“Con gái thương!”
Tri Hạ miếng thịt mỡ thể mỡ hơn bỗng nhiên xuất hiện trong bát , vô cùng kháng cự.
Hoàn cảnh chung là như , lúc trong bụng đều thiếu dầu mỡ, cho nên , thịt mỡ mới là thứ tranh giành.
Tri Hạ đến từ hậu thế, thật sự thích thịt mỡ ngấy ngụa !
Tri Hạ gắp miếng thịt mỡ đó bỏ bát Vương Xuân Thảo:
“Mẹ, ăn , so với thịt mỡ, con thích ăn thịt nạc hơn.”
Nói xong, Tri Hạ còn đặc biệt gắp một miếng thịt nạc ăn một cách ngon lành.
Vương Xuân Thảo thấy vẻ mặt Tri Hạ cũng giống như đang dối, lập tức nhíu mày, sớm con gái thích ăn thịt nạc thì lúc đó nên để nhiều thịt nạc ở nhà hơn .
“Em út, thịt nạc gì ngon , vẫn là thịt mỡ thơm hơn.”
Cố Thành Bách gắp một miếng thịt mỡ bỏ miệng, thật là thơm quá !
Từ Chiêu Đệ cũng hiểu nổi, thời buổi mà thích ăn thịt mỡ ?
Cùng một chiếc bàn, một bên thì ăn thịt, một bên thì ăn rau dại.
Nghiêm Văn Quyên nhóm Cố Thành Đống với vẻ đồng cảm, hóa bố Đào Hoa cũng sủng ái !
Mức sống rõ ràng cùng một đẳng cấp mà!
Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni vô cớ đồng cảm một phen:
“...”
Sau khi ăn cơm xong, Vương Xuân Thảo lặng lẽ kéo Tri Hạ trong phòng, suy đoán của bà cho Tri Hạ .
“Hạ Hạ, đứa con gái ch-ết tiệt Đào Hoa chắc chắn là trộm cuộc trò chuyện của và thím Ba của con !”
“Mẹ mà nó cứ nhất quyết theo chúng lên phố cơ chứ, hóa là mang ý định hớt tay mà .”
Nói cách khác, Chu Trường Hải đến ngày hôm nay chính là đối tượng mà thím Ba định giới thiệu cho cô lúc ?
Hóa đây chính là lý do Đào Hoa tính kế nguyên chủ là cô út !
Ếch ba chân khó tìm, chứ đàn ông hai chân thì đầy rẫy đấy.
Chỉ vì một đàn ông ngay cả mặt mũi cũng từng thấy qua, mà tính kế cô út ruột rà cùng lớn lên từ nhỏ ?
Tri Hạ thật sự gõ mở đầu Đào Hoa xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì!
“Mẹ, chuyện con , lúc là con đề phòng nên mới để nó tính kế, sẽ khả năng đó nữa .”
“Còn về Chu Trường Hải thì càng cần để tâm, con hiện tại là đối tượng mà!”
Vương Xuân Thảo trong lòng so sánh Lục Húc Thần và Chu Trường Hải một chút, phát hiện ngoài phận công nhân chính thức của đội vận tải , Chu Trường Hải thật sự là chỗ nào cũng bằng Lục Húc Thần.
Trong lòng bà lập tức dễ chịu hơn nhiều!
Ở bên , khi tiễn Nghiêm Văn Quyên và Chu Trường Hải , nụ mặt Đào Hoa thể kìm nén nữa.
Cô sắp đạt tâm nguyện , quá .
Về việc cô út tìm một thanh niên trí thức đối tượng, Đào Hoa vẫn chút bất ngờ.
như cũng , cô bao giờ lo lắng cô út tranh giành với nữa.
Đặc biệt là, thời gian những thanh niên trí thức về thành phố còn sớm chán, cô út nếu kết hôn với thanh niên trí thức thì chắc chắn là ở thôn sinh sống !
Nghĩ đến đây, trong lòng Đào Hoa vô cùng sảng khoái.
Buổi chiều.
