Đích Nữ Tâm Cơ Chỉ Biết Khóc Nhè - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:02:16
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ chúng đây?
“Phu nhân sẽ tin lời chúng chứ?
“Hay là chúng bỏ trốn !”
Ta gõ nhẹ lên trán nàng .
“Trốn cái gì mà trốn?
“Trốn chẳng lời đồn đại đều để khác thêu dệt ?
“Ngày mai Giang Thời Việt sẽ hồi kinh .
“Đến lúc đó chúng đưa t.h.u.ố.c dẫn cho Lâm Chiêu Chiêu.”
Phó Vinh Cẩm vẫn c.h.ế.t.
Hắn chỉ vì mất m.á.u quá nhiều mà hôn mê bất tỉnh thôi.
Ta dùng loại nhân sâm thượng hạng nhất trong của hồi môn của nương để níu giữ chút tàn cuối cùng cho .
Đêm đó của Lâm Chiêu Chiêu tìm đến Hầu phủ.
“Ta gặp Thế t.ử gia nhà các .
“Tiểu thư nhà bảo đến hỏi ngài chuẩn t.h.u.ố.c dẫn xong .”
Thế nhưng khi thấy sắc mặt ả lập tức biến đổi.
“Sao là cô?
“Phó thế t.ử ?”
Ta nhận ả .
Ả là nha đắc lực nhất bên cạnh Lâm Chiêu Chiêu.
Hồi còn ở Thượng thư phủ ả ít ngáng chân khó dễ .
Có một dạo chỉ vì Thúy Tri lỡ tay hái mấy đóa mẫu đơn mà ả đè đ.á.n.h đập tàn nhẫn.
“Đồ tiện tỳ thối tha.
“Cùng một giuộc với chủ nhân ngươi.
“Đây là loài hoa Nhị tiểu thư thích nhất.
“Ai cho phép ngươi hái!”
Ngón út của Thúy Tri đến nay vẫn thể cử động linh hoạt cũng chính là di chứng từ trận đòn roi dạo đó.
“Cô… cô chằm chằm như để gì?
“Ta gặp Thế t.ử gia nhà cô!”
Ta khẩy một tiếng, thong thả chơi đùa thanh chủy thủ của Phó Vinh Cẩm.
Ả theo bản năng đầu bỏ chạy.
đuổi kịp và đ.â.m một nhát xuyên thấu tim ả.
“Cô!
“Sao cô dám!
“Tiểu thư nhà nhất định sẽ tha cho cô !”
Ả vẫn hề tiểu thư nhà ả chẳng mấy chốc sẽ ốc mang nổi ốc .
14
Sáng sớm ngày hôm .
Ta trang điểm cho khuôn mặt thêm phần tiều tụy dẫn theo Thúy Tri ngoài.
Dọc đường , hễ gặp vài quen là kiềm chế mà lóc sướt mướt.
“Muội lâm trọng bệnh cần m.á.u ở tim t.h.u.ố.c dẫn.
“Phu quân nhà xót xa cho nàng .
“Hu hu hu…”
Chưa kịp dứt câu rống lên t.h.ả.m thiết.
Thế là chuyện Lâm Chiêu Chiêu ngã bệnh cần m.á.u ở tim t.h.u.ố.c dẫn lan truyền khắp chốn kinh thành.
Lúc tìm đến cửa nàng vẫn còn khỏe mạnh phăm phăm, nàng tát thẳng mặt một cái tát trời giáng.
“Tỷ lóc cái quái gì hả?
“Rõ ràng dặn dặn Phó ca ca chuyện để ngoài .
“Lâm Khê.
“Tỷ định giở trò cũ rích đó ?
“Ta cho tỷ .
“Không dễ ăn .
“Ta sẽ bảo Phó ca ca giấy hưu thê tống cổ tỷ .”
Nàng trừng mắt bằng ánh mắt giận dữ.
Nàng bỗng nhiên chằm chằm chớp mắt.
“Phó ca ca vẫn còn thương xót lắm.
“Huynh bảo tỷ đích mang t.h.u.ố.c dẫn đến đây.
“Hương vị moi t.i.m lấy m.á.u chắc dễ chịu gì nhỉ.
“Tỷ sắc mặt tỷ xem.
“Trắng bệch thế cơ mà.”
Vừa nàng vuốt ve khuôn mặt .
“Ta thật cho tỷ nhé.
“Ta chẳng bệnh tật gì cả.
“Ta chỉ là tỷ sống yên thôi.
“Ta tỷ c.h.ế.t.
“Tốt nhất là c.h.ế.t tay chính phu quân của tỷ.”
Ta đăm chiêu nàng .
“Tiếc thật đấy.
“Ta sẽ c.h.ế.t .
“ mà t.h.u.ố.c dẫn cần thì đem đến .”
Lời dứt tiếng xách một thùng m.á.u tươi tới.
Căn phòng của Lâm Chiêu Chiêu phút chốc ngập ngụa mùi m.á.u tanh tưởi buồn nôn.
Nàng bịt mũi nhăn nhó cất lời.
“Sao thể lấy nhiều thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-tam-co-chi-biet-khoc-nhe/chuong-5.html.]
“Tỷ lấy m.á.u gà m.á.u lợn ở để lừa gạt thế ?
