Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 302: Giẫm Lên Phiếu Trả Lời Hai Cái Rồi Nộp À?

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:13:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế là cố ý hắng giọng : “Tiếng Anh của em thi cao lắm, điểm tối đa 150, cũng chỉ 136 thôi.”

 

Không ngờ, Giang Lê gật đầu phụ họa, “ cao lắm.”

 

Tề Thiên Vũ bùng nổ.

 

“Không cao lắm? Chị đề tiếng Anh năm đó của em khó thế nào ? Đây là điểm cao nhất lớp em đấy.”

 

Ai ngờ, Giang Lê bồi thêm một câu, “ tưởng sẽ thi điểm tối đa gì đó cơ.”

 

Tề Thiên Vũ phá phòng .

 

“Nếu em mà thi điểm tối đa thì năm đó trượt Kinh Đại mà đến Yến Đại !”

 

Cứ nghĩ đến chuyện Tề Thiên Vũ cam tâm.

 

Nghĩ năm đó chính là mầm non Kinh Đại Hoa Đại trường kỳ vọng nhiều, mơ cũng Kinh Đại - giấc mơ của bộ học sinh khối C Hoa Quốc.

 

chỉ vì chênh lệch mười điểm mà trượt nguyện vọng, đến Yến Đại hiện tại.

 

Mặc dù nền tảng văn học của Yến Đại cũng bề dày lịch sử, nhưng tóm thể so sánh với Kinh Đại .

 

Thi đại học thể thực hiện ước mơ, liền đổi một cách khác, tham gia mùa đầu tiên của “Bộ Não Toàn Năng” năm đó, tập đầu tiên chính là ghi hình ở Kinh Đại.

 

ngờ, cuối cùng thua một bộ não đến từ Kinh Đại, trở thành á quân.

 

Cậu nghĩ, kiếp lẽ đội trời chung với Kinh Đại .

 

may mà nhờ vài show thực tế mà nổi tiếng một chút, cũng coi như là gián tiếp bù đắp sự nuối tiếc trong lòng.

 

ngờ, show thực tế thứ ba tham gia gặp một kẻ kỳ quặc như Giang Lê, một nữa mài mòn sự tự tin của đến mức tro bụi cũng còn.

 

Cũng chính vì cô, mới hạ quyết tâm tham gia mùa hai của “Bộ Não Toàn Năng”, mượn cơ hội rửa nhục, triệt để vứt bỏ bản thất bại trong quá khứ đầu.

 

Giống như Giang Lê hiện tại sợ hãi thứ trong quá khứ .

 

Nghĩ đến đây, sự khâm phục của Tề Thiên Vũ dành cho cô trong lòng sâu thêm vài phần.

 

Giang Lê hiện tại nghi ngờ gì nữa là đang nổi đình nổi đám, nhưng cô hề vì sự nổi tiếng một đêm và dư luận mạng mà d.a.o động nửa phần, ngược phớt lờ môi trường bên ngoài, kiên định đưa một quyết định khiến khiếp sợ như .

 

Không chọn cách cuốn theo chiều gió, mà chọn cách ngừng nâng cao bản .

 

Nội tâm của cô mạnh mẽ đến nhường nào chứ.

 

“Chị.” Giọng Tề Thiên Vũ ôn hòa hơn nhiều, “Chị cho em thành tích hiện tại của chị , em sẽ lên cho chị một kế hoạch học tập, mặc dù em là thủ khoa thi đại học gì, nhưng tóm cũng là , chắc chắn thể giúp chị phần nào.”

 

Giang Lê trầm ngâm một lát, “Toán và Ngữ văn hiện tại còn tạm , các môn phụ khác cũng tàm tạm, chỉ tiếng Anh là thế mạnh của .”

 

thì hồi ở Đại Tề, cô bất kỳ cơ hội nào tiếp xúc với tiếng Anh.

 

Địa lý, lịch sử, giáo d.ụ.c công dân, cô thuộc lòng .

 

Vật lý, hóa học, sinh học, kết hợp một chút logic, kiến thức cũng thể rèn luyện tồi.

 

Chỉ cái môn tiếng Anh ... quả thực chút khó khăn.

 

Tề Thiên Vũ gật đầu phụ họa, “Ngữ văn đối với chị quả thực thành vấn đề.”

 

Đều thể giúp Thư viện Quốc gia phục chế cổ tịch , chút tài mọn đem bất kỳ kỳ thi nào cũng là g.i.ế.c gà dùng d.a.o mổ trâu !

 

“Thế , em gửi cho chị một vị trí, chị qua tìm em, em sẽ chuyện trực tiếp với chị, tiện thể tìm cho chị vài tài liệu.” Cậu .

 

“Được.”

 

Tề Thiên Vũ gửi cho cô địa chỉ của một hiệu sách.

 

Giang Lê nhanh khởi hành.

 

Vị trí của hiệu sách cách nhà cô một quận, cô mất gần một tiếng đồng hồ mới đến nơi.

 

Tề Thiên Vũ trong hiệu sách sách .

