Đích Nữ Tâm Cơ Chỉ Biết Khóc Nhè - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:01:31
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Ngày hôm Phó Vinh Cẩm dẫn gặp Lâm Chiêu Chiêu.

Nàng sắc mặt trắng bệch thoi thóp giường.

Giọng nàng thều thào yếu ớt.

“Tỷ tỷ đến đây?”

Nói nàng vùng vằng đòi dậy còn sang Phó Vinh Cẩm.

“Phó ca ca.

“Huynh và tỷ tỷ gì với ?”

Phó Vinh Cẩm mặt chỗ khác tỏ vẻ đành lòng.

Ta bước tới nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Chiêu Chiêu.

“Không cần m.á.u ở tim ?

“Không , tỷ tỷ đây.

“Muội bao nhiêu tỷ cho bấy nhiêu.”

Lâm Chiêu Chiêu sững dám tin chằm chặp.

“Đó là rạch n.g.ự.c m.ổ b.ụ.n.g đấy.

“Lấy nhiều quá sẽ mất mạng đó.”

Nước mắt lã chã tuôn rơi.

“Ta đương nhiên là .

“Ta đều cả.

“Thế nhưng phu quân cũng đành lòng trơ mắt c.h.ế.t mà.”

Lâm Chiêu Chiêu nhịn mà khóe môi cong lên.

Nàng liếc Phó Vinh Cẩm tùy tiện tìm một cái cớ điều nơi khác.

Đợi rời nàng liền lập tức rút tay về.

Trên gương mặt nàng sớm khôi phục vẻ lạnh lùng băng giá.

“Thôi .

“Đừng diễn kịch nữa.

“Nghe tỷ gặp rốt cuộc là ý đồ gì?”

Ta lấy khăn tay lau nhẹ hàng lệ mi.

“Đương nhiên là xem thử rốt cuộc bệnh tình đến mức nào .”

Lâm Chiêu Chiêu hung hăng lườm một cái.

“Đương nhiên là bệnh đến mức cần mạng của tỷ .

“Đừng tưởng tỷ tỏ yếu đuối mặt Phó Vinh Cẩm là thể khiến yêu tỷ.

“Vào những lúc mấu chốt sẽ , mạng của tỷ đáng là bao.”

Ta cúi đầu nghịch ngợm miếng ngọc bội giắt bên hông.

Đó là biểu tượng quyền lực của đương gia chủ mẫu Hầu phủ.

Phó Vinh Cẩm trong lòng áy náy nên tối qua giao quyền quản lý gia thất cho .

“Bấy lâu nay cứ ngỡ ngọc bội sẽ trao cho Chiêu Chiêu.

“Chẳng ngờ…

“Ngọc bội giao cho cô tức là công nhận cô .

“Qua chuyện chúng hãy một đôi phu thê ân ái ?”

Lâm Chiêu Chiêu đương nhiên cũng thấy miếng ngọc bội đó.

Nàng nhạt nhẽo cất lời.

“Chẳng qua chỉ là thứ vứt bỏ.

“Cho tỷ thì ?”

Giọng của nàng kéo về với thực tại.

Ta ghé sát tới chằm chằm gương mặt nàng .

“Ta thích lắm đấy.”

Nói xong lập tức rời khỏi phủ.

bước đến cổng Thượng thư phủ, liền ngất xỉu.

11

Trước khi ngất loáng thoáng thấy sắc mặt Phó Vinh Cẩm trắng bệch lao tới.

Hắn bế thốc lên đưa trở về phủ.

Dưới con mắt chứng kiến của bao , ai nấy đều ngất xỉu.

Đợi đến khi lang trung bước phòng thì chẩn đoán mang thai.

Sắc mặt Phó Vinh Cẩm lập tức tối sầm .

Ánh mắt đó của hận thể ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.

Thế nhưng nghiến răng nghiến lợi, cố kìm nén sự tức giận tống cổ lang trung .

Ngay giây tiếp theo liền lao tới bóp c.h.ặ.t cổ .

“Đứa bé là của ai?

“Lâm Khê.

“Chúng từng phận phu thê thực sự cơ mà!”

Toàn tỏa sát khí hừng hực.

Ta gần như thể thở nổi.

“Là…”

Mãi cho đến khi lên tiếng mới chịu nới lỏng tay đôi chút.

Không khí đột ngột tràn phổi khiến ho sặc sụa.

Phó Vinh Cẩm vẫn hung hăng trừng mắt .

“Cô từ lúc bước chân Hầu phủ từng bước khỏi viện môn.

“Đứa bé là cô khi gả ?

.

“Ta bảo mà.

“Ta bảo nôn nóng gả đây đến thế.

“Hóa đổ vỏ, kẻ ngốc nghếch cơ đấy.

“Ta g.i.ế.c cô!”

Hắn cầm thanh chủy thủ bước tới từng bước một.

Đáy mắt chẳng còn chút xót thương nào.

Càng lấy nửa phần tình cảm.

Chỉ còn nỗi hận thù vô bờ bến.

Ta mỉm .

Ta mãi mãi bật nức nở.

“Của ai ư?

“Ta cũng là của ai nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-tam-co-chi-biet-khoc-nhe/chuong-4.html.]

