Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 145: Đạo Diễn Tôn, Ông Vẫn Chưa Đóng Tiền Cơm Đâu
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:07:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôn Xích Hà vị trí địa lý hẻo lánh, kinh tế cũng tương đối lạc hậu, dẫn đến nơi căn bản gần như đồ ăn gì ngon, là một sa mạc ẩm thực chính hiệu.
Ba bữa ăn hàng ngày của dân làng cũng lấy việc no bụng chủ, cho nên đa đều tương đối đơn giản, càng đừng đến việc thêm đủ loại gia vị trong thức ăn.
Bọn họ nhiều nhất cũng chỉ là quanh năm một ít tương ớt dự trữ ở nhà mà thôi.
Lần đầu tiên uống món canh cá tươi ngon như , ăn lát cá mềm như , đương nhiên kích động đến mức khó thể diễn tả bằng lời.
“Mọi đều kỹ xem, dân làng đều đang khen thức ăn Giang Lê ngon kìa, là kịch bản nữa chứ.”
“ đúng , cho dù Lê Lê khả năng mua chuộc một hai dân làng, thể đồng thời mua chuộc cả một thôn chứ?”
“Á á á á đồ ăn bọn họ ăn thoạt ngon quá ! mới ăn tối xong! Đây là chương trình tạp kỹ biến hình ? Quá đáng ghét hu hu hu hu hu.”
“Nước miếng chảy ròng ròng , cũng uống canh cá Lê Lê .”
Phật khiêu tường của Tề Thiên Vũ cũng nhận đ.á.n.h giá nhất trí.
Nguyên liệu dùng bên trong đều là một nguyên liệu cao cấp như bào ngư, hải sâm, một bộ phận dân làng sống trong núi sâu thậm chí ngay cả cũng từng thấy, đừng là ăn, cộng thêm sự chỉ đạo của Giang Lê, món ăn Tề Thiên Vũ hương vị cũng tồi, bưng lên bàn bao lâu cũng tranh giành sạch sẽ.
Tề Thiên Vũ là đầu bếp bản tôn đối với chuyện cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Trước còn mạng chế giễu là sư tổ của ẩm thực bóng tối.
Bây giờ cuối cùng cũng thể lật .
tất cả những điều đều là công lao của Giang Lê.
Thế là giơ lon bia mà Hạ Quân dùng hai điểm của đổi từ tổ chương trình lên hướng về phía Giang Lê, “Lê tỷ, cảm ơn chị mấy ngày nay chiếu cố , lúc chúng đầu tiên gặp mặt thể chút thành kiến với chị, nhưng bây giờ thật sự khâm phục chị.”
Giang Lê cũng nâng ly lên, một cái, “Trong dự liệu.”
“? Tiểu Tề đang gì ? Cậu và Giang Lê xảy chuyện gì ?”
“ cảm giác Tề Thiên Vũ đầu tiên gặp Giang Lê ở sân bay thích cô lắm, còn ai tin , bây giờ Tề Thiên Vũ tự thừa nhận .”
“Tiểu Tề cũng xin , ít thể như cầm lên buông xuống , như , Giang Lê quả thực khá , thật sự rộng lượng.”
“Vốn dĩ các đều đang khen Giang Lê xem thấy khá phiền, nhưng bây giờ , cô gái quả thực là bảo tàng nha.”
Sự rộng lượng và ung dung của đối phương khiến Tề Thiên Vũ càng thêm chỗ dung , chỉ đành một uống cạn sạch bia trong ly.
Uống xong mới nghĩ đến một vấn đề.
“Từ từ Lê tỷ, chị thành niên ? Có thể uống rượu ? Đừng để đến lúc đó đến sân bay chú cảnh sát mời uống .”
Ly rượu của Giang Lê dừng bên miệng, mi tâm giật giật.
“Cậu đều gọi là tỷ còn lo lắng thành niên ?”
Tề Thiên Vũ chút ngại ngùng, “ gọi tỷ là kính xưng , hơn nữa, chị thoạt quá giống học sinh cấp ba, lo lắng chị thành niên bình thường ?”
“ .” Thư Nghiên cũng hùa theo, “Khuôn mặt tràn đầy collagen của em chị mà ghen tị c.h.ế.t.”
Năm nay cô tuy mới 26, nhưng hẳn là lớn tuổi nhất trong mấy .
Cộng thêm cô quanh năm thức khuya đóng phim, mặt sớm sụp , bây giờ trang điểm đậm bên cạnh một cô nhóc trời sinh lệ chất, mặt mộc hướng lên trời như , cảm giác đối lập càng mãnh liệt hơn.
“ .” Thư Nghiên xong, Ôn Kiều Kiều ở phía bên của Giang Lê cũng hùa theo một câu, “Giang Lê mới 19, ngày nào cũng mở miệng là gọi một tiếng tỷ, thấy hổ ?”
Tề Thiên Vũ giống như thấy ma mà Ôn Kiều Kiều.
Người phụ nữ hôm nay cà khịa Giang Lê thì cũng thôi , còn đỡ cho cô ?!
