[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 551

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:31:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây là định để bà tiếp tục ở cửa hàng nữa, đây?”

 

Phạm Nhị Ni hùng hổ tới, đuổi cái phụ nữ mới tuyển , nhưng khi bà gần, rõ đối phương xong thì lập tức ngẩn .

 

“Đào Hoa?

 

Sao con ở đây?"

 

Đào Hoa đang treo quần áo, ngoảnh đầu :

 

“Mẹ?

 

Mẹ ở quê về ạ, mệt ?

 

về nhà nghỉ ngơi một lát ạ?"

 

Phạm Nhị Ni xua tay:

 

“Mẹ mệt, con vẫn cho mà, con ở đây?"

 

Đào Hoa đem những chuyện trải qua cho Phạm Nhị Ni một nữa, đó vẻ đáng thương mà :

 

“Mẹ yên tâm , , con cái cửa hàng quần áo và cha định để cho Ái Dân, con cũng chẳng sinh ý nghĩ gì khác ."

 

“Bây giờ con chỉ là đây giúp đỡ một chút, kiếm chút tiền thôi, đợi khi nào trong tay con tích góp đủ tiền , con sẽ tự ngoài khởi nghiệp!"

 

Phạm Nhị Ni nửa tin nửa ngờ đ-ánh giá Đào Hoa một lượt, cái ánh mắt chân thành đó của cô thì cũng chẳng giống như đang dối chút nào.

 

“Được , thế thì con cứ chăm chỉ việc , tìm cha con chút việc, qua đó cái ."

 

Phạm Nhị Ni vòng qua Đào Hoa, về phía Cố Thành Đống.

 

“Vợ , em về !"

 

Cố Thành Đống nhẹ giọng , vốn dĩ ông định cùng Phạm Nhị Ni về quê, nhưng Phạm Nhị Ni nỡ đóng cửa cửa hàng quần áo, cứ nhất quyết bắt ông ở trông cửa hàng.

 

Phạm Nhị Ni:

 

“Người ch-ết thì cũng ch-ết , con gái như bà về đưa tiễn cha đoạn đường cuối cùng là , Cố Thành Đống con rể như ông cứ thành thật ở Kinh Thị mà trông cửa hàng kiếm tiền .”

 

“Ừm, về , nếu chuyến về quê thì em vẫn còn giấu em một chuyện lớn như thế ."

 

Phạm Nhị Ni u ám .

 

Trong lòng Cố Thành Đống thót một cái, chắc chẳng là chuyện của thằng em vợ Phạm Hồng Võ vợ đấy chứ.

 

Ông nhớ là Phạm Hồng Võ cũng chỉ tuyên án nửa năm thôi, tính toán ngày tháng thì chắc là nhiều ngày nhỉ?

 

Chắc chắn là đem chuyện tâu hót mặt Phạm Nhị Ni .

 

“Em , nhưng chuyện cũng thể trách , ai bảo thằng Hồng Võ nó đúng là ch.ó bỏ thói ăn phân, dám nhắm đồ đạc nhà chứ!"

 

Không trừng trị răn đe một chút thì phỏng chừng nó còn tiếp tục tàn phá đồ đạc nhà nữa.

 

Phạm Nhị Ni tức giận :

 

“Dù chăng nữa, đó cũng là em trai ruột của em mà, tù là sẽ để tiền án tiền sự đấy, chuyện lớn như thế mà mà ngay cả bàn bạc cũng bàn bạc với em lấy một lời, tự quyết định ?"

 

“Anh chính là sợ em mềm lòng, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, biến chuyện nhỏ thành gì, để chuyện cứ thế mà trôi qua, cho nên mới giấu em đấy."

 

Cố Thành Đống đáp .

 

Ông cứ mãi đám nhà họ Phạm hút m-áu như , tiền ông kiếm là để nuôi sống con trai và cháu nội cháu ngoại , chứ để đem bù đắp cho nhà họ Phạm.

 

“Dù thì tù cũng , bây giờ em gì thì cũng muộn , vì ở đây vì cái chuyện mà cãi với , thì thà rằng em về ngủ bù một giấc còn hơn!"

 

Ánh mắt Cố Thành Đống dừng quầng thâm mắt Phạm Nhị Ni, qua là đường nghỉ ngơi .

 

Thật Phạm Nhị Ni cũng thật sự cãi với Cố Thành Đống, chẳng qua là một thái độ từ phía Cố Thành Đống mà thôi.

