Đích Mẫu - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:08:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau cơn mưa đêm, mùi đất ẩm còn vương trong gió, ánh sáng xuyên qua cửa sổ khắc hoa, rơi xuống khuôn mặt non nớt đang ngủ say trong tã lót.

An Du tỉnh từ sớm.

Nàng dựa nửa gối, sắc mặt còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt dịu hẳn , còn chút sắc bén của những ngày chấp chưởng hậu viện.

Đứa bé bên cạnh, hai tay nhỏ xíu nắm c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng đều đều.

Một đứa con trai.

Trịnh Hành cạnh giường, cúi đầu , trong mắt thứ cảm xúc mà ngay cả chính cũng từng thấy qua nơi .

Không vui mừng phô trương.

Mà là yên .

“Đặt tên .”

Hắn khẽ, như sợ đ.á.n.h thức giấc ngủ .

An Du im lặng một lát.

Nàng từng nghĩ qua nhiều cái tên, trong những đêm ngủ khi mang thai, trong những ngày lo sợ Từ gia còn sót tai họa, trong những khoảnh khắc nàng buông quyền lực để giữ lấy sinh mệnh .

Cuối cùng, nàng :

“Con mang họ Trịnh, nhưng huyết mạch một nửa là An gia.”

“Thiếp mong con cả đời đường đường chính chính, cần quyền mưu tranh đoạt.”

Nàng ngẩng đầu Trịnh Hành.

“Gọi là Trịnh An Nhiên.”

Trong phòng lặng một thoáng.

Trịnh Hành lặp cái tên trong lòng.

An — là An gia.

Nhiên — là bình an.

Hắn gật đầu.

“Được.”

Không ai phản đối.

Cái tên , mang dã tâm, mang chúc phúc quá cao xa, nhưng khiến thể khinh thường.

Bởi đặt tên cho đứa trẻ , là chính thê Trịnh phủ, là trưởng nữ An gia, là cháu ngoại Trần gia.

Ba ngày khi An lão tướng quân kinh.

Không đại lễ đón tiếp, chiêng trống rình rang.

Chỉ một cỗ xe ngựa giản dị, vài binh theo hầu, lặng lẽ dừng cổng Trịnh phủ.

Tin truyền chính viện, An Du đang cho con uống sữa, tay khẽ run lên.

Nàng hít sâu một , mới để Thanh Trúc đỡ dậy.

Khi An lão tướng quân bước , An Du trông thấy, nước mắt trào .

Người đàn ông từng giữa sa trường, m.á.u đổi sắc, lúc chậm cửa phòng, ánh mắt dừng đứa bé trong lòng con gái.

“Cha…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-36.html.]

Chỉ một tiếng thôi, An Du kìm nữa.

An lão tướng quân bước nhanh tới, bàn tay thô ráp run run đặt lên đầu nàng.

“ Con gầy . Lần dặn với . Nha đầu ngốc ."

An Du trong mắt An lão tướng quân mãi vẫn là đứa con gái ngoan của ông, ông quyết cáo quan cũng là sợ thêm một Từ gia nữa, ông sợ mất đứa con gái .

Ánh mắt ông rơi xuống hài t.ử.

“Đây là cháu ?”

An Du gật đầu, nhẹ nhàng đặt con tay ông.

Đứa trẻ đổi , cau mày, ngủ tiếp.

An lão tướng quân lâu.

Một vị tướng quân từng đối mặt mấy vạn quân địch, giờ phút nhẹ đến mức dám thở mạnh.

“Họ An ,” ông chậm rãi, “cuối cùng cũng thêm một mạch m.á.u nối tiếp.”

Ông sang Trịnh Hành, là ánh mắt của một cha, cũng là một từng ở triều đình nhiều năm.

“Trịnh gia.”

“Ta giao con gái cho ngươi, để nó chịu uất ức.”

Trịnh Hành cúi , biện giải.

“Vãn bối .”

An lão tướng quân thêm một lúc, mới gật đầu.

“Giữ hôm nay, là phúc của ngươi.”

Ông thêm, chỉ bế cháu thêm một lúc, trả cho An Du.

Trước khi rời , ông đầu .

“Từ nay về , An gia ở kinh thành .”

“Có chuyện, cứ .”

Không cần đe dọa.

Chỉ một câu thôi, đủ để Trịnh phủ hiểu rõ —

chính viện , lưng là cả một An gia còn nguyên binh quyền, và một Trần gia từng dạy dỗ hoàng t.ử.

Khi An lão tướng quân rời khỏi Trịnh phủ, trời về chiều.

An Du ôm con cửa sổ, bóng cha khuất dần.

Trong lòng nàng, đầu tiên lâu, còn phòng .

Nàng .

Từ nay về , nàng cần “ác” nữa để tự bảo vệ .

Bởi nàng con,

nhà ngoại,

An gia,

cả một Trịnh phủ nắn từng tấc quy củ.

Loading...