Mấy năm .
Trịnh phủ bước tiết cuối thu, cây ngô đồng trong sân ngả vàng, lá rơi phủ kín lối đá xanh. Gió thổi qua, còn lạnh lẽo như những năm An Du gả tới, mà mang theo mùi nắng nhàn nhạt, an đến lạ.
Chính viện yên tĩnh.
Không thứ yên tĩnh căng thẳng của những ngày phòng , mà là yên tĩnh vì còn ai dám sinh sự.
Nhị phu nhân sống ở điền trang nhiều năm, tin tức trong phủ chỉ còn là cái tên nhạt dần theo thời gian. Từ gia hạch tội, tịch thu sản nghiệp, con cháu tan tác, đến nhắc cũng chỉ khiến thở dài một tiếng “tự chuốc lấy”.
Hậu viện Trịnh phủ, từ lâu còn khói lửa.
Quy củ rõ ràng, nào ở vị trí nào, việc gì, ai dám vượt quá nửa bước. Không vì sợ hình phạt, mà bởi chính viện từng cần dùng tới hình phạt nữa.
An Du còn thường xuyên xuất hiện mặt .
Từ ngày sinh An Nhiên, nàng lui về phía , chỉ giữ những việc cốt lõi trong tay. chỉ cần nàng lên tiếng một câu, dù là quản sự lâu năm nhất cũng dám chần chừ.
Người trong phủ đều hiểu:
Có những , cần ở tiền tuyến, vẫn là trụ cột thể lay động.
Buổi chiều hôm , An Du trong hành lang, tay cầm quyển sách lật hết một trang.
An Nhiên chạy từ xa tới, áo bào nhỏ phấp phới, bước chân vững nhưng quen đường.
“Mẫu !”
Đứa bé nhào lòng nàng, giọng trong trẻo.
An Du khẽ , gập sách , vòng tay ôm con.
Đứa trẻ , lớn lên trong sự bảo vệ kín kẽ của hai nhà An – Trịnh, từng nuông chiều đến mức yếu mềm. Trịnh Hành dạy con nghiêm, An Du dạy con vững, còn An lão gia thỉnh thoảng đưa cháu ngoài thành cưỡi ngựa, xem quân luyện binh.
Một đứa trẻ như , tương lai cần ai trải đường sẵn.
Chỉ cần dẫm nát từ trong trứng nước, là thắng lợi lớn nhất của An Du.
Trịnh Hành từ ngoài bước , thấy cảnh thì dừng .
Hắn khác nhiều so với ngày đầu An Du gả tới.
Không còn giữa hai phía mà do dự, cũng còn né tránh gia đấu bằng sự im lặng. Những năm , học một điều:
Gia tộc yên, thể chỉ dựa nhẫn nhịn.
Mà đủ tỉnh táo để đặt ranh giới, và đủ cứng rắn để giữ lấy ranh giới đó.
Hắn bước tới, đặt tay lên vai An Du.
“Cuối năm,” , “ định đưa mẫu sang điền trang dưỡng già.”
An Du ngẩng lên .
Không kinh ngạc, cũng phản đối.
Lão phu nhân tuổi cao, những năm qua chứng kiến đủ chuyện, sớm mệt mỏi. Rời xa kinh thành, rời xa tranh đấu, là lựa chọn nhất cho bà, cũng là cho Trịnh phủ.
“Thiếp sắp xếp.”
Một câu ngắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-37.html.]
Trịnh Hành hiểu, từ “sắp xếp” bao hàm cả một hậu viện trật tự, sót nửa kẽ hở.
Hắn nàng một lúc, chậm rãi :
“Những năm đó… nàng vất vả.”
An Du im lặng.
Một lát , nàng nhẹ.
“Thiếp hối hận.”
Nếu chèn ép, nàng sẽ học cách vững.
Nếu những sinh t.ử kề bên, nàng cũng sẽ hiểu rõ:
hiền lành mà sức mạnh, chỉ là tự dâng cho khác giẫm đạp.
nàng cũng trở thành tàn nhẫn.
Bởi khi thứ đúng vị trí, nàng chọn buông tay, chứ tiếp tục bẻ gãy.
Gió thu thổi qua hành lang.
Lá rơi xào xạc.
An Du ôm con, tựa cột gỗ, ánh mắt bình thản.
Nàng qua đoạn đường khó nhất của đời —
từ cô con dâu mới gả,
đến chính thê vây hãm,
đến nắm quyền hậu viện,
cuối cùng, trở về một , một vợ, một con của An gia.
Không ai còn dám xem nhẹ nàng.
nàng cũng cần ai sợ nữa.
Trịnh phủ từ đó về , năm nào cũng bình an.
An Nhiên lớn lên, học hành vững vàng, khí độ đường đường.
An lão tướng quân cáo quan, ở kinh thành vài năm trở về quê cũ, mang theo cả gia tộc An gia rút khỏi vòng xoáy quyền thế, chỉ giữ danh dự và cốt khí.
Trần gia vẫn dạy học, vẫn giữ vị trí của kẻ cầm b.út, tranh quyền, nhưng từng quyền thế xem nhẹ.
Còn An Du —
Nàng giữa tất cả những điều ,
cần thắng thêm ai,
chỉ cần giữ những gì thuộc về .
Đó mới là đại thắng.
— HẾT