Đích Nữ Tâm Cơ Chỉ Biết Khóc Nhè - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:02:52
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bức họa của gọn trong tay Lâm Chiêu Chiêu?

“Chuyện đổi hôn ước, nay hề gật đầu ưng thuận.

“Vậy mà ngọc bội cùng canh của chễm chệ trong tay nàng ?

“Lâm Khê!

“Cô thật sự coi bổn tướng quân đây là một kẻ ngu ngốc ?”

Ta giật b.ắ.n .

Ta rưng rưng nước mắt .

“Bức họa là do nàng cướp .

“Ngọc bội và canh cũng là do nàng cướp nốt.

“Không tin ngài thể tự kiểm chứng.”

Ta ngốc nghếch đến mức tự chui đầu rọ.

Giang gia chỉ mỗi mẫu của Giang Thời Việt cai quản.

Lâm gia lừa gạt qua mặt bà lão quả thực dễ như trở bàn tay.

Vì thế chuyện đổi hôn sự vốn dĩ là lệnh của phụ mẫu đặt con đó.

Ta chỉ cần bóng gió vài ba câu mặt Lâm Chiêu Chiêu về Giang Thời Việt là .

“Vị hôn phu của giành thắng lợi lẫy lừng .

“Phần thưởng của Thánh thượng cũng đưa đến phủ Tướng quân.

“Ngày tháng tương lai khi gả đó nhất định sẽ tươi sáng rực rỡ.”

Mỗi khi ngóng ngoài cửa sổ đều thì thầm thủ thỉ như .

Lâm Chiêu Chiêu vô tình tự khắc sẽ lưu tâm.

Ngược với Tướng quân phủ, Hầu phủ của Phó Vinh Cẩm ngày càng sa sút tàn tạ.

Hầu gia tạ thế từ lâu.

Hắn cũng chỉ mang cái danh Thế t.ử gia hữu danh vô thực.

Năm xưa Hầu phủ lỡ đắc tội với Quý phi nương nương.

Chỉ cần bà còn ân sủng thì vĩnh viễn cơ hội ngóc đầu lên nổi.

Thời gian thoi đưa, Lâm Chiêu Chiêu nảy sinh ý định hoán đổi hôn sự cũng là chuyện thường tình.

Thượng thư phủ vốn dĩ là giang sơn của nàng .

Ta cô thế cô thể đấu ?

Thế nhưng ngờ Giang Thời Việt thể thấu tâm can và sự tính toán của .

Hắn lúc đang chằm chằm bằng đôi mắt rực lửa.

Hắn nhoẻn miệng đầy ẩn ý.

“Vậy đứa con trong bụng cô là của ai?”

Ta theo phản xạ đưa tay xoa xoa phần bụng .

Thực cũng chẳng cha đứa bé là ai nữa.

Ta sai lùng sục bên ngoài để tìm một nam nhân dung mạo đoan chính sạch sẽ.

Lúc hành sự mây mưa còn cẩn thận tắt hết đèn đuốc.

Mục đích là để đối phương thể rõ diện mạo của .

Đương nhiên cũng chẳng là ai.

Ta thậm chí còn chuẩn sẵn phương án vạn nhất thụ t.h.a.i thành công thì sẽ giả vờ m.a.n.g t.h.a.i bế bồng một đứa trẻ từ ngoài .

Chỉ vì quỹ thời gian Phó Vinh Cẩm chừa cho quá đỗi ngắn ngủi.

21

“Khoảng một tháng đường hồi kinh gian tế của địch ám toán dẫn đến trọng thương.

“Về một gia đình nông dân cứu rỗi.

“Thế nhưng khi trị liệu vết thương cho , chúng liền đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê bán cho bọn buôn .

“Sau đó nữa khi tỉnh thì thấy đang giường của một nữ nhân nào đó !”

Nói đến đây chiếc ly tay Giang Thời Việt vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Đôi mắt toát lên vẻ hung hãn như bức .

Ta chòng chọc đến mức hai chân bủn rủn.

Đâu thể trùng hợp đến chứ?

Lúc bấy giờ để che mắt ngoài còn cố tình thưa chuyện với Phó Vinh Cẩm là thắp hương bái Phật cầu bình an.

Ta còn cất công lặn lội đến tận nơi khỉ ho cò gáy hẻo lánh cách xa kinh thành.

