Tốc độ của Đạo Hoa chậm, hình cũng linh hoạt, nhưng Tiêu Diệp Dương là nam t.ử, bình thường luyện võ, nếu thực sự nghiêm túc thì Đạo Hoa chắc chắn đuổi kịp.
Tuy nhiên, Tiêu Diệp Dương cứ chạy một đoạn dừng trêu chọc Đạo Hoa một chút, đợi đến khi chọc cho Đạo Hoa nổi trận lôi đình mới ba chân bốn cẳng bỏ chạy, khiến Đạo Hoa tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Trên thao trường đua ngựa rộng mênh m.ô.n.g, hai bóng hình thiếu niên thiếu nữ đang thỏa sức rượt đuổi . Cạnh đó, một nhóm thiếu niên nam nữ khác ngừng hò reo cổ vũ, vẻ xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện lớn.
Trông thấy Tiêu Diệp Dương ở phía chạy còn nhanh hơn cả chú thỏ, Nhan Di Nhất thở hồng hộc vì mệt, đặt m.ô.n.g bệt xuống bãi cỏ. Nàng thừa hiểu rằng, nếu so về tốc độ, nàng tuyệt đối thể nào chạy thắng Tiêu Diệp Dương. Muốn báo thù, e rằng nghĩ cách khác thôi.
Ở phía , Tiêu Diệp Dương thấy tiếng của Nhan Di Nhất nữa, ngoảnh đầu thấy nàng đang mặt đất xoa nắn cổ chân.
Tim y bỗng hẫng một nhịp, vội vàng chạy gần, lo lắng hỏi: "Ngươi ?"
Nhan Di Nhất lườm Tiêu Diệp Dương một cái: "Ngươi còn hỏi , vì đuổi theo ngươi mà trật chân đây."
Nghe , Tiêu Diệp Dương vội vàng xổm xuống, nhẹ nhàng nắn bóp cổ chân cho Nhan Di Nhất, nắn hỏi: "Có đau ?
Không , mau ch.óng gọi Thái Y tới xem mới ."
Tất cả sự chú ý của Tiêu Diệp Dương đều đổ dồn cổ chân nàng, y chú ý rằng, ngay khoảnh khắc y cúi xuống, Nhan Di Nhất từ trong túi gấm mang theo bên lấy một món đồ bằng vàng nhỏ bằng ngón tay út.
Nàng khẽ vặn một cái, một đoạn yên chi đỏ rực lộ .
Nói đoạn, chẳng đợi Tiêu Diệp Dương kịp phản ứng, Nhan Di Nhất đưa tay tới, nhanh thoăn thoắt quẹt vài đường lên mặt y, đó như chú thỏ đế nhảy dựng lên, nhanh chân chạy biến.
"Tiêu Diệp Dương, mặt ngươi vết bẩn, để lau giúp cho."
Thấy Nhan Di Nhất chạy xa, Tiêu Diệp Dương càng đuổi gấp hơn.
Mắt thấy cách giữa hai ngày một thu hẹp, Nhan Di Nhất bắt đầu cầu cứu: "Đại ca, Tam ca, Tứ ca cứu mạng với!" Dừng một chút, nàng tiếp tục gào lên: "Tĩnh Uyển, Đổng tỷ tỷ, cứu mạng với!"
Bên , Nhan Văn Khải lao lên chắn ngay mặt Nhan Di Nhất, giống như gà che chở cho tiểu kê, dốc sức ngăn cản đại bàng Tiêu Diệp Dương.
Ngay đó, đội ngũ "gà " thêm Chu Tĩnh Uyển và Đổng Nguyên Dao gia nhập.
Nhìn thấy điệu bộ của nàng, đều câm nín.
Chu rốt cuộc mắt ?
Bảo Nhan Di Nhất yếu đuối ư?
Kẻ bắt Tiểu Vương gia chạy khắp thao trường mà gọi là yếu đuối ?
Kẻ dám bôi vẽ lung tung lên mặt Tiểu Vương gia mà gọi là yếu đuối ?
Nếu Nhan Di Nhất mà yếu đuối, thì những tiểu thư khuê các thực thụ "cửa đóng then cài" giấu mặt ?
