“Cố Thành Lâm thấy tiếng của Tri Hạ, kinh hỉ mở mắt , kích động đến nỗi nước mắt cũng trào .”
“Tri Hạ!”
Tốt quá , em họ đến , cô ngay cả lợn rừng cũng thể một đ-ấm đ-ánh ch-ết, đối phó với một con sói chỉ là chuyện nhỏ.
!
Con sói đó ?
Ánh mắt Cố Thành Lâm rời khỏi Tri Hạ, sang bên cạnh.
Hô!!!
Con sói đang thẳng cẳng gốc cây bất động chẳng là con sói hung dữ nãy đuổi theo buông !
Quả nhiên, thể một đ-ấm đ-ánh ch-ết lợn rừng thì một gậy đ-ánh ch-ết sói cũng gì đáng ngạc nhiên.
“Tri Hạ, từ nay về , cô chính là ân nhân cứu mạng của họ, cô bảo hướng Tây, tuyệt đối hướng Đông.”
Nói đoạn, Cố Thành Lâm giang tay định ôm Tri Hạ một cái.
Trán...
Cố Thành Lâm cây gậy đang chống vai , ôm thì ôm .
“Anh họ, tìm mới là quan trọng, chuyện gì đường cũng giống cả thôi.”
Tri Hạ dẫn Cố Thành Lâm tiếp tục về phía , mười phút thì từ xa tiếng thưa thớt truyền đến.
Cố Ái Quốc lau mồ hôi trán, hỏi:
“Tiểu Quân, em xem cô đến cứu chúng ?”
Biết thế lời ông nội và bố , giờ thì , con mồi chẳng săn con nào, ngược em còn lạc mất đội ngũ lớn.
Cố Ái Quân chắc chắn :
“Chắc là ạ?”
Dù trong thế hệ của nhà họ Cố, cô là quan hệ nhất với hai em họ, còn dạy họ luyện võ nữa.
Những khác đãi ngộ .
Cố Ái Đảng/
Cố Ái Dân:
“Chúng chỉ là buổi sáng dậy nổi thôi.”
“Ái Quốc, Ái Quân!”
Cố Thành Lâm vẻ mặt vui mừng tới, lên xuống hai một lượt, ngoài việc chút nhếch nhác thì thấy vết thương nào khác.
Hai em Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân quan tâm thì lách qua , vui mừng chạy đến bên cạnh Tri Hạ, mỗi một bên kéo vạt áo Tri Hạ.
“Cô!”
“Cô ơi, cháu ngay cô sẽ đến cứu bọn cháu mà.”
Tri Hạ gạt tay hai đứa , cầm gậy gõ nhẹ lên đầu mỗi đứa một cái:
“Đứng thẳng!
Nghiêm chỉnh chút!
Đã dám lén lút theo thì nghĩ đến chuyện thể xảy .”
“Chỉ hai đứa mà cũng dám rừng?
Đây là cảm thấy thịt nhiều quá, đem nuôi lũ sói trong núi ?”
Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân mắng đến cúi gầm mặt, dám ngẩng đầu Tri Hạ.
Chuyện là họ đúng.
Thời gian tiếp theo, sự chứng kiến của họ Cố Thành Lâm và hai đứa cháu Ái Quốc, Ái Quân, Tri Hạ cứu hết đến khác trong thôn.
Chỉ riêng sói đ-ánh ch-ết ba con , đó còn tính con sói đ-ánh ch-ết lúc cứu Cố Thành Lâm !
Trong thời gian còn gặp những đội tìm khác, Tri Hạ vốn dĩ định để ba Ái Quốc theo những đội tìm đó xuống núi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-99.html.]
ba nhất định đòi theo cô, đúng là hết cách.
Bịch!
Lại một con sói mắt nhắm họ Tri Hạ một gậy đ-ánh ch-ết tươi, Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân Tri Hạ với ánh mắt như phát ánh sáng.
Cô quá lợi hại!
Bao giờ họ mới thể lợi hại như cô nhỉ.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, hai còn cuối cùng cũng Tri Hạ tìm thấy.
Chỉ điều thứ tìm thấy là xác ch-ết ăn mất một nửa.
Hai con sói hoang ngừng thưởng thức thức ăn, cảnh giác Tri Hạ đang từng bước tiến gần.
Thấy Tri Hạ càng càng gần, hai con sói hoang hung hãn lao thẳng về phía Tri Hạ.
Tri Hạ siết c.h.ặ.t cây gậy trong tay, hai tiếng bịch bịch vang lên, hai con sói hoang cũng Tri Hạ dùng một gậy tiễn , kết thúc đời sói ngắn ngủi của .
Cố Thành Lâm cậy lớn tuổi hơn một chút, Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân.
“Là Tường T.ử và A Phúc.”
Cố Thành Lâm vẻ mặt bi thống .
Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân run rẩy tiến lên phía , giúp Cố Thành Lâm thu dọn di thể cho hai khuất.
Tri Hạ thì dùng cành cây và dây leo đơn giản dựng một cái cáng, còn công việc khiêng xuống núi thì giao cho ba họ.
Chương 84 Thế chẳng vẫn họ Cố ?
“Hu hu ~ A Phúc ~”
Vợ A Phúc là Triệu Ngọc Lan bò A Phúc, lóc t.h.ả.m thiết.
Tại những khác đều thể nguyên vẹn trở về, còn A Phúc nhà chị về là xác ch-ết lạnh lẽo?
“A Phúc, ch-ết sống đây?”
Vốn dĩ ở nhà đẻ chị chẳng bố coi trọng, khó khăn lắm mới đợi đến lúc kết hôn, thế mà mới sống những ngày yên vài năm?
Đã xảy chuyện như thế !
Chị và con gái đây?
“Cô cút ngay cho !
Đều tại con chổi nhà cô, nếu tại cô thì con trai ch-ết ?”
Mẹ A Phúc hất văng Triệu Ngọc Lan đang A Phúc , đau đớn A Phúc bộ dạng t.h.ả.m hại vô cùng đất.
Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, A Phúc đưa tay sờ sờ khuôn mặt trắng bệch của con trai.
“Triệu Ngọc Lan!
Cô tư cách gì mà ở đây?
Lúc đầu A Phúc ma xui quỷ khiến nhất định cưới cô cửa chứ?
Cô trả con trai cho !
Trả con trai cho !”
Mẹ A Phúc tay trái túm tóc Triệu Ngọc Lan, tay hung hãn tát Triệu Ngọc Lan mấy cái.
Từ khi cưới Triệu Ngọc Lan về, đứa con trai chẳng ít cãi với bà, điển hình của việc cưới vợ quên .
bà cãi với nó thế nào nữa cũng chỉ là con trai sống mà thôi.
Lần cuối cùng họ cãi là ngày hôm qua, vì chuyện lên núi .
Không ngờ đó trở thành cuối cùng của hai con.
Đều tại mầm họa Triệu Ngọc Lan , nếu chị ở bên cạnh xúi giục, con trai cứ nhất định đòi lên núi?
“Không con, con, A Phúc do con hại, con từng nghĩ sẽ như , hu hu ~, nếu sớm sẽ xảy chuyện thế , gì con cũng để A Phúc lên núi .”
Triệu Ngọc Lan liên tục lắc đầu, tuy miệng phủ nhận nhưng trong lòng chị nghĩ như .
Lời của chồng giống như một con d.a.o, đ-âm thẳng trái tim chị .