Sau đó viện cớ mua nô bộc sai Thúy Tri tìm một nam nhân khôi ngô tuấn tú.

Chuyện ngay cả Thúy Tri cũng chỉ mới lờ mờ nhận đó.

Nam nhân đó đưa đến sài phòng cho uống t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c.

Thế là thần quỷ chuyện diễn suôn sẻ êm .

“Lâm tiểu thư.

“Sao thấy bóng dáng cô khá giống với nữ nhân đêm hôm đó nhỉ?”

Ta lùi mấy bước gượng gạo đáp.

“Ngài đùa .

“Đứa bé trong bụng đương nhiên là cốt nhục của phu quân .

“Ta từng…

“Chưa từng bước chân khỏi Hầu phủ nửa bước.

“Ngài trấn ải nơi biên cương xa xôi.

“Làm thể…”

“Ta ngóng rằng một tháng đến Thừa An Tự dâng hương bái Phật.

“Đại Tướng Quốc Tự gần ngay mắt cô đến nhất quyết tìm đến Thừa An Tự hẻo lánh khó tìm gì.

“Nhắc mới nhớ.

“Nữ nhân to gan lớn mật giở trò tại một trang t.ử bên cạnh Thừa An Tự…”

Những lời tiếp theo thốt nên lời nữa.

bước từng bước áp sát gần.

Đến ngay mặt , đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm , ép ngẩng đầu lên.

“Sao dám thẳng mắt ?

“Chuyện thì gì mà dám đối diện cơ chứ?”

Ta đầu né tránh ánh của , chẳng buồn mở lời.

Giọng của Giang Thời Việt vẫn cứ văng vẳng bên tai .

“Người dân kinh thành ai nấy đều truyền tai rằng Lâm gia Đại tiểu thư tính tình nhu nhược dễ ức h.i.ế.p.

“Hơi một tí là lóc sướt mướt sống lay lắt dở sống dở c.h.ế.t.

“Nay thấy cô đúng là tâm cơ thủ đoạn thật đấy!”

Ta hít một ngụm khí lạnh rưng rưng nước mắt .

“Ta thật sự hiểu ngài đang lải nhải cái gì cả.

“Xin ngài buông tha cho mà.”

Những giọt nước mắt lăn dài má nóng hổi tựa như thiêu đốt tay .

Hắn lập tức thu tay về.

“Bớt diễn tuồng mặt .”

Ta bĩu môi uất ức chằm chằm chẳng dám ho he nửa lời.

Giang Thời Việt tỏ vẻ bực dọc lên tiếng.

“Ngủ cũng ngủ .

“Cũng bắt cô chịu trách nhiệm gì .

“Ta chỉ là xin một cái danh phận ?”

22

Ta kiên quyết lắc đầu xua tay.

“Không .

“Đứa bé trong bụng là của phu quân.”

Giang Thời Việt tức giận đến nghiến răng nghiến lợi chỉ thẳng tay mặt .

“Cô ầm ĩ khiến cả kinh thành đều đội nón xanh, vuột mất cả vị hôn thê.

“Vậy cô định bồi thường thiệt hại cho hả?”

Ta gật đầu lia lịa.

“Được.

“Ta thể đền bù bạc cho ngài!”

“Lão t.ử đây thiếu tiền.

“Hơn nữa mấy đồng bạc cắc của cô liệu nhét đủ kẽ răng !”

Giang Thời Việt tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

Thấy sắp sửa thút thít, bỗng xua tay hiệu.

“Thôi .

“Cô về nhà ngẫm nghĩ cho kỹ .

“Những chuyện tày đình cô gây nếu thực sự điều tra thì cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.

“Nếu cô chịu theo , thể tay dọn dẹp tàn cuộc giúp cô.”

Quả là một lời đề nghị tồi.

mà…

“Không .

“Phu quân vẫn còn đang thoi thóp cơ mà.

“Cho dù bề mệnh hệ nào chăng nữa thì vì danh tiết của cũng thủ tiết thờ chồng.

“Chưa kể cái c.h.ế.t của bà mẫu của cũng nắm thóp phần nào.”

Giang Thời Việt liếc với ánh mắt đầy thâm thúy.

“Cô mượn tay giải quyết bà ?”

Ta giật thon thót vội vàng xua tay.

“Ta chứ.”

Lúc vác khuôn mặt nghiêm nghị bước , Thúy Tri tỏ vẻ lo lắng hỏi thăm.

