“Không đời nào!”
Dù đ-ánh ch-ết bọn họ, bọn họ cũng sẽ đem con cho khác nuôi , kể cả là em cũng !
“Mẹ đúng đấy, nhận nuôi cái gì mà nhận nuôi?
Ái Đảng còn đến ba mươi mà, vội cái gì chứ?"
Từ Chiêu Đệ thu hồi tầm mắt, xem dọa tụi nó kìa.
Vừa nãy bà cũng chỉ là lấy ví dụ trong đầu thôi, chứ thật sự đem cho nhận .
Cố Thành Khải xoa xoa cằm, suy đoán:
“Chẳng lẽ là vì đứa con gái nhỏ nhà Ái Dân trông mấy phần giống Đào Hoa, nhà chú hai sợ vật nhớ , đau lòng quá nên mới đem đứa nhỏ qua cho Ái Đảng nuôi ?"
Những khác nghĩ kỹ , đứa con gái nhỏ của Ái Dân đúng là mấy phần giống cô Đào Hoa thật!
Quả nhiên là cháu gái giống cô, cách tồn tại cũng mấy phần đạo lý đấy.
Cố Ái Quân thật sự hiểu nổi:
“Thế thì cũng thể vì mà định đem cháu gái nhỏ cho khác nuôi chứ?"
Dù cũng nỡ đem con cho khác nuôi , dù là em ruột cũng !
Cố Thành Bách thấy bọn họ càng đoán càng xa vời, vội vàng lên tiếng:
“Được , , đừng đoán mò nữa, đều đúng hết!"
“Sở dĩ chú hai nảy ý định cho con nuôi là vì vợ Ái Dân m.a.n.g t.h.a.i ."
Những khác:
“Ồ~ Hóa là !”
Vương Xuân Thảo hậm hực lườm Cố Thanh Sơn một cái:
“Lão nương đây hạng trọng nam khinh nữ đó, chẳng thằng hai nó giống ai nữa?"
Vì một đứa cháu trai mà định đem đứa cháu gái mới bốn tuổi cho .
Thật đúng là nhẫn tâm quá mà!
Cố Thanh Sơn:
“Lườm gì?
cũng hạng đó !”
Chắc chắn là do cái nhà thằng hai nó hư thằng hai !
Phạm Nhị Ni:
“ đúng đúng, là hư đấy!”
Cái nhà họ Cố các là những chẳng chút vấn đề nào cả!
Nước bẩn gì cũng hắt lên bà hết, cũng may là hiện giờ bà ở đây, nếu nhất định tranh luận cho lẽ với bọn họ mới .
Tri Hạ:
“ là kẻ ăn hết mà!”
Cô sinh một đứa con gái, thế mà cả ba đều là con trai.
Anh hai cháu trai, thế mà vợ Ái Dân đẻ liền hai đứa đều là con gái.
Ông trời thể chia đều một chút ?
Chẳng vợ Ái Dân m.a.n.g t.h.a.i thể như ý nguyện của hai chị dâu hai nữa.
Ngày hôm .
Cố Thành Đống tìm đến cửa, đợi ông kịp gọi Cố Thành Bách ngoài chuyện riêng thì là Vương Xuân Thảo giáo huấn cho một trận .
“ cho nghĩ vớ nghĩ vẩn !"
“ cho trọng nam khinh nữ !"
“Cháu gái thì ?
Anh ông nội mà đúng là nhẫn tâm thật đấy!"
“Mấy câu khẩu hiệu tuyên truyền mù mà thấy?
Sinh con trai con gái đều như , phụ nữ cũng là nối dõi tông đường!"
“Anh đừng quên đây cũng là phụ nữ đấy, mà còn dám bày trò nữa, lão nương đây đ-ánh ch-ết tha!"
Cánh tay, đùi, lưng đều đ-ánh mấy cái đau điếng, Cố Thành Đống đau đến mức khóe miệng cứ giật giật.
“Mẹ ơi, con dám nữa, dám nữa , con hứa sẽ trọng nam khinh nữ nữa ạ."