 

Giang Lê liếc mắt một cái thấy , đó bước tới.

 

Đồng thời cũng chú ý đến cuốn sách đang lật xem, liếc một cái, cô nhỏ giọng : “Phiên bản của thư cục xx nhiều sai, đặc biệt là chương , định nghĩa về khúc cũng sai , nghiên cứu sâu thì khuyên nên xem phiên bản của xxx, xem thêm cuốn “Khúc Luận” do Thẩm lão gia t.ử .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-302-giam-len-phieu-tra-loi-hai-cai-roi-nop-a.html.]

Tề Thiên Vũ há hốc mồm, hồi lâu mới phản ứng .

 

Cậu cuốn sách trong tay , Giang Lê đang che chắn kín mít.

 

“Không chứ chị, chị còn hiểu cả khúc nữa , cái thứ là tối nghĩa nhất ? Nếu nội dung thi của mùa hai thể liên quan đến, em cũng chẳng thèm .”

 

Giang Lê nhạt giọng : “Chỉ là sơ sơ thôi.”

 

“Biết sơ sơ mà chị thể lập tức kể tên vài phiên bản của cuốn sách .” Tề Thiên Vũ bắt đầu run rẩy , “May mà chị chỉ sơ sơ, nếu chị mà am hiểu thì các nhà nghiên cứu khúc thế giới đừng hòng ăn cơm nữa.”

 

“Được , quan trọng, nhân vật chính hôm nay là .” Nói lấy từ trong cặp một xấp đề thi, “Đây là đề thi đại học em mua, chị thử xem, em xem trình độ của chị thế nào.”

 

Giang Lê liếc , “ tờ .”

 

“Bao nhiêu điểm?”

 

“67.”

 

Tề Thiên Vũ: “...”

 

“Cái ... khụ khụ, sáu mươi mấy điểm cũng tạm .” Cậu .

 

Cũng chỉ là mức độ giáo viên tiếng Anh sẽ tức c.h.ế.t thôi.

 

Quả nhiên nhân vô thập , bà chị ở các lĩnh vực kiến thức khác thì miểu sát tất cả, nhưng ở môn tiếng Anh tất cả miểu sát.

 

Phải rằng tiếng Anh thi đại học ở Kinh thành là chuyện đùa, đám đại tiểu thư thiếu gia từ nhỏ tiếp nhận giáo d.ụ.c song ngữ, lớn lên trong hũ tiếng Anh, nhắm mắt thi bừa cũng hơn một trăm điểm.

 

Sáu mươi mấy... Giang Lê là nhắm mắt thi đấy chứ?

 

“Không , để em cho chị những thứ cơ bản .” Tề Thiên Vũ mở máy tính lên.

 

Chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi, một bộ slide bài giảng.

 

Giang Lê chăm chú.

 

Giảng một nửa, Tề Thiên Vũ hồ nghi cô một cái, “Không , chị , chị gì cũng lấy vở ghi chép chứ.”

 

Giang Lê nhíu mày, “Chẳng lẽ não nhớ ?”

 

Tề Thiên Vũ:?

 

“Chị nhớ hết ?!”

 

Giang Lê gật đầu, “Nếu thì ?”

 

Tề Thiên Vũ tin lắm, tùy tiện chọn một kiến thức slide bảo Giang Lê nhắc .

 

Không ngờ đối phương những sai một chữ, thậm chí còn thể trang của slide.

 

Tề Thiên Vũ triệt để bái phục sát đất .

 

Vậy bà chị đây thi đại học mà thi hơn hai trăm điểm ?

 

Lẽ nào thật sự là giẫm lên phiếu trả lời hai cái nộp ?...

 

Lúc hai từ hiệu sách gần chập tối.

 

Tề Thiên Vũ vì buổi tối còn lịch chạy, vội vã chào tạm biệt Giang Lê chuồn mất.

 

Giang Lê ở trong hiệu sách một lúc, chọn vài cuốn sách, thanh toán xong đang định rời thì đụng một cặp con tới.

 

Đối phương tướng mạo bình thường, theo lý mà , cô nên cảm thấy tò mò.

 

hiểu , cô luôn cảm thấy đối phương một luồng từ trường khó hiểu.

 

Trực giác của trong Huyền Môn luôn chuẩn, thế là cô chậm , giả vờ chọn sách theo cặp con đó.

 

Người ăn mặc cực kỳ giản dị, con trai cũng , gầy gò nhỏ thó, tóc dày đen, sống mũi còn đeo một cặp kính gọng đen.

 

thấy thở dài một thườn thượt, “Kỳ Kỳ, con thật sự đắc tội với ai ở trường ? Đang yên đang lành, cặp sách mất ?”

 

“Không ...” Giọng run rẩy, “Tự nhiên biến mất thôi, con, con tìm lâu lắm thấy.”

 

“Mất cặp sách là chuyện nhỏ, con đống tài liệu đó đắt thế nào ? Lương một tháng của mới ngần ...”

 

 

Loading...