Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 323: Kẻ Này Tâm Thuật Bất Chính, Giang Lê Thu Phục Giang Thừa
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:14:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Thành kinh hãi!
Lại còn kiêng kỵ ?!
Giang Lê tiếp: “ may mà hồ cá của ngài xây hòn non bộ, quy mô cũng lớn lắm, nhưng hỏng là hỏng ở phía bức tường .”
“Lúc khi đến đây thấy, bên ngoài sân nhà ngài một cái ao nhân tạo ?”
“ đúng đúng.” Trương phu nhân vội vàng gật đầu , “Lúc chúng chính là thấy căn nhà xây bên cạnh ao, phong cảnh tồi nên mới mua, ?”
“Trong sân ngoài sân đều là ao, còn là ao nước đọng, một ao liền một chôn. Nếu những cái ao lấp , con trai và cháu nội của ngài, e rằng đều tổn thọ tại đây.”
Trương Thành sợ hãi, vội vàng nắm lấy tay vợ .
“Bà nhớ ? Bên ngoài sân nhà cũ của chúng cũng một cái ao vuông như ?”
Sau lưng Trương phu nhân toát mồ hôi lạnh.
Nếu thực sự là như , thì nguyên nhân khiến khí vận của con cháu nhà họ Trương kém cỏi cũng ở đây?!
“Phong thủy nhà cũ của ngài cách nào , là tự nhiên nhân tạo, thể phán đoán, nhưng cái hồ cá ...” Giang Lê khựng , giọng điệu mang theo vài phần ý vị sâu xa, “Không thể nào là tự nhiên chứ?”
Kết hợp với chuyện con dâu vô cớ hạ chú đó, sắc mặt Trương Thành trầm xuống, trong nháy mắt dường như thông suốt điều gì.
Ông về phía vợ , giọng điệu lạnh lẽo, “Bà còn nhớ , lúc nhà chúng cải tạo và lúc Bội Bội m.a.n.g t.h.a.i tổ chức tiệc, đều những ai ở đó?”
Trương phu nhân suy nghĩ một lát, đột nhiên trừng lớn hai mắt, “Ông là... Lão Lưu?! Chuyện, chuyện thể chứ?”
Trương Thành hừ lạnh một tiếng, “Sao thể? và gã đó bề ngoài trông vẻ quan hệ tồi, nhưng thực chất hồi đại học hai chúng là kẻ thù đội trời chung. Chính vì thắng một cuộc thi giành cơ hội nước ngoài tu nghiệp, còn gã loại, đ.á.n.h mất cơ hội học lên cao, gã thể oán hận ?”
“ cứ tưởng bao nhiêu năm qua gã buông bỏ , ngờ...”
“Bà còn nhớ ? Mấy năm nay Lão Lưu cũng thích nghiên cứu mấy thứ Huyền môn , thỉnh thoảng bản gã còn xem bói cho khác. Ngoài gã , còn ai thể nghĩ cách hạ chú thâm độc như ? Gã rõ ràng là tuyệt t.ử tuyệt tôn!”
Trương Thành càng càng tức, tại chỗ ngừng qua .
Chỉ vì một mối quan hệ nhân duyên mà ông xử lý , suýt chút nữa hại c.h.ế.t cả gia đình ông!
Giang Lê : “Trương ngài đừng vội, lẽ ngài Bát tự hoặc Lục tự của họ Lưu ? Ảnh chụp cũng , thể giúp ngài xác nhận một chút.”
Trương Thành lập tức bảo trợ lý lấy tài liệu của đạo diễn Lưu tới.
Giang Lê liếc thông tin và tài liệu đó, nhẩm tính trong lòng một chút, liền nhẹ nhàng thốt sáu chữ——
“Kẻ tâm thuật bất chính.”
Trương Thành lạnh một tiếng, “ gì mà! Mẹ kiếp, gã dám đ.á.n.h chủ ý lên đầu ông đây!”
Giang Lê d.ụ.c vọng trả thù nơi đáy mắt Trương Thành, nhàn nhạt : “Kẻ tâm địa độc ác, quả thực nên buông tha, tránh để gây họa cho xã hội, nhưng Trương cũng chú ý phương thức và cách mới .”
Bị Giang Lê điểm trúng như , lúc Trương Thành cũng bình tĩnh .
“Giang tiểu thư, cảm ơn cô, nếu cô, đến c.h.ế.t cũng thể những chuyện . Cô yên tâm, chừng mực, những chuyện vi phạm pháp luật sẽ , cũng coi như là tích âm đức cho con cháu.”
