Đích Nữ Tâm Cơ Chỉ Biết Khóc Nhè - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:00:10
Lượt xem: 26
1
Ngày thành vô cùng quạnh quẽ.
Thượng thư phủ chẳng mấy đến đưa dâu.
Thế nhưng của hồi môn của trải dài suốt mười dặm đường.
Vì chuyện mà cảm động đến rơi nước mắt.
Bách tính kinh thành thích xem náo nhiệt nên vây quanh thành mấy vòng.
Bọn họ xem thử đứa đích nữ vô dụng là lúc xuất giá .
như dự liệu.
Ta .
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay kế mẫu vô cùng kích động.
“Ta ngay là mẫu cũng quan tâm đến mà.
“Nhiều sính lễ như chắc hẳn mẫu đem bộ đồ cưới của mẫu bù đắp cho .”
Toàn mẫu khẽ run lên bần bật.
Ánh mắt bà chút chột .
Thế nhưng ánh mắt chăm chú của bao bà đành hiền từ vỗ nhẹ lên tay .
“Hảo hài t.ử.
“Xuất giá tòng phu.
“Sau con nhất định lời phu gia.
“Còn nữa.
“Tính tình nhè cũng nên tém tém .”
Nói xong bà vội vàng rụt tay về.
Bà còn dùng khăn lụa lau lau tay.
Ta vui vẻ gật đầu liên tục.
Thế nhưng nước mắt tuôn rơi dữ dội hơn.
“Mọi chuyện đều theo mẫu .”
Nói xong liền bước ngoài.
kích động quá mức.
Chưa bước hai bước loạng choạng.
Bản ngã xuống đành.
Ngay cả rương hồi môn cũng vấp ngã theo.
Điều quan trọng hơn là thứ lăn từ trong rương là vàng bạc châu báu.
Đó là đá cuội.
Cả hội trường chìm trong tĩnh lặng hồi lâu.
Sau đó những tiếng bàn tán dữ dội đột nhiên bùng nổ.
“Thế mà là đá!
“Đường đường là của hồi môn của đích nữ Thượng thư phủ mà là đá.
“Quả nhiên là đứa trẻ nương che chở.
“Bị ức h.i.ế.p đến mức mà nãy nàng còn lên tiếng cảm kích kế mẫu nữa chứ.
“Vị Thượng thư phu nhân sợ nương của nàng từ đất chui lên tìm bà ?”
Sắc mặt kế mẫu tái nhợt.
Bà vội vàng sai thu dọn những chiếc rương .
“Còn ngây đó gì.
“Chắc chắn là sự nhầm lẫn .
“Cái rương trộn đây .
“Còn mau khiêng ngoài!”
lúc một đám trẻ con từ lao tới.
“Đá kìa.
“Mau nhặt đá !”
Bọn chúng chạy lung tung đ.â.m sầm vấp ngã mấy tên gia đinh.
Ngay đó càng nhiều chiếc rương húc đổ xuống đất.
Và đều phát hiện .
Bên trong tất cả các rương là đá cuội.
Kế mẫu suy sụp buông thõng hai vai.
Đôi môi bà run lẩy bẩy.
Bà gì đó nhưng chẳng thốt nên lời.
Phụ dẫu chán ghét đến thì lúc sắc mặt cũng tái mét.
Ông tát thẳng một bạt tai mặt kế mẫu.
“Đồ mất mặt hổ.
“Xem chuyện mà bà .
“Đến sính lễ đ.á.n.h tráo cũng .”
Kế mẫu phản ứng cực kỳ nhanh nhạy.
Bà vội vàng quỳ rạp xuống đất thỉnh tội.
Ta chớp chớp đôi mắt hồn nhiên cảnh tượng mắt.
“Lão gia phu nhân.
“Đội ngũ đón dâu của Hầu phủ sắp đến .”
Tiểu tư chạy bẩm báo.
Kế mẫu lập tức hoảng hốt.
2
“Mau đậy hết !”
lúc quỳ phịch xuống đất.
Nước mắt lưng tròng.
“Bỏ .
“Ta gả nữa.”
Ta cất lời chẳng ai là xót xa cho .
“Thế đạo gì thế !
“Đường đường là đích trưởng nữ ức h.i.ế.p đến nông nỗi .”
“Ta là một xa lạ còn thấy đành lòng.
“Dù là nhà gả nữ nhi cũng thể qua loa như .
“Nếu tình cờ phát hiện thì hôm nay nàng gả đó phu gia sẽ nghĩ đây.
“Không cho thì đừng cho.
“Làm cái trò đúng là tồi tệ hết sức!”
Nước bọt văng tung tóe.
Sắc mặt kế mẫu đen sầm.
Bà giải thích nhưng chẳng mở nổi miệng.
Bà đành thấp giọng lầm bầm.
“Rõ ràng đưa mấy hòm bạc cơ mà.
“Không thế !”
hiện tại là đá.
Mọi đều tận mắt chứng kiến.
