Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 406: Cũng Miễn Cưỡng Coi Là Còn Sống Đi
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:18:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự giúp đỡ của nhân viên chính phủ, Giang Lê và Giang Yến nhanh đến bến cảng.
Nhìn Du Lễ cũng bước xuống từ trong xe, Giang Yến nhướng mày.
“Cái tên cứ như cao dán ch.ó ? Bám theo chúng suốt một đường còn đủ ?”
Tên là nhắm trúng Giang Lê chứ?
Thế thì càng thể khách sáo với !
Du Lễ mỉm , chỉ chiếc du thuyền phía : “ đến để ghi hình chương trình mà?”
“Anh cũng đến ghi hình chương trình ?” Giang Yến kinh ngạc thốt lên.
Lần đến lượt Du Lễ ngạc nhiên: “Các cũng ?”
Giang Lê gật đầu: “ , chúng cũng đăng ký , nhưng mà——”
Cô đ.á.n.h giá đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đeo kính gọng bạc, nhã nhặn và thanh lịch mặt.
“Du đường đường là Phó Viện trưởng Đại học Trung Y Dược Hoa Quốc, cũng đến tham gia loại chương trình ?”
Du Lễ ho khan một tiếng: “Nói thật hổ, là cô em gái bướng bỉnh nhà đăng ký cho , ngờ thực sự chọn, nghĩ chương trình cũng khá thú vị, nên đến xem thử.”
Giang Yến:?
Thú vị?
Mẹ kiếp, chương trình từng c.h.ế.t mà gọi là thú vị?!
Những đến tham gia chương trình đều bình thường giống như Giang Lê đấy chứ?!
“Được , hai đừng chuyện nữa.” Thấy hai dần trở nên thiết, Giang Yến vội vàng chen giữa, “Đã đến muộn mười mấy phút , qua đó nữa là chúng ném xuống biển cho cá mập ăn đấy.”
Fan của tiêm phòng cho .
Đạo diễn của chương trình là một kẻ tàn nhẫn, điều ghét nhất chính là khách mời đến muộn.
Lần bọn họ chắc chắn gánh nổi hậu quả !
Đang lúc phiền não, boong tàu đột nhiên mấy bước xuống, đầu chính là Trịnh Huân.
Anh đổi hẳn vẻ lạnh lùng nghiêm túc nãy, nụ mặt sắp kéo đến tận mang tai, bước tới mà tay đưa .
“Giang tiểu thư, Du đúng , hoan nghênh hoan nghênh, những như các vị đến tham gia chương trình của chúng đúng là vinh hạnh cho kẻ hèn .”
Khán giả trong phòng livestream:? Đây thực sự là Trịnh Huân nãy mặt còn thối hơn cả cá quế muối mấy năm ?
“Chuyện gì ? Diêm vương sống đột nhiên trở nên hòa ái dễ gần thế ?”
“Vừa nãy còn trừng phạt thật nặng khách mời đến muộn ? Sao bây giờ tay đưa ?”
“Tại trừng phạt? Giang Lê bọn họ đến muộn là lý do , chẳng lẽ việc cũng chịu phạt ?”
Khán giả đoán ý đồ của Trịnh Huân, nhưng phó đạo diễn bên cạnh thì trong lòng sáng như gương.
Trịnh Huân coi trọng phẩm chất kiến nghĩa dũng vi của mấy ? Rõ ràng là kiêng dè mấy nhân viên chính phủ xe còn rời .
Ngay khoảnh khắc đối phương bước tới, Giang Lê cũng đại khái quét qua tướng mạo của Trịnh Huân.
Giống như mạng , vắt cổ chày nước, ích kỷ tự lợi, tâm ngoan thủ lạt.
Cũng khó trách chương trình như thế .
Sự nhiệt tình hiện tại của chắc đều là cho những theo phía họ xem thôi nhỉ?
Giang Lê hiểu rõ trong lòng, bất động thanh sắc nắm lấy tay Trịnh Huân.
“Chào đạo diễn.”
Ống kính theo đó sang.
Nhìn cô gái tóc bay trong gió, mắt sáng răng trong màn hình, bách tính Lê Minh trong phòng livestream kích động.
“Á á á á chồng Lê Lê quá mất!”
“Mặt mộc của Lê tỷ chính là đỉnh như đấy!”
“Mong chờ bộ phim điện ảnh Lê tỷ tham gia quá, vẫn rạp ? đợi để chiêm ngưỡng mỹ nữ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-406-cung-mien-cuong-coi-la-con-song-di.html.]
Chẳng mấy chốc, những bình luận tâng bốc Giang Lê lên tận mây xanh tràn ngập bộ màn hình.
Lập tức gây sự bất mãn cho fan của chương trình tạp kỹ.
Họ là thể mời minh tinh đến loại chương trình sinh tồn khắc nghiệt mà.
