dân đổi, mà ngay cả sắc mặt của Cố Ái Dân cũng chút .
Hứa Ngọc Hoa chẳng buồn để ý đến Đào Hoa, dậy đầu phòng.
“Ái Dân, em phòng xem con tỉnh ."
Đào Hoa chằm chằm bóng lưng cô em dâu một lúc lâu, mới đầu mách tội với Cố Ái Dân và Cố Thành Đống.
“Ái Dân, xem chú cưới cái loại vợ gì thế hả?
Cha, cha cũng thật là, cũng giúp Ái Dân xem xét cho kỹ."
“Ngay cả con trai cũng sinh nổi, mà tính khí còn lớn như thế, đều là do chiều hư cả đấy!"
Chát!
Cố Thành Đống giáng một cái tát đầu Đào Hoa:
“Chiều hư, đúng, đều là cha chiều hư cả, con chính là cha chiều hư đấy, bây giờ cha như cha đây sẽ uốn nắn cái tính nết của con cho thật !"
“Cha, cha đ-ánh con ư?"
Đào Hoa ôm đầu, dám tin Cố Thành Đống.
Cố Thành Đống trầm giọng :
“, chính là cha đ-ánh con, cha đáng lẽ đ-ánh con từ sớm , con biến thành cái tính nết như bây giờ chính là vì cha và con đ-ánh con quá ít đấy."
“Lúc con năm đó bỏ rơi con gái, tự tiện ly hôn với con rể để chạy về nhà, cha đáng lẽ đ-ánh đuổi con về mới đúng!"
Nghĩ đến bản lĩnh hiện giờ của Chu Trường Hải, Cố Thành Đống mới hối hận bao nhiêu chứ!
Một con rể bao nhiêu, mà cứ thế bọn họ đuổi mất.
Còn cả cái nhà họ Vương mà Đào Hoa tái giá thứ hai đó nữa, bây giờ cũng phát đạt , mở một cái trang trại chăn nuôi, mỗi năm kiếm ít tiền.
Dù là theo Chu Trường Hải, là theo Vương Tân Quân, thì Đào Hoa cũng đều là cái hưởng phúc cả!
mà cái con bé ch-ết tiệt quá cách giày vò, hết đến khác, đều kết thúc bằng việc ly hôn.
Bên phía Trường Hải cưới vợ thì Cố Thành Đống , nhưng bên phía Vương Tân Quân cưới một cô vợ mới trẻ trung xinh , hình như con cũng sinh .
Đừng thấy Cố Thành Đống mấy năm nay ở Kinh Thị về quê, nhưng tin tức ở quê vẫn sẽ thỉnh thoảng cho ông .
Đặc biệt là những tin tức liên quan đến nhà bọn họ.
Đào Hoa nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, hét mặt Cố Thành Đống vài câu.