“Tiểu thư.

“Tướng quân gọi đến rốt cuộc là chuyện gì ?

“Có ngài đổi chủ ý, thú thê t.ử ?”

Ta ném cho nàng một ánh mắt đầy bất lực lắc đầu chẳng thêm lời nào.

Khi trở về Hầu phủ, bà mẫu đang mải mê kiểm kê sính lễ của .

Cây trâm ngọc bích mà nương để chễm chệ an tọa đầu bà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-tam-co-chi-biet-khoc-nhe/chuong-7.html.]

“Dẫu thì ngươi giữ nhiều trang sức như cũng chẳng để gì.

“Chi bằng cứ cho đeo tạm .”

Nói đoạn bà vơ vét một đống đồ thản nhiên rời .

Thúy Tri bất bình mặt.

Ta hít sâu một lập tức hạ b.út một bức thư.

Ta sai mang đến Tướng quân phủ.

Mới qua vài ngày, bà mẫu trượt ngã một cú đau điếng đường .

Từ dạo đó bà liệt giường chẳng thể nào gượng dậy nổi.

23

Ta đường hoàng trở thành một góa phụ tiếng mà miếng của Hầu phủ.

Giang Thời Việt trèo tường từ bên ngoài lẻn trong phủ.

Hắn kịp mở lời thì nhào tới chui tọt trong lòng .

“Lúc Lâm Chiêu Chiêu hoán đổi hôn ước thực sự luyến tiếc.

cũng đành lực bất tòng tâm.

“Ngài sẽ trách nhỉ?”

Giang Thời Việt cứng đơ, đôi tay dang rộng chẳng nên đặt cho .

Mất một lúc lâu mới hắng giọng ho khùng khục hai tiếng.

“Bổn tướng quân đương nhiên là sẽ trách móc cô .”

Ta ngẩng mặt lên đôi mắt ngấn lệ nhạt nhòa.

“Vậy thì quá !”

Giang Thời Việt mất tập trung một lát nâng cằm lên in một nụ hôn nồng cháy.

“Lâm Khê.

“Tốt nhất là cô nên mang trong vài phần chân tình đấy!”

Những lời đe dọa xen lẫn những vết c.ắ.n mút cứ thế dồn dập ập đến.

Ta đành miễn cưỡng chịu đựng.

Cánh cửa phía lưng bỗng hai chúng tông bật .

Chợt tiếng quát giận dữ vang lên.

“Lâm Khê!

“Ngươi!”

Ta bàng hoàng sang Giang Thời Việt.

“Ta quên mất.

“Hắn vẫn còn đang ở đây.”

Hắn ném cho một cái sâu thẳm, dường như vẫn thể tin nổi.

Thế nhưng vẫn bá đạo ôm c.h.ặ.t lấy sang Phó Vinh Cẩm.

“Sao vẫn chịu c.h.ế.t thế?

“Ta thể giúp một tay đấy!”

Phó Vinh Cẩm nôn một ngụm m.á.u tươi chỉ thẳng tay mặt thóa mạ.

“Ả là một độc phụ rắn rết!

“Giang Thời Việt.

“Ngươi đừng để ả lừa gạt.

“Khoan .

“Chẳng ngươi khăng khăng lấy Chiêu Chiêu thê t.ử ?

“Tại …”

Hắn đúng là đáng thương thật.

Những biến cố long trời lở đất ngoài vẫn còn mơ hồ gì.

Vì thế đành hảo tâm tường thuật chuyện cho .

Phó Vinh Cẩm một nữa tức giận đến hộc m.á.u.

“Ngươi!

“Các thế mà

“Vì chứ?

“Cô yêu ?

“Lâm Khê.

“Chúng hẹn thề sống bên trọn kiếp cơ mà.

“Ta…”

Ta thong thả bước đến bên cạnh giọng điệu nhạt nhẽo.

“Biết tỏng Lâm Chiêu Chiêu cố tình đòi lấy m.á.u tim để hãm hại .

“Vậy mà vẫn nhắm mắt dung túng cho nàng .

“Chàng bảo sống bên trọn kiếp thế nào đây?

“Ta thấy hai đúng là trời sinh một cặp đấy.

“Mấy ngày tin tức truyền đến.

“Lâm Chiêu Chiêu bạo bệnh qua đời đường lưu đày .”

Phó Vinh Cẩm hổn hển thở dốc chỉ tay về phía .