Đầy màn hình là thủy quân của họ, còn để yên xem chương trình hả?
Đối mặt với sự nhiệt tình của Trịnh Huân, Giang Lê và Du Lễ vẻ mặt nhạt nhòa.
Giang Yến bên cạnh thì như .
Diêm vương sống nổi tiếng mạng tươi rạng rỡ với họ, điều nghĩa là gì?
Có nghĩa là họ mới là khách quý của chương trình , là ông hoàng lưu lượng!
Nghĩ đến đây, Giang Yến hất cằm: “Đạo diễn, chúng vì kiến nghĩa dũng vi nên mới đến muộn, sẽ vì thế mà trừng phạt chúng chứ?”
Biểu cảm của Trịnh Huân đổi trong chớp mắt, nhưng ngay đó khôi phục bình thường.
“Đó là điều chắc chắn , các vị cứu một nhân vật lớn như , thể trừng phạt các vị ? Các khách mời khác đều đang đợi boong tàu , các vị cũng mau .”
“Thế còn .”
Giang Yến hừ một tiếng, đeo kính râm lên nghênh ngang lên nhất.
Thấy , Du Lễ chút tò mò tiến gần Giang Lê: “Nói chứ... thực sự là ruột của cô ?”
Đây cũng là câu hỏi Du Lễ suy nghĩ suốt dọc đường.
Hai họ một tĩnh nhược xử t.ử, ... cũng miễn cưỡng coi là còn sống .
Thế mà là em ruột ?
Giang Lê im lặng một lúc.
“Mặc dù thừa nhận, nhưng quả thực là trai ruột hàng thật giá thật của .”
Du Lễ gật gù hùa theo: “Vậy gen nhà cô cũng phức tạp thật đấy.”
“Cứu mạng hahahahaha c.h.ế.t mất, trai đến để tấu hài ?”
“Đẹp trai gì chứ, là Phó Viện trưởng của Hoa Trung Y, hướng dẫn mấy nghiên cứu sinh tiến sĩ đấy.”
“? Đây thực sự là chương trình sinh tồn ? Không là chương trình hội tụ danh nhân ?”
Mấy lục tục bước lên boong tàu.
Các khách mời khác vẫn chờ tại chỗ, thấy Trịnh Huân dẫn ba khách mời đến muộn lên, những vui mà sắc mặt còn thối hơn.
Chính là ba tên tiểu bạch kiểm hại họ phơi nắng nửa tiếng đồng hồ ở đây đúng ?
Quả nhiên là đến để catwalk, từng ăn mặc phô trương như ! Lát nữa ngày đầu tiên sẽ loại hết bọn họ!
Du Lễ ăn mặc còn coi như tự nhiên, chỉ là khí chất của quá xuất chúng, nhã nhặn lịch sự, cực kỳ giống phần t.ử trí thức cao cấp, lạc lõng với đám mãnh nam cơ bắp xung quanh.
Giang Lê ăn mặc thì càng khiêm tốn hơn, áo thun đơn giản kết hợp với quần thể thao, tóc cũng tùy ý buộc đầu, nhưng khuôn mặt đó thực sự quá nổi bật, giống như thần nữ vẽ bằng b.út lông tinh tế bước từ trong tranh, ngũ quan đậm nhạt mang theo một tia cô liêu như như , thanh lãnh như hạc.
Còn Giang Yến ở bên thì là một phong cách khác, mặc chiếc áo sơ mi hoa màu đỏ rực, bên phối với một chiếc quần đùi phong cách nghỉ dưỡng màu xanh ngọc bích.
Rõ ràng là hai tông màu hề ăn nhập, nhưng khi khoác lên khuôn mặt yêu nghiệt và vóc dáng nghịch thiên của , hài hòa một cách kỳ lạ.
Ba đó thu hút ánh .
Ngay cả phim cũng nhịn mà liên tục lia ống kính sang.
Trịnh Huân trở bệ đỗ, ánh mắt quét một vòng xuống , lúc mới chậm rãi lên tiếng:
“Được , bây giờ đông đủ, chúng xuất phát!”
Dứt lời, đáy du thuyền truyền đến tiếng động cơ đinh tai nhức óc, giây tiếp theo liền từ từ rời khỏi bến cảng, tiến về phía bờ bên bí ẩn màu xanh thẳm.
Đa đều khá mong đợi và căng thẳng, còn một bộ phận nhỏ thì bất mãn với hành vi đến muộn của nhóm Giang Lê, cố ý lớn tiếng mỉa mai.
“Gì chứ, Trịnh đạo diễn là công bằng nhất ? Sao mấy đến muộn mà còn tươi đón?”
“Dù cũng là của công chúng, tất nhiên nể mặt chút , giống đám dân đen chúng ?”
“Đến muộn quản cũng , chỉ cần lát nữa lên hoang đảo đừng đãi ngộ đặc biệt là .”