Đích Nữ Hàn Môn Có Không Gian - Chương 287: Không lời đối đáp
Cập nhật lúc: 2026-01-24 14:57:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chườm mắt cho Nhu Nhu xong, nhóm Đào Hoa rời khỏi biệt uyển, đường ai nấy .
Trong xe ngựa, Đào Hoa Bạch Hổ Sứ hỏi: "Tam ca, đến phủ tỉnh thế ?"
Bạch Hổ Sứ đáp: "Đại ca và Tứ đều ở thư viện, Tiểu Vương thấy lẻ bóng một nên kéo cùng."
Đào Hoa hỏi: "Vậy chuyện hôm nay thanh lâu cũng là do đó đề nghị ?"
Bạch Hổ Sứ lắc đầu: "Không Tiểu Vương, là Hoằng Tín.
Huynh chúng đều lớn cả , cũng nên đến thanh lâu để mở mang tầm mắt."
Đào Hoa hỏi tiếp: "Vậy khi thanh lâu, các ngươi những gì?"
Bạch Hổ Sứ thật thà: "Cũng chẳng gì đặc biệt, Hoằng Tín gọi hoa khôi đến bầu bạn, còn gọi thêm mấy cô nương hạng đầu nữa..."
"Khụ khụ khụ!"
Lý Thần ho khan dữ dội, cạn lời Bạch Hổ Sứ.
Vị Nhan Tam hỏi cái gì cũng trả lời sạch bách chứ?
Loại chuyện mà thể kể cho một tiểu cô nương ?
Bạch Hổ Sứ nhận ám hiệu của Lý Thần, lập tức ngậm miệng thêm lời nào.
Thấy , Đào Hoa im lặng một lúc, quan tâm Lý Thần: "Đại B Ca, bệnh ?"
Lý Thần gượng : "Không , chỉ là cổ họng khó chịu chút thôi, ho vài tiếng là khỏi."
Đào Hoa gật đầu, nghiêm túc : "Cổ họng khỏe tuy bệnh lớn, nhưng Đại B Ca cũng chủ quan.
Về nhà hãy tìm đại phu khám xem , nếu cứ ho thế , ngắt lời chúng chuyện thì cũng đành , nhưng nếu trưởng bối ở đó thì ?
Chẳng những khiến thấy trang trọng, mà còn thất lễ nữa."
Nụ mặt Lý Thần cứng đờ, chỉ im lặng vị biểu đang dùng lời lẽ sâu xa mỉa mai .
Những khác trong xe ngựa đều cúi đầu trộm.
Sau đó, Đào Hoa cũng nhắc tới chuyện thanh lâu nữa mà sang hỏi Bạch Hổ Sứ về việc trong nhà.
"Hành lý cồng kềnh Nhị thúc trông coi, gửi đến phủ Ninh Môn ."
"Đại Bá chỉ trong vòng hai ngày tới sẽ về Hưng Châu, khi bàn giao xong xuôi với Tri Châu mới nhậm chức sẽ trực tiếp đến phủ Ninh Môn nhậm chức."
"Đại Bá Mẫu khi thu xếp xong đồ đạc nhỏ nhẹ cũng sẽ cùng Tổ mẫu đến phủ Ninh Môn."
Đào Hoa chăm chú lắng .
Rất nhanh đó, xe ngựa đến t.ửu lâu nơi Lý T.ử Hân đang chờ: "Muội gọi T.ử Hân biểu tỷ, các cứ đợi ở đây nhé!"
Đợi khi Đào Hoa xuống xe, Lý Thần Lương mới chặc lưỡi cảm thán: "Cái miệng của Đào Hoa biểu thật sự là quá lợi hại, xem lúc nãy Đại ca đến mức thốt lên lời."
Nhan Văn Khải sang: "Nhắc nhở các một câu nhé, đừng dại mà chọc Đại nhà .
Muội hạng chịu chịu thiệt thòi , dù lúc đó nhún nhường thì cũng sẽ tìm cách trả đũa thôi.
Tiểu Vương mà đối đầu với Đại của cũng chỉ nước thua cuộc."
Nghe , ánh mắt Lý Thần thoáng d.a.o động, vẻ tùy ý : "Tiểu Vương và Đào Hoa biểu quan hệ vẻ nhỉ!"
Nhan Văn Khải vẻ mặt đắc ý: "Đương nhiên , xem đó là của ai ."
Thấy y như , Lý Thần thứ hai nên lời, trong lòng thầm thở dài, trò chuyện với Văn Khải biểu quả thực mệt mỏi.
Ngươi thật rõ ràng, minh bạch ý đồ của , chỉ cần ẩn ý một chút là y sẽ hiểu ngay.
Trả lời sai trọng tâm đành, cuối cùng còn lôi kéo nhăng cuội một hồi.
Chẳng mấy chốc, Đào Hoa dẫn Lý T.ử Hân tới.
Hai lên xe, thẳng hướng Lý phủ mà .
Thấy Lý phủ ngày càng gần, Đào Hoa nhịn lên tiếng nhắc nhở: "Chuyện chúng đ.á.n.h ở hí lâu, các cách mà đấy nhé, nếu , cũng sẽ khai sạch chuyện các thanh lâu ."
Nhìn vẻ đe dọa mặt Đào Hoa, Lý Thần bất đắc dĩ gật đầu: "Yên tâm, sẽ thưa với cha là chúng đưa các đến hí lâu, đ.á.n.h là do khác khiêu khích , còn vết thương mặt là do vô tình va chạm mà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-han-mon-co-khong-gian/chuong-287-khong-loi-doi-dap.html.]