“ mà bây giờ là lúc để đắn đo chuyện , vợ Ái Dân m.a.n.g t.h.a.i cũng mang , chẳng lẽ thật sự để nó ban kế hoạch hóa ép phá t.h.a.i ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-574.html.]
Vương Xuân Thảo lườm Cố Thành Đống một cái:
“Phá phá, chẳng quản , nhưng chuyện đem con cho Ái Đảng thì đừng nhắc nữa."
“Ái Đảng chỉ là bận chút thôi, nên mới mãi con với vợ nó đấy."
Ý tứ sâu xa là, đợi rảnh rỗi thì chắc chắn sẽ đưa chuyện con chương trình nghị sự.
“Hơn nữa Ái Đảng là quân nhân, chỉ phép sinh một con thôi, đem cháu gái qua cho nó, đây là cắt đứt luôn ý định con ruột của riêng của nó đấy !"
Cố Thành Đống ngây :
“Quân nhân chỉ sinh một con thôi ?”
Ông chuyện đó nha?
Ông cứ tưởng cũng giống thường, đứa đầu là con gái thì thể sinh thêm đứa nữa chứ!
Nghĩ đến chuyện hôm qua ông với cả về việc nhận nuôi một đứa trẻ để lấy vía, khuôn mặt Cố Thành Đống bỗng thấy nóng ran vì hổ quá mất!
Anh cả cũng thật là, chẳng thèm rõ tình hình cho ông !
Cố Thành Bách:
“Thế mà cũng sang trách ?”
Lúc chú định nhắm đứa cháu thì chú cũng nghĩ cho nó nhiều ?
Dù Cố Thành Đống khác, nhưng ông cũng những khác chắc chắn đều đang nấp ở góc nào đó xem trò của đây mà!
Trong lòng Cố Thành Đống bất mãn với cả Cố Thành Bách vô cùng.
Dù đồng ý thì cũng chẳng cần thiết rêu rao chuyện cho cả nhà đều chứ?
Đáng lẽ ông nên lời vợ mà chạy chuyến .
Kết quả là chẳng đổi gì, còn đ-ánh cho một trận.
Quan trọng nhất là còn đám nhỏ thấy hết cả , ông dù cũng ngoài năm mươi , cần giữ thể diện ?
“Mẹ, chuyện quân nhân chỉ sinh một con, con thật sự là ạ, chuyện cho nhận con nuôi con tuyệt đối nhắc nữa, nhắc nữa !"
“Mẹ cũng đ-ánh , cơn giận cũng nên tan bớt chứ ạ?"
“Hừ!"
Vương Xuân Thảo hừ lạnh một tiếng:
“Lần nể tình thật sự chuyện nên mới tha cho đấy."
Chẳng từ lúc nào đến lưng hai em Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân, Cố Thành Bách liền cho mỗi đứa một cái tát đầu.
“Nhìn cái gì mà ?
Mau trong ."
Trò của bề mà cũng dám xem ?
Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân , xoa xoa cái gáy đ-ánh đau, trong nhà.
Người xem chỉ mỗi hai em họ , chú út thím út, cô nhỏ, chẳng bọn họ cũng đều đang xem ?
Cha chỉ cái cậy quyền cha mà bắt nạt bọn họ thôi.
——————
“Hắt xì!
Hắt xì!"
Cố Ái Đảng đang nhiệm vụ bỗng hắt liên tiếp hai cái.
Đồng đội bụng khuyên bảo:
“Đội trưởng, cảm ?
Mấy ngày nay hắt ít đấy.
Hay là về nghỉ ngơi ?
Chuyện theo dõi cứ để tụi em lo cho."
Cố Ái Đảng lắc đầu:
“ , hắt chắc là vì xa nhà lâu quá, vợ nhớ thôi."
Đồng đội:
“Anh nên nhiều lời gì, ăn thêm một bát cẩu lương !”
Đợi khi nhiệm vụ kết thúc, chuyện xem mắt nhất định sắp xếp ngay lập tức.
Vợ mà, cũng sẽ sớm thôi!