“Lâm Khê.
“Ta mách Phó ca ca!”
Nước mắt thi lã chã rơi, phịch một tiếng quỳ sụp xuống đất.
“Cầu xin .
“Muội tha cho mà.”
Trên gương mặt Lâm Chiêu Chiêu tràn ngập vẻ đắc ý nghênh ngang.
“Cầu xin ?
“Tỷ nghĩ cầu xin là sẽ buông tha cho tỷ ?
“Nằm mơ giữa ban ngày !
“Ta vốn định để tỷ gả Hầu phủ chịu đủ sự dằn vặt khốn khổ.
“Thế mà chẳng ngờ Phó Vinh Cẩm thật sự tỷ dỗ ngọt.
“Vậy thì tỷ thể ở thêm nữa .
“Ta…”
Không đợi nàng hết câu tỏ vẻ vô tội ngẩng đầu lên.
“Muội đang hươu vượn gì ?
“Ý là xin hãy buông tha cho phu quân của kìa!”
Lời dứt mà cất công mong ngóng cuối cùng cũng đến.
Thế là lập tức túm c.h.ặ.t lấy vạt áo Lâm Chiêu Chiêu lóc t.h.ả.m thương.
15
“Phu quân vì để thuận lợi gả cho Giang tướng quân mà mới miễn cưỡng rước về.
“Huynh hy sinh vì là quá đáng lắm .
“Vậy mà …
“Vậy mà còn đòi lấy m.á.u tim t.h.u.ố.c dẫn?
“Thương phu quân ôm mối tình sâu nặng với .
“Huynh vì tỏ rõ chân tình mà tiếc tự gây thương tích cho bản .
“Thậm chí còn lo sợ lượng m.á.u chiết đủ nên cố nhẫn nhịn hớt đầy một thùng lớn thế .
“Hiện giờ vẫn đang liệt giường bất tỉnh nhân sự.
“Muội …”
Tuy lóc nức nở nhưng từng câu từng chữ đều rõ ràng mạch lạc.
Những mặt ở đó đều rành rọt sót một chữ nào.
Trong đó cả phụ và kế mẫu của .
Cũng cả vị Giang Thời Việt mới hồi kinh nữa.
Hắn dùng ánh mắt dò xét chằm chằm Lâm Chiêu Chiêu với vẻ mặt đen sì.
Lâm Chiêu Chiêu hoảng hốt định lên tiếng thanh minh.
nhanh nhảu cướp lời.
“Bỏ .
“Coi như cũng thành cho tấm lòng si tình của .
“Chỉ là thấy đáng cho thôi.
“Chắc hẳn cũng đợi đến lúc cưới mới nhận tình cảm thực sự của dành cho .
“Nếu cũng chẳng lén lút chạy đến tìm trò chuyện thâu đêm suốt sáng đêm động phòng hoa chúc.
“Nay còn ép tự hại chỉ để chứng minh tình cảm.
“Chuyện tình yêu của các oanh liệt quá.
“Ta thật sự xem hiểu nổi.
“ thấy cảm động vô cùng!”
Ta lảo đảo dậy tỏ vẻ như sắp ngất lịm .
“Giờ đây đang mang trong giọt m.á.u của phu quân.
“Ta thể cứ mãi thế .
“ .
“Ta trở về chăm sóc cho .”
Nói đoạn vội vàng gót rời khỏi Thượng thư phủ.
Những lời ở Thượng thư phủ chẳng bao lâu những kẻ tọc mạch lan truyền ngoài.
Những chuyện Lâm Chiêu Chiêu từng nay luôn khua chiêng gõ mõ rình rang chẳng hề kiêng dè giấu diếm.
Giờ đây nếu nhúng tay điều tra thì e rằng đầy nửa nén nhang tra xét rõ ngọn ngành.
Chỉ để xem vị tướng quân kiêu ngạo tự phụ là vị hôn phu của nàng liệu nuốt trôi cục tức .
16
Vừa mới hồi phủ, dẫn hậu viện.
Bà mẫu an tọa ở vị trí chủ vị dùng ánh mắt u ám lạnh lẽo quét qua .
“Nghiệt chướng!
“Ta cứ tưởng ngươi là một kẻ an phận thủ thường.
“Nào ngờ ngươi to gan lớn mật những chuyện tày trời như .
“Ngươi coi Hầu phủ của là cái chốn gì?
“Lại dám rắp tâm mưu hại nhi t.ử .”
Ta quỳ rạp mặt đất dập đầu thật mạnh.
“Mẫu .
“Con chẳng cũng là vì chia sẻ nỗi ưu tư phiền muộn ?”
Tách tay bà mẫu vỡ vụn bên cạnh .
Thế nhưng vẫn ung dung ngẩng đầu lên.
“Phó Vinh Cẩm những năm qua vì Lâm Chiêu Chiêu mà bỏ bê đèn sách thì thôi .
“Hắn thậm chí còn sắp khuân sạch nhà kho của Hầu phủ .
“Hiện tại vẫn kế thừa tước vị Hầu gia mà quản nổi nữa .
“Thử hỏi mai nếu thực sự kế thừa tước vị thì tự xử trí thế nào đây?”
Bà mẫu hừ lạnh một tiếng.