Tiêu Diệp Dương đơn phương truy đuổi Nhan Di Nhất, phút chốc biến thành trò chơi đại bàng bắt gà con.
Nhìn cảnh tượng bọn họ rượt đuổi đùa giỡn, Đổng Nguyên Hiên, Chu Thừa Nghiệp, Nhan Văn Tu dù chút xao động nhưng vì tự phụ lớn hơn vài tuổi nên tham gia, chỉ một bên hì hì quan sát.
Lúc , đình hóng mát giữa lưng chừng ngọn núi chính của núi Ngũ Hoa, Quách Nhược Mai đang cầm kính viễn vọng quan sát cảnh nô đùa mã trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-han-mon-co-khong-gian/chuong-203-thanh-xuan-thieu-ai.html.]
Nhìn khuôn mặt vẽ hoa của con trai, Quách Nhược Mai chẳng giống những phu nhân khác cảm thấy mất mỹ quan trái lễ nghi, trái còn thấy vô cùng hài hước.
Tiểu Vương gia lúc , mũi tô đỏ ch.ót, hai bên khóe miệng cũng vẽ thành hai vệt đỏ dài.
Nếu hiện đại ở đây, chắc chắn sẽ nhận Nhan Di Nhất vẽ cho Tiêu Diệp Dương một phiên bản thô sơ của lớp hóa trang chú hề.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nghe thấy tiếng , Tiêu Diệp Dương cuối cùng cũng hồn, vẻ mặt đầy vẻ tin nổi Nhan Di Nhất chạy xa.
Tiếp đó, y quẹt một cái lên mặt, bàn tay nhuộm đỏ, y chẳng thể nào giữ bình tĩnh nữa.
"Nhan—Di—Nhất!"
Tiêu Diệp Dương gầm lên một tiếng hướng về phía nàng, bật dậy đuổi theo.
Cái con nhóc dám lừa y!
"Hừ, cho ngươi dám trêu chọc , cho ngươi nếm chút lợi hại, ngươi tưởng bản cô nương dễ bắt nạt chắc!"
"Chỉ sợ ngươi bản lĩnh đó thôi."
"Tiêu Diệp Dương, ngươi đây mà bắt , bao nhiêu giúp thế , xem ngươi bắt thế nào ?"
Tiếng vui vẻ vang vọng khắp bầu trời mã trường, bay thật xa, thật xa.
Quách Nhược Mai đặt kính viễn vọng xuống, ghế đá, trong đầu nghĩ về ba cô nương .
Nàng nhấp một ngụm , đóa mạt ly nở rộ trong chén, thần sắc khẽ động hỏi: "Các ngươi thấy ba cô nương , ai hơn?"
Nô tỳ Mai Tuyết đáp: "Theo ngu kiến của nô tỳ, đương nhiên là Đổng tiểu thư hơn một chút, tính cách giống chủ t.ử, cao quý xinh ."
Mai Sương : "Nô tỳ thấy Nhan cô nương tâm tính tinh tế hơn, xem, loại hoa ngay cả chủ t.ử cũng yêu thích cơ mà."
Quách Nhược Mai gì, sang Mai Sương: "Đổng gia tiểu thư, xuất nhất, phóng khoáng kiêu hãnh, bộ kỵ trang màu đỏ nàng chọn là tính cách rực lửa.
Chu gia tiểu thư, ngây thơ đáng yêu, mặt chẳng chút ưu phiền, thể thấy ở nhà là một tiểu chủ nhân mực sủng ái.
Còn như Nhan gia tiểu thư..."
Quách Nhược Mai nhấp thêm ngụm , dậy xuống mã trường, trầm mặc giây lát chậm rãi : "Mặc bộ kỵ trang màu xanh lam chạy thao trường, thanh nhã mà mất nét tươi mới, rạng rỡ mà hề phô trương, giống như một chú chim oanh tự do vui vẻ."
"Chao ôi, đều là một lũ trẻ đương độ xuân thì, thiên chân lạn mạn cả!"
Nghe , Mai Tuyết và Mai Sương nhanh ch.óng liếc .
Chủ t.ử đây là...
phần thiên vị Nhan cô nương hơn ?
---