Đích Mẫu - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-06 05:47:58
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , trời hửng nắng, trong Trịnh phủ cảm giác khác thường.

Không ồn ào, trái là quá trật tự.

Nha các viện cẩn trọng hơn hẳn, tay áo khép sát, ánh mắt dám liếc ngang liếc dọc như . Những từng tụm năm tụm ba thì nay tản mỗi một ngả, giống như sợ ai đó trúng.

Tin thiếu phu nhân rà soát nhân sự hậu viện lan khắp phủ từ đêm qua.

Trong viện chủ mẫu, Lưu ma ma sớm sắp xếp xong danh sách. Bà bên án thư, tay đặt xấp sổ mỏng, nét mặt trầm nhưng trong mắt là thứ tỉnh táo chỉ từng trải mới .

“Thiếu phu nhân,” Lưu ma ma , “lão nô gọi quản sự tổng cùng các quản sự viện tới, lát nữa sẽ chờ ở tiền sảnh.”

Nữ chính ngay ngắn bàn, hôm nay nàng mặc một bộ áo màu xanh sẫm, cầu kỳ, nhưng đường may thẳng thớm, cổ tay thêu hoa văn nhà tướng quân nhỏ, phô trương mà khiến dám xem nhẹ.

Thanh Trúc phía , tay nắm c.h.ặ.t mép tay áo, trong lòng khẩn trương hưng phấn. Nàng theo thiếu phu nhân từ nhà đẻ tới, tận mắt thấy chủ t.ử từng bước từ nhẫn nhịn đến cứng rắn, trong lòng khỏi dâng lên cảm giác kính phục.

“Không cần bày trận lớn,” nữ chính khẽ, “chỉ gọi từng , hỏi cho rõ.”

Gia đấu, quan trọng nhất ầm ĩ, mà là khiến tự loạn.

Tiền sảnh nhanh tới.

Quản sự tổng hậu viện họ Tôn, là theo Trịnh phủ hơn hai mươi năm. Ông bước , cúi hành lễ cung kính, nhưng trong ánh mắt vẫn còn một tia dò xét.

“Tham kiến thiếu phu nhân.”

“Ngồi ,” nàng , giọng bình thản.

Chỉ hai chữ, lạnh nóng, khiến Tôn quản sự dám coi thường. Ông xuống thấy thiếu phu nhân vội hỏi, chỉ lật từng trang sổ, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nhịp chậm rãi.

Chờ đợi chính là áp lực.

“Ba tháng gần đây,” nàng đột nhiên lên tiếng, “hậu viện bổ sung tổng cộng mười hai nha . Trong đó ba điều thẳng viện .”

Tôn quản sự cúi đầu:

“Dạ, đúng .”

“Ba ,” nàng ngẩng mắt, “là ai đề cử?”

Tôn quản sự thoáng chần chừ.

Chỉ một khắc nhỏ, nhưng thoát khỏi mắt nàng.

“Thiếu phu nhân,” ông , “là theo danh sách chung các phòng đề xuất, lão nô chỉ theo quy củ.”

“Quy củ?” nàng lặp , khóe môi cong, “Quy củ nào cho phép nha mới phủ đầy tháng tiếp cận viện chủ mẫu?”

Câu hỏi nhẹ, nhưng sắc.

Mồ hôi Tôn quản sự rịn nơi thái dương.

“Việc …” ông ấp úng.

Lưu ma ma bước lên một bước, đặt mặt Tôn quản sự một tờ giấy mỏng:

“Đây là ghi chép phân công, trong đó chữ ký của quản sự nhị phòng.”

Không khí trong sảnh chợt lạnh hẳn.

Nhị phòng.

Tôn quản sự cúi đầu thấp hơn:

“Là… là do bên nhị phòng thiếu phu nhân mới gả, cần thêm hầu hạ chu đáo…”

Nữ chính khẽ.

“Chu đáo đến mức cài viện ?”

“Chu đáo đến mức, đó c.h.ế.t trong viện ?”

Một câu cuối, nàng nhẹ, nhưng khiến Tôn quản sự suýt bật dậy.

“Thiếu phu nhân minh giám!” ông vội quỳ xuống, “Lão nô tuyệt đối chuyện nha sẽ xảy án mạng! Nếu , cho lão nô mười cái gan cũng dám!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-6.html.]

Nữ chính ông lâu.

Nàng , Tôn quản sự chủ mưu, nhưng là kẻ thuận nước đẩy thuyền. Loại cần g.i.ế.c, chỉ cần nắm thóp.

“Đứng lên ,” nàng , “Ta hỏi tội cũ.”

Tôn quản sự thở phào, nhưng kịp vui thì nàng tiếp:

từ hôm nay trở , nhân sự hậu viện, do trực tiếp duyệt. Mỗi nha điều động, đều qua viện chủ mẫu.”

Tôn quản sự dám phản đối, chỉ thể cúi đầu:

“Tuân lệnh thiếu phu nhân.”

Sau đó, từng quản sự viện gọi .

thành thật, kẻ quanh co, kẻ còn dùng “lệ cũ” để ép nàng lùi bước. nàng tranh cãi, chỉ cần một câu:

“Lệ cũ là do ai đặt?”

“Ta là chủ mẫu, ?”

Chỉ thôi, đủ khiến im miệng.

Đến giữa trưa, việc rà soát tạm xong, nhưng sóng ngầm mới thật sự bắt đầu.

Thanh Trúc mang , nhỏ giọng :

“Thiếu phu nhân, của nhị phòng cho truyền lời, quá tay, mới gả động tới hậu viện.”

Nữ chính uống một ngụm , sắc mặt đổi.

“Bà ?”

“Vâng.”

Nàng đặt chén xuống, đầu ngón tay khẽ xoay nắp, ánh mắt sâu thấy đáy.

“Vậy thì,” nàng chậm rãi, “ với họ một câu.”

Thanh Trúc cúi :

“Dạ?”

“Ta động tới họ,” nàng , “chỉ là dọn sạch rác trong viện . Nếu họ thấy đau, chứng tỏ rác đó là của họ.”

Thanh Trúc tim đập mạnh, vội đáp:

“Nô tỳ sẽ .”

Chiều hôm đó, nhị phòng nổi giận.

thể công khai.

Bởi thiếu phu nhân phạm một điều gì. Mọi thứ đều theo quy củ, theo danh nghĩa chủ mẫu, đường đường chính chính. Muốn gây chuyện, cũng tìm cớ.

Đêm xuống, nữ chính bên cửa sổ, gió lạnh thổi lay màn trướng.

Lưu ma ma phía , trầm giọng:

“Thiếu phu nhân, hôm nay chính thức bước ván cờ .”

“Ta ,” nàng đáp.

“Vậy hối hận ?”

Nữ chính im lặng một lúc, khẽ lắc đầu.

“Nếu bước,” nàng , “thì kẻ khác sẽ đạp xuống bàn đạp.”

Trong ánh trăng nhạt, gương mặt nàng còn nét mềm yếu của tân nương ngày . Chỉ còn sự bình tĩnh lạnh lùng, giống hệt ánh mắt của sẵn sàng đến cùng.

Hậu viện Trịnh phủ, từ hôm nay, đổi gió.

Và gió , sẽ dừng .

Loading...