Bộ lý do là do Đào Hoa và Nhu Nhu bàn bạc kỹ từ .
Chẳng còn cách nào khác, Quan tuần bắt , náo động khá lớn, thêm vết thương mặt thể giấu giếm, chỉ thể giảm tránh để phạt quá nặng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thấy Đào Hoa thỉnh thoảng vén rèm ngoài, Nhan Văn Khải kìm : "Đại cần căng thẳng, Đại Cữu Cữu sẽ trách phạt .
Hay là thế , để ..."
Chưa đợi y hết câu, Đào Hoa giơ tay ngắt lời: "Tứ ca, cảm ơn hảo ý của , nhưng lát nữa gặp Đại Cữu Cữu và Đại Bá Mẫu, xin nghìn vạn đừng mở miệng câu nào.
Muội chỉ sợ những lời chúng vất vả sắp xếp sẽ hỏng hết trong tích tắc."
"Phụt~"
Lý T.ử Hân nhịn bật thành tiếng.
Văn Khải biểu ca chính là như , chỉ cần mở miệng là chẳng chuyện gì giấu nổi.
Nhan Văn Khải hừ một tiếng: "Ta còn chẳng thèm chứ!"
Rất nhanh, về đến Lý gia.
Lý Gia, Lý Hưng Xương cùng Phạm Thị, Khương Thị khi Lý Thần giải thích xong thì gật đầu, gì thêm, chỉ bảo bọn Đào Hoa lui xuống nghỉ ngơi.
Thấy vượt qua cửa ải dễ dàng như , Đào Hoa chút dám tin, nàng kéo kéo Lý T.ử Hân: "T.ử Hân biểu tỷ, Đại Cữu Cữu và Đại Bá Mẫu thật sự tin chúng ?"
Lý T.ử Hân cũng chắc chắn lắm, cha chuyện dễ dàng quá mức.
Đào Hoa: "Bỏ , miễn là phạt là ."
Sau khi đám trẻ rời , Lý Gia mới Lý Thần: "Nói , rốt cuộc là chuyện gì?"
Lý Thần thở dài một tiếng, y rõ chẳng thể giấu nổi cha và Nhị thúc Nhị thẩm, bèn đem bộ sự việc xảy ngày hôm nay kể đầu đuôi một lượt.
Nghe xong, Đào Hoa đến hí lâu là để thử thách Phòng Lương Cát, Lý Hưng Xương lập tức lớn: "Nha đầu Đào Hoa đúng là uổng công yêu thương."
Lý Gia liếc y một cái: "Đệ đừng xen ngang, phận nữ nhi mà chạy đến hí lâu, còn đ.á.n.h nữa, chuyện mà để , thế nào cũng tìm chúng tính sổ cho xem."
Phạm Thị : "Được , thấy Đào Hoa việc vẫn chừng mực, nhưng chuyện hôm nay quả thực là sai , phạt con bé một chút mới ."
Khương Thị tiếp lời: "Đào Hoa vốn tính ham chơi, cứ phạt con bé từ nay cho đến khi T.ử Tuyền định phép khỏi cửa."
Phạm Thị lập tức tán thành: "Ý kiến lắm."
Thế là, Đào Hoa mới trở về viện của Lý T.ử Tuyền lâu nhận lời truyền đạt của Phạm Thị.
"Biểu tiểu thư, Đại phu nhân , dặn những ngày đừng ngoài nữa."
Nghe thấy thế, Đào Hoa trực tiếp gục xuống bàn: "Ta ngay là thoát mà, Đại bá mẫu thật là ác, trực tiếp cấm túc luôn !"
Nhìn bộ dạng than ngắn thở dài của Đào Hoa, Lý T.ử Tuyền và Lý T.ử Hân đều thấy buồn .
Thoắt cái đến ngày Phòng gia sang Lý gia hạ sính.
Nghe tiếng huyên náo rộn ràng bên ngoài, Đào Hoa và Lý T.ử Hân ở nội viện, hạ nhân khiêng từng rương sính lễ tiến .
"Phòng gia xem cũng khá sung túc nhỉ."
Lý T.ử Hân gật đầu: "Sao thể giàu chứ, Phòng gia ở Trung Châu cũng coi là một trong những nhà thương gia hàng đầu .
Lần Đại tỷ thể định với đích trưởng t.ử nhà họ, cha cũng chút bất ngờ."
Đào Hoa thở dài một tiếng: "Thật đáng tiếc, theo đến tận hý lâu mà cũng chẳng dò xét nhân phẩm Phòng Lương Cát đó ."
Lý T.ử Hân mỉm : "Muội vẫn còn nhớ chuyện cơ ?
Nương , ngày thứ ba khi chúng trở về, Phòng gia bá mẫu tình cờ gặp nương và Nhị thẩm ở tiệm trang sức, đích giải thích lý do vì Phòng Lương Cát xuất hiện ở hý lâu ."
"Người đó cố ý kịch, mà là đón vị tiểu thúc trong tộc đang kịch ở đó."
"Nương , Phòng gia vốn xuất từ tộc Phòng thị ở Tế Quảng, so với những nhà thương buôn khác thì họ chú trọng lễ nghi quy củ hơn nhiều.
Nhị thúc định cho Đại tỷ Phòng gia chính là vì coi trọng điểm ."
Đào Hoa gật gật đầu, điều quả thực tệ.
Trong thời đại "cha đặt con đó" , gả một gia đình giữ quy củ dù cũng hơn những nhà tôn ti trật tự.
---