 

Hy vọng chuyện gì, Cố Thành Đống thể giấu giếm bà nữa.

 

Cái cảm giác giấu giếm thật sự chút nào!

 

“Hừ, em cứ tạm tính toán với nữa, nếu còn tình trạng như thế nữa thì em để yên cho !"

 

Vừa mới xong, Phạm Nhị Ni kìm mà ngáp một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-551.html.]

Khiến cho lời thốt bớt vài phần uy h.i.ế.p.

 

Cố Thành Đống:

 

“Tù cũng , phỏng chừng cái thằng em vợ Phạm Hồng Võ của ông cũng thể điều hơn .”

 

“Biết , chuyện như thế nữa, nhất định sẽ báo cho em ngay lập tức."

 

“Thế còn ."

 

Phạm Nhị Ni về phía cửa.

 

Vừa mới đến cửa, Phạm Nhị Ni sực nhớ điều gì đó, đầu dặn dò Cố Thành Đống một câu.

 

“Sổ sách trong cửa hàng nhớ để mắt tới cho kỹ một chút, kẻo cái con bé Đào Hoa đó giở trò mèo gì ."

 

Đào Hoa vô tình thấy:

 

“..."

 

Hèn gì cứ bảo con liền tâm, bà mà thật sự định giở chút trò sổ sách thật kìa.

 

Nếu thì chỉ dựa chút tiền lương ít ỏi mà Cố Thành Đống trả cho, thì đến năm nào tháng nào bà mới kiếm đủ vốn liếng để khởi nghiệp đây?

 

mà, bây giờ là Phạm Nhị Ni nhắc nhở như , Đào Hoa đành từ bỏ cái ý định lúc .

 

Nếu sổ sách dễ giở trò , thế thì chỉ còn cách...

 

Ánh mắt Đào Hoa quét từ trái sang , qua một lượt đống quần áo trong cửa hàng.

 

Quần áo mà, chẳng qua là nhờ kiểu dáng mới lạ thôi.

 

thể tìm mấy loại vải rẻ tiền, may vài bộ quần áo cùng kiểu dáng như .

 

Đến lúc đó mang cửa hàng bán, chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền.

 

Một tháng .

 

Phạm Nhị Ni bóng lưng hai về tay , bùi ngùi với Cố Thành Đống:

 

“Việc ăn trong cửa hàng ngày càng kém , tiền kiếm tháng chắc chẳng bằng nổi một nửa lúc nữa."

 

Cố Thành Đống cũng chút đau đầu, nếu cửa hàng cứ tiếp tục ế ẩm thế , ông sợ là đến cái ý định đóng cửa trả mặt bằng cũng luôn .

 

, cái loại chỉ xem mà mua ngày càng nhiều lên ."

 

Có đôi khi, Cố Thành Đống đều đuổi khéo khách luôn .

 

Tiếp đón nửa ngày trời, quần áo thử cả đống, kết quả là chẳng mua lấy một bộ nào.

 

Hoàn là lãng phí nước bọt và thời gian của bọn họ mà.

 

Bên , Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni sầu não thở ngắn thở dài, bên Đào Hoa đang kiểm kê cái quỹ đen nhỏ của .

 

Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, cô kiếm năm trăm đồng bạc .

 

Vui quá thôi!

 

Tiền đến quá nhanh quá dễ dàng , vốn dĩ dự định tích góp năm trăm là sẽ dừng tay, nhưng lòng tham của Đào Hoa trỗi dậy.

 

Năm trăm vẫn còn ít quá, là cứ tích góp cho đủ một nghìn .

 

Hì hì ~

 

Thảo nào cái con nhỏ Hà Hoa thể mở năm cái cửa hàng quần áo, hóa bán quần áo thật sự kiếm tiền đến thế.

 

Lợi nhuận kếch xù mà!

 

Quần áo giá vốn đến năm đồng bạc, xoay một cái là thể bán ba mươi đồng .

 

Gấp sáu luôn đấy!

 

Cha cô chắc là do quá ngốc , đầu óc đủ linh hoạt.

 

Cho nên qua bao nhiêu năm mà vẫn cứ khư khư giữ lấy mỗi cái cửa hàng quần áo thôi.

 

Chương 459 Quần áo màu nghiêm trọng

 

 

Loading...