“Chuyện còn hỏi cô của đấy.

“Nếu vu oan hãm hại thì thể…”

Phó Vinh Cẩm khựng lập tức cao giọng.

“Cô bậy.

“Muội như .”

“Trong lòng rõ hơn ai hết nàng chính là loại như .

“Nàng sợ thực sự yêu nên tìm nam nhân đến hủy hoại sự trong trắng của .

“Nàng sợ thực sự quan tâm đến nên vờ mắc bệnh hiểm nghèo ép chọn một trong hai.

“Nàng cần nhưng cũng cam lòng để .

“Nàng thể chịu đựng cảnh đem lòng yêu khác.

“Phu quân vui ?

“Người yêu thương tính chiếm hữu với hề tầm thường .”

Một tiếng động lớn vang lên khi thanh chủy thủ trong tay Phó Vinh Cẩm rơi tuột xuống đất.

Nhân lúc đang thẫn thờ nhanh tay rút chiếc trâm cài đầu cắm phập tới.

Cắm thẳng vị trí tim của .

“Phu quân vì trong mộng trích thêm một ít m.á.u ở tim cũng là lẽ thường tình ?”

Trong ánh mắt khiếp đảm tột độ của Phó Vinh Cẩm kề sát tai thì thầm.

12

Hắn dùng chút sức lực cuối cùng đẩy tự ngã gục xuống đất.

Ta lau chùi vết m.á.u đỏ thẫm dính đầy tay bước tới giẫm chân lên n.g.ự.c .

“Máu ở tim.

“Thật nể nghĩ cái trò .

“Phu quân tin tưởng đến thế thì lấy m.á.u của .”

Nói nước mắt chực trào.

Thế nhưng Phó Vinh Cẩm dùng ánh mắt một kẻ điên loạn để .

“Cô đang ?

“Nếu c.h.ế.t cô cũng đừng hòng sống sót rời khỏi Hầu phủ.”

Ta hồn nhiên lắc đầu.

“Phu quân đang ?

“Ta đang mang trong giọt m.á.u duy nhất của Hầu phủ.

“Ta thể tự vẫn theo chứ?

“Cho dù ý định tuẫn táng thì bà mẫu cũng sẽ cản thôi.

“Suy cho cùng bà cũng mẫu ruột của .”

Phó Vinh Cẩm phun một ngụm m.á.u tươi.

“Cô!

“Cô đổi trắng đen.

“Sẽ chẳng ai tin cô .

.

“Chiêu Chiêu.

“Chiêu Chiêu tuyệt đối sẽ tha cho cô!”

Lực chân của gia tăng thêm vài phần.

Sau đó xổm xuống .

“Chàng Lâm Chiêu Chiêu đó hả?

“Hahaha.

“Chàng nghĩ sẽ tha cho nàng ?”

Phó Vinh Cẩm lập tức trợn tròn đôi mắt.

Khuôn mặt trở nên méo mó dị dạng.

“Những gì cô thể hiện đều là giả tạo.

“Rốt cuộc cô còn định giở trò gì nữa?”

Ta vỗ vỗ lên mặt .

“Ta cho .

phu quân cứ yên tâm.

“Ta sẽ thành cho .

“Thành cho tấm lòng cứu mạng nàng của !”

Nói xong liền rút cây trâm cài đang ghim c.h.ặ.t tim .

Dòng m.á.u ấm nóng b.ắ.n tung tóe lên mặt .

Ta thản nhiên lấy tay lau .

Sau đó dùng chính thanh chủy thủ mang theo bên đ.â.m mạnh xuống vị trí vết thương cũ.

Máu ở tim từ vết thương ồ ạt tuôn trào ngoài.

Ta lóc thở .

“Ta đến xem thử .

“Muội bệnh tình quá nặng nên cần nhiều m.á.u mới đủ dùng.

“Phu quân ráng chịu đựng một chút.

“Chịu đựng thêm một chút nữa.

“Rất nhanh sẽ khỏi thôi.”

Mãi cho đến khi dùng thùng chậu hứng đầy nguyên một thùng lớn.

Còn Phó Vinh Cẩm từ lâu vì mất m.á.u quá nhiều mà ngất lịm .

13

“Tiểu thư…”

Thúy Tri mở cửa giật kinh hoảng ngã bệt xuống đất.

Ta rửa sạch tay ườn lên giường.

đến Tướng Quốc Tự thỉnh lão phu nhân hồi phủ.

“Cứ là Thế t.ử gia vì chữa bệnh cho Lâm Nhị tiểu thư nên tự khoét tim lấy m.á.u.

“Ngài mất m.á.u quá nhiều nay chỉ còn thoi thóp chút tàn.”

Thúy Tri run rẩy dậy.

mà…”

Ta mỉm nàng đưa tay vuốt ve chiếc bụng phẳng lỳ.

“Đồng thời cũng bẩm báo với bà rằng m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Thế t.ử gia.”

Thúy Tri hít một thật sâu cố gắng ép bản trấn tĩnh .

Khi nàng xuất hiện trở thái độ bình tĩnh hơn nhiều.

“Tiểu thư.

Loading...