Giang Lê mỉm gật đầu, “Ngài thì .”
Vợ chồng Trương Thành liên tục cảm ơn, khi , còn nhét cho Giang Lê một tấm thẻ ngân hàng.
Giang Lê cũng từ chối.
Dù thì giúp gia đình như Trương đạo xem tướng và phong thủy, nếu nhận chút gì đó, thứ tổn hại chính là mệnh lý của bản cô.
khoảnh khắc thấy tiền trong thẻ, Giang Lê vẫn khẽ hít một ngụm khí lạnh.
“Trương đạo tay hào phóng thật đấy.”
Nghĩ ngợi một lát, Giang Lê trực tiếp chia tiền thành nhiều khoản chuyển .
Không bao lâu , trong thẻ chỉ còn vài vạn tệ.
“Thế là đủ .”
Cộng thêm tiền kiếm đó, cô lặt vặt cũng vài triệu tệ .
Dù thì bất luận là ở hiện đại cổ đại, cô gần như từng sống những ngày tháng nghèo khổ, trong tay vẫn chút tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-323-ke-nay-tam-thuat-bat-chinh-giang-le-thu-phuc-giang-thua.html.]
Sau đó cô đóng cửa xe, bảo tài xế lái xe về nhà.
Ngay khi chiếc xe rẽ xa, cô thấy một bóng quen thuộc bên đường.
“Chú Tống, phiền chú dừng xe một chút.”
“Vâng, đại tiểu thư.”
Chiếc xe dừng êm ái, Giang Lê hạ cửa sổ xe xuống, gọi một tiếng về phía bóng cách đó xa.
“Giang Thừa.”
Giang Thừa sửng sốt một chút, đó xoay liền thấy Giang Lê đang trong xe.
Cậu theo bản năng hoảng hốt một chút, biểu cảm âm trầm mặt kịp che giấu, nhưng đó khôi phục dáng vẻ bình thường.
“Chị, chị cả?”
Giang Lê nhảm với , mặt cảm xúc một câu “Lên xe” kéo cửa sổ xe lên.
Giang Thừa do dự một chút.
“Cạch” một tiếng, cửa xe mặt mở .
Âm thanh đó vô cùng quen thuộc, khiến lập tức nổi da gà vì phản ứng căng thẳng.
Đáng ghét!
Cậu tuyệt đối vì khuất phục dâm uy của nữ ma đầu nên mới lên xe !
Giang Thừa tình nguyện bám cửa xe lên.
“Sao chị ở đây?” Cậu phủ đầu hỏi .
Giang Lê cũng thèm một cái, “Chuyện của lớn trẻ con bớt quản.”
Giang Thừa: “...”
Cậu cố ý đầu thèm để ý đến Giang Lê nữa.
mười phút trôi qua, đối phương vẫn bất kỳ ý định nào hỏi han .
Giang Thừa buồn bực, nữ ma đầu quan tâm tại ở đây ?
Dù thì nơi bất luận là cách trường học cách nhà đều một cách nhỏ.
Lại mười phút nữa trôi qua, Giang Thừa cuối cùng cũng nhịn nữa.
“Này, chị hỏi tại ở đây?”
Giang Lê lấy một cuốn sách , , ngay cả mí mắt cũng thèm nhấc lên.
“Đây là chuyện của riêng , tại hỏi đến?”
“Vậy đây chẳng chị vẫn hỏi chuyện của và bạn học ?”
“Đó là vì mất mặt Giang gia.” Giang Lê liếc một cái, “Bây giờ vẫn mang họ Giang, chính là của Giang gia, là em trai danh nghĩa của . Cậu tự do của riêng , nhưng chỉ cần tổn hại đến lợi ích của và Giang gia, sẽ khoanh tay .”
Giọng điệu của cô nhàn nhạt, nhưng ẩn chứa sự nhắc nhở và cảnh cáo khó hiểu, như sấm sét bên tai.
Giang Thừa lập tức căng cứng , nắm c.h.ặ.t lấy quần áo tay.
Không hiểu , mặc dù những lời của Giang Lê chẳng chút tình nào, nhưng mạc danh kỳ diệu cảm thấy chút vui vẻ?
Cô đây là đang biến tướng thừa nhận là của Giang gia ?
Giang Thừa đột nhiên chút luống cuống, dù thì đây nữ ma đầu ngay cả nhắc cũng cho nhắc đến hai chữ Giang gia.
Là như .
Nếu như , cô quản gì? Tại thấy đường bảo lên xe chứ?
Trong lòng cô, quả nhiên vẫn chút trọng lượng!