Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 414: Dao Trắng Vào, Dao Đỏ Ra

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:18:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tam gia hổ là Tam gia, kỹ thuật vẫn trâu bò thật.”

 

“Cảm giác đội 8 thắng ngay từ vạch xuất phát , vật tư thế , còn một đội trưởng thần sầu nữa.”

 

“Nếu mấy cản trở, một Tam gia thể sống hơn nhiều.”

 

Nhìn chiếc lều dựng xong, Quan Hùng cũng hài lòng gật đầu.

 

"Không tồi, các thể dựng lều lên cơ đấy."

 

Anh còn tưởng mấy sẽ lóc ủ rũ chờ về cứu vãn tình hình cơ.

 

Nina khoanh tay tại chỗ, hừ lạnh một tiếng: "Chỉ là bề ngoài vẻ thôi, Tam gia, khuyên vẫn nên kiểm tra , nhỡ chỗ nào , nửa đêm chúng lục đục bò dậy thì phiền."

 

"Nói cũng lý."

 

Quan Hùng đặt đồ trong tay xuống, xoay trong lều để kiểm tra.

 

Lúc Phan Hưng mới chậm chạp bước tới, trao cho Nina một ánh mắt " thứ chuẩn xong".

 

Nina đó mang vẻ mặt chờ xem kịch yên tại chỗ.

 

Vài phút , Quan Hùng bước .

 

"Lều dựng , kiểm tra hết , ."

 

"Cái gì?" Nina chút dám tin, "Tam gia, thực sự kiểm tra kỹ hết ?"

 

"Đương nhiên." Tam gia nhíu mày gật đầu, dường như khó hiểu cảm xúc kỳ lạ của Nina.

 

"Sao thể chứ?"

 

đầu liếc Phan Hưng một cái, đó tự chui trong lều.

 

Sau một hồi kiểm tra, cô bước với khuôn mặt xanh mét.

 

Giang Lê đang tảng đá uống nước, nhàn nhạt liếc một cái: "Sao tiểu thư Nina, kiểm tra ?"

 

Nina hừ hai tiếng, nghiến răng : "Không ngờ các thực sự dựng lều."

 

Sau đó cô bước đến mặt Phan Hưng, hung hăng hạ thấp giọng : "Anh ăn kiểu gì ? Có chút chuyện nhỏ thế cũng xong?"

 

Phan Hưng cũng ngơ ngác hiểu gì: "Không nữa, nhưng rõ ràng tháo một linh kiện mà..."

 

Sao thể vấn đề gì chứ?

 

"Được , đừng quan tâm đến lều nữa." Quan Hùng xách mấy con chim tay lên , "Mau tranh thủ khi mặt trời lặn xử lý xong bữa tối , đêm nay dưỡng sức ."

 

Giang Lê bước lên , những thứ trong tay : "Để cho."

 

Quan Hùng chút bất ngờ: "Cô xử lý thứ ?"

 

Giang Lê gật đầu.

 

Nina khẩy một tiếng: "Đừng lát nữa cẩn thận tự thương, trách chúng thương hoa tiếc ngọc—"

 

Ngay khoảnh khắc giọng dứt, cô liền liếc thấy Giang Lê rút một con d.a.o găm, dứt khoát cắm phập cổ con chim rừng.

 

Con chim rừng mất mạng chỉ bằng một nhát d.a.o, khi con d.a.o rút , m.á.u mới từ từ chảy xuống.

 

Dao trắng , d.a.o đỏ , vô cùng ch.ói mắt.

 

Sau đó Giang Lê đầu sang Phan Hưng: "Anh con suối nhỏ bên cạnh múc chút nước đun nóng ."

 

Phan Hưng con d.a.o dính m.á.u của cô cho hoảng sợ, ý thức đang lệnh, cứ thế đờ đẫn gật đầu chạy .

 

Quan Hùng cũng chút kinh ngạc hé môi.

 

Cô nhóc trông vẻ yếu đuối mỏng manh tay dứt khoát đến ?

 

Lại còn hề sợ hãi chút nào?

 

Xem đây thực sự coi thường cô .

 

“Vãi chưởng, Giang Lê cô thật ?!”

 

“Mọi xem Lê tỷ mổ cá ? Thế mới gọi là tàn nhẫn vô đạo, coi mạng cá như cỏ rác.”

 

“Cảm giác tương phản đến , bắt đầu thấy hứng thú với phụ nữ đấy.”

 

Phan Hưng nhanh xách một xô nước trở về, trong tài nguyên tổ chương trình cung cấp còn một chiếc bật lửa, nên họ mất nhiều công sức nhóm lửa.

 

Giang Lê thành thạo ném mấy con chim nồi nước nóng để vặt lông, đó mặt biến sắc rút d.a.o găm xử lý sạch sẽ nội tạng của chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-414-dao-trang-vao-dao-do-ra.html.]

 

"Những thứ giữ thể dùng mồi nhử bắt các loài thú hoang khác, còn những thứ thì vứt ..."

 

Giang Lê tiện tay chia những thứ đó thành hai loại.

 

Du Lễ những bộ nội tạng dính m.á.u đó, khuôn mặt sạch sẽ tì vết của Giang Lê, sự khiếp sợ trong lòng tăng thêm vài phần.

 

"Cô... rốt cuộc còn những gì nữa?"

 

Giang Lê gì, mỉm