“? nhầm chứ? Ôn Kiều Kiều thế mà đang đỡ cho Giang Lê? Mặt trời thật sự mọc đằng Tây .”
“ chị em cô nhầm , biểu cảm hiện tại của giống hệt Tề Thiên Vũ, bọn họ cũng khá kinh ngạc.”
Cũng chỉ Giang Yến lúc hừ lạnh một tiếng.
“Nó giống 19 tuổi, rõ ràng là một lão yêu quái!”
Vừa xem bói xem tướng, còn múa đao lộng kiếm, là yêu quái thành tinh thì là cái gì?
Tuy nhiên giây tiếp theo đầu , liền chạm mắt với đôi mắt híp của Giang Lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-145-dao-dien-ton-ong-van-chua-dong-tien-com-dau.html.]
“Giang Yến, trong tay cầm cái gì ?”
Giang Yến khựng , chai rượu đang ôm trong tay.
“Rượu a, ?”
“Rất khéo.” Giang Lê lạnh nhạt , “Trước khi đến , bảo em trông chừng hút t.h.u.ố.c uống rượu, bây giờ tự giác một chút, nộp lên .”
Giang Yến: “!”
Mẹ kiếp, sớm xen mồm !
Anh còn uống ngụm nào ?!
“Hahahahaha c.h.ế.t mất, Giang Yến chính là đại oan chủng, xem việc gì xen mồm gì!”
“Thì là bọn họ lệnh a, c.h.ế.t mất, thiếu gia coi như chằm chằm .”
“Dựa cái gì?!” Giang Yến ôm chai rượu c.h.ặ.t hơn, căm phẫn bất mãn , “Tối nay tất cả đều thể uống, tại thể uống?”
“Không tại .” Giang Lê trực tiếp lạnh lùng dập tắt tia ảo tưởng cuối cùng của , đó dời tầm mắt sang Hạ Quân ở đối diện, “Rượu là Hạ Quân mua, hỏi xem cho uống .”
Đột nhiên điểm danh, Hạ Quân sửng sốt một chút, khi hồn đối diện với ánh mắt của Giang Lê một cái.
“Số lượng rượu đổi hạn, là Giang thiếu gia tối nay cứ nhịn một chút , nhường cho Thiên Vũ , dù ngày mai cũng .”
Giang Yến: “?!”
Mẹ kiếp hai cố ý đúng ?!
“Cười c.h.ế.t , Hạ ảnh đế hiểu ý Giang Lê trong vòng một nốt nhạc, ai đu CP .”
“Ánh mắt chạm ! Mẹ ơi con c.h.ế.t mất, ngay CP Lê Hợp là thật mà.”
“Không đúng nha, các cảm thấy Hạ Quân nãy chút mất tập trung ? Anh hôm nay cả ngày hình như đều trạng thái, ai phát hiện ?”
“Có thể là mấy ngày nay quá mệt mỏi , hơn nữa Hạ Quân vốn dĩ cũng quá hướng ngoại, các nghĩ nhiều .”
Bầu khí đang từng chút một thăng hoa.
Dân làng thôn Xích Hà cũng lâu tụ tập như , mỹ thực mắt, mỹ t.ửu bạn, tràng diện một thời gian náo nhiệt phi phàm.
Thậm chí mấy vị dì lên hát sơn ca, giọng hát vang vọng trong bầu trời đêm quấn quýt cùng gió đêm, đặc biệt trêu chọc tâm can .
Tất cả đều đến say sưa, bao gồm cả tổ chương trình máy ở bên cạnh, từng từng ghen tị đến đỏ cả mắt.
Vốn dĩ bọn họ vất vả cả ngày đủ t.h.ả.m , bây giờ còn đám tụ tập ăn uống, ngửi mùi cơm thơm, âm nhạc, nhưng thể gia nhập trong đó.
Còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c bọn họ.
Giang Lê tinh mắt đương nhiên phát hiện điểm , đạo diễn Tôn máy liền híp mắt :
“Đạo diễn Tôn, là ngài cũng qua đây ăn chút ? lúc bàn chúng vẫn còn chỗ.”
Đạo diễn Tôn sớm đợi câu , nhưng ông vẫn rụt rè một chút, “Có thể ?”
“Đương nhiên là .”
Tề Thiên Vũ lúc cũng phản ứng , vội vàng dậy đón đạo diễn Tôn qua.
“Đạo diễn Tôn mấy ngày nay vất vả , bữa thiếu ai cũng thể thiếu ông .”
Thế là trong ánh mắt ghen tị của những nhân viên công tác khác, đạo diễn Tôn vui vẻ xuống.
“Vậy khách sáo nữa.”
Nói ông liền tự múc cho một bát canh cá.
Ở bên cạnh lâu như , ông sớm thèm bát Kim thang ngư phiến !
Tuy nhiên một ngụm xuống bụng, còn kịp từ từ thưởng thức, thấy Giang Lê ở đối diện ung dung buông một câu ——
“Đạo diễn Tôn, ông vẫn đóng tiền cơm , cứ thế ăn lắm nhỉ?”