Đợi nhà họ Cố đều công hết, Tri Hạ đem d.ư.ợ.c liệu mà mấy ngày nay cô và Vương Xuân Thảo hái đóng gói kỹ càng, buộc lên yên xe đạp, dự định lát nữa lên phố gửi đến trạm thu mua.
Đương nhiên, đây chỉ là mục đích phụ, mục đích chính vẫn là tìm xem sự tồn tại của chợ đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-76.html.]
Không đồng hồ thật sự quá bất tiện, mấy ngày nay, Tri Hạ đều thông qua độ cao của mặt trời để phán đoán thời gian xấp xỉ.
Tri Hạ phòng, từ chỗ giấu tiền lấy hai trăm năm mươi đồng, nhét túi.
Sau khi khóa kỹ cửa phòng và cổng lớn, Tri Hạ đạp xe đạp lên phố.
Lần yên chở , Tri Hạ thả lỏng bản , bàn đạp đạp nhanh như bay.
Đến phố, Tri Hạ tiên hỏi thăm vị trí trạm thu mua, một chuyến đến trạm thu mua, d.ư.ợ.c liệu đó tổng cộng đổi hai đồng sáu hào.
Sau đó, Tri Hạ một chuyến đến nhà Ba, đem hai cân thịt lợn ướp muối mà Vương Xuân Thảo bảo cô mang theo gửi qua đó.
Lúc cô đến, những khác học , chỉ thím Ba là Vu Tú Hồng ở nhà.
Tri Hạ cũng ở lâu, đơn giản trò chuyện vài câu, để thịt rời .
Sau khi rời khỏi khu tập thể, Tri Hạ đạp xe đạp loanh quanh khắp phố phường, tìm kiếm sự tồn tại của chợ đen.
Trời phụ lòng , quả nhiên để cô tìm thấy.
Tri Hạ khóa kỹ xe đạp, dùng khăn quàng cổ quấn kín đầu và mặt, lúc mới về phía con hẻm mà gã đàn ông lúc nãy .
Cộc cộc cộc!
Vương Cường mở một khe cửa, Tri Hạ đang quấn kín mít bên ngoài, còn gì là lạ lẫm nữa .
Người đến chợ đen hầu như đều giấu giếm kỹ càng, thấy ai dám hiên ngang thèm che đậy mà đến đây cả.
“Mua bán?”
Tri Hạ hỏi:
“Cái quy định gì ?”
“Mua thì mất tiền, bán thì nộp hai hào.”
Vương Cường giải thích.
Tri Hạ khẽ :
“ mua.”
“Vào .”
Vương Cường nhích sang bên một bước, nhường chỗ đủ để Tri Hạ qua.
Vào trong sân, Tri Hạ mới phát hiện bên trong đúng là càn khôn khác, bên ngoài chỉ là một khoảnh sân diện tích lớn, mà thông với hai khoảnh sân bên trái và bên .
Người bán đồ thật sự ít, nhiều nhất vẫn là bán rau củ, gạo bột các loại cũng nhưng ít.
“Đồng chí, cần phiếu ?
Phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu vải, phiếu xà phòng đều cả.”
“Có phiếu đồng hồ ?”
Phương Dũng thể tin nổi liếc Tri Hạ một cái, là nhầm , ngờ đây là một khách hàng lớn đấy!
“Có.”
Cuối cùng, Tri Hạ đổi một ít phiếu lương thực, phiếu vải và một tấm phiếu đồng hồ chỗ Phương Dũng, tổng cộng hết hơn sáu mươi đồng.”
Phiếu cầm trong tay, Tri Hạ cũng còn tâm trạng tiếp tục dạo cái chợ đen nữa, trực tiếp về phía cửa.
Điều cô thấy là, Phương Dũng đổi phiếu cho cô hướng về một phía nháy mắt hiệu một cái.
Tri Hạ rời khỏi chợ đen, mới xa, phát hiện điều bất thường.
Có theo dõi!!!
Xem là nhắm trúng ở chợ đen .