Khuôn mặt tràn ngập sự oán hận tột độ như nuốt chửng .

“Độc… độc phụ!”

Dồn chút sức tàn thốt nốt hai từ cuối cùng, liền trợn trắng mắt tắt thở.

Ta kinh hoàng sợ hãi sang Giang Thời Việt.

“Phải bây giờ?

“Hình như c.h.ế.t thật !”

Giang Thời Việt ung dung quan sát bất chợt khẩy một tiếng.

24

“Có gì xoắn.

“Tùy tiện tìm một kẻ nào đó đóng giả là xong.”

mà… ưm…”

Ta còn kịp hết câu thì chồm tới hôn tới tấp.

“Lâm Khê.

“Cô cố tình đợi tới tìm cô .”

Giữa những nhịp thở gấp gáp, bực bội làu bàu cất lời.

Ta vòng tay ôm lấy cổ , chủ động hôn nhẹ lên môi .

“Chẳng lẽ ngài đến tìm ?

“Chúng bây giờ chẳng danh chính ngôn thuận ư.”

Có nhân công lao động miễn phí dọn dẹp tàn cuộc giúp thì tội gì xài chứ?

Hơn nữa Giang Thời Việt cũng đừng hòng mà rũ bỏ sạch sẽ chuyện.

Nhiều năm ròng rã trôi qua, nhi t.ử nay đường hoàng kế vị cai quản Hầu phủ.

Ngày thằng bé đỗ Trạng nguyên, Thánh thượng rốt cuộc cũng ban chiếu phong tước vị Hầu gia cho nó.

Thế nhưng khi nó trở về thì rời biệt tích mất .

Ta chỉ để cho nó một bức thư duy nhất.

[Vi nương cũng tận mắt ngắm non sông gấm vóc.

Con đừng bận lòng.

Cũng đừng cất công tìm vi nương gì.]

Ba năm thằng bé xuất hiện cửa nhà với đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ.

Giang Thời Việt dùng ánh mắt đầy cảnh giác săm soi nó.

“Cút cho khuất mắt.

“Ở đây mà ngươi tìm .”

Nước mắt nhi t.ử tuôn rơi lã chã nó về phía lóc ỉ ôi.

“Cha ơi.

“Con đến tìm nương của con.

“Có cần con nữa ?”

Giang Thời Việt rùng sửng sốt.

“Làm mà ngươi chuyện ?”

Nhi t.ử hừ lạnh một tiếng đắc ý.

“Con là thằng ngốc!

“Nếu cha ngày đêm âm thầm bảo hộ.

“Liệu nương con thể an tọa giữ vững tước vị Hầu gia suốt ngần năm trời ?

“Chưa kể mấy vị phu t.ử dạy học cho con chẳng cũng là do cha cất công mời về ?”

Giang Thời Việt chép miệng xuýt xoa.

“Lão t.ử đúng là uổng công thương yêu ngươi mà!”

Thế nhưng ngay lập tức trở mặt lạnh tanh.

“Nếu từ lâu tại ngươi cứ bày trò chia uyên rẽ thúy và nương ngươi hả?

“Cái đồ bất hiếu nhà ngươi.

“Ngươi cố tình chứ gì?”

Vừa tháo đôi giày chân định lao đ.á.n.h thằng bé.

Nhi t.ử nhanh nhẹn luồn lưng né đòn.

Nó ló đầu lớn tiếng phân trần.

“Nương con đường đường là một quả phụ nức tiếng khắp đất kinh thành.

“Danh tiếng của tuyệt đối thể để cha bôi nhọ .

“Cha còn mặt mũi nào mà nữa chứ.

“Chính cha cũng tém tém một chút .

“Dăm bữa nửa tháng trèo tường nhảy rào phủ nhà con.

“Tường nhà trồng cỏ năm nào cũng xới.

“Tường nhà con thì trụi lủi cỏ mọc nổi cũng là do cha đạp bằng hết đấy.

“Nếu con ngáng đường cản lối thì ai thiên hạ ngoài sẽ đồn đại thế nào về nương con đây!”

Trông thấy hai cha con bọn họ chí ch.óe ồn ào dứt, chỉ mỉm tới ngả lưng chiếc ghế tựa.

Cuộc đời từng bước từng bước đều trong những toan tính thận trọng.

Thế nhưng nào ngờ cuối cùng một kết cục viên mãn thế .

(Hết)

Loading...