Phụ trầm giọng cất lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-tam-co-chi-biet-khoc-nhe/chuong-1.html.]
“Đi mở nhà kho .
“Của hồi môn mà mẫu để cho nó.
“Các bê đây thiếu một món nào!”
Kế mẫu kinh hãi.
Bà định phản bác thì phụ dùng một ánh mắt ngăn .
“Bà còn chê đủ mất mặt ?
“Còn loạn nữa, bà ép quan nữa mới hả lòng hả ?”
Kế mẫu ngậm miệng .
Bà hung hăng trừng mắt lườm một cái vội vã việc.
Đợi đến khi phu quân tương lai của là Phó Vinh Cẩm đến phủ.
Trong phủ vẫn còn đang bận rộn rối tinh rối mù.
Gương mặt mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn.
Thế nhưng lúc thấy bóng dáng Lâm Chiêu Chiêu thì lập tức nở nụ .
“Ta thấy .
“Ta còn tưởng thèm để ý đến nữa cơ đấy?”
Lâm Chiêu Chiêu thở dài.
Nàng với ngụ ý sâu xa.
Phó Vinh Cẩm lập tức sa sầm sắc mặt.
“Lại là nàng phiền lòng ?”
Lâm Chiêu Chiêu lúc mới mở miệng.
“Thật cũng thể trách tỷ tỷ.
“Tỷ khiến mẫu mất mặt đám đông nên phụ trách mắng.
“Ta nữ nhi chỉ xót xa cho mẫu mà thôi.
“Rõ ràng là ngày đại hôn mà cũng lóc ỉ ôi.
“ là…”
Gương mặt nàng tràn ngập vẻ ghét bỏ.
Nàng dễ dàng chuyển dời mâu thuẫn.
Phó Vinh Cẩm cũng hùa theo hừ lạnh một tiếng.
“Chiêu Chiêu cứ an tâm.
“Sau sẽ còn ai chướng mắt nữa.
“Sau sẽ cho phép nàng bước khỏi viện t.ử nhà nửa bước!”
Lâm Chiêu Chiêu phì thành tiếng.
Nàng trong chớp mắt dỗ dành.
Nàng .
Đáy mắt nàng tràn ngập sự đắc ý.
Nàng tiến gần giúp chỉnh trang y phục.
Nàng kề sát tai thầm thì.
“Tỷ tại Phó Vinh Cẩm lấy tỷ ?”
3
Thấy gì nàng nóng lòng cho sự thật.
“Huynh .
“Huynh tỷ cả ngày ở trong phủ chọc vui.
“Hơn nữa sắp gả cho tiểu tướng quân .
“Như cũng , để tỷ dập tắt mấy tâm tư .
“Lâm Khê .
“Phu quân của tỷ chuyện đều là vì đấy.”
Lâm Chiêu Chiêu đắc ý lùi .
Nàng vươn tay vuốt ve khuôn mặt .
“Nghe tiểu tướng quân Giang Thời Việt chẳng bao lâu nữa sẽ khải trở về.
“Hôn kỳ của cũng sẽ đưa lên lịch trình.
“Tỷ tỷ sẽ tức giận chứ?
“Dù nữa đây tướng quân từng là vị hôn phu của tỷ mà.”
Không đợi mở lời Phó Vinh Cẩm vội vã lên tiếng.
“Lâm Khê.
“Cô gả cho thê t.ử thì tuân thủ nghiêm ngặt đạo thê t.ử.
“Nếu để cô còn giữ tâm tư khác thì sẽ tha cho cô !”
Trong ánh mắt đong đầy sự uy h.i.ế.p.
Hắn chẳng hề chút tình cảm nào.
Ta thu .
Ta cúi đầu .
Cả hai bọn họ đều mãn nguyện.
À .
Phải là cả ba đều mãn nguyện.
Thật cũng khá mãn nguyện.
Hầu phủ sa sút.
Hầu gia mất sớm.
Phó Vinh Cẩm là một kẻ lụy tình mù quáng.
Đối với mà chỗ chắc tệ hơn Tướng quân phủ.
Ta thấy sính lễ của nương đặt từng chiếc rương đỏ ch.ót sự chứng kiến của bao .
Đáy lòng càng thêm khoan khoái.
Còn về phần Phó Vinh Cẩm…
Ta liếc .
Khóe môi khẽ cong lên.
Hắn vặn sang.
Vẻ mặt rùng .
Hắn vội vàng đầu .
mang tai ửng đỏ một mảng.
Ta bước từng bước nhỏ bám sát theo .
Ta cẩn thận túm c.h.ặ.t lấy vạt áo .
“Phu quân.
“Chàng đợi với.”
Phó Vinh Cẩm suýt chút nữa ngã nhào nền đất bằng.
Hắn bực dọc đầu .
khi thấy bộ dạng nước mắt lưng tròng của liền nín nhịn đến đỏ bừng mặt.
Mãi mới .
“Không .
“Đen đủi c.h.ế.t !”
Ta nín mỉm .
Ta liên tục gật đầu.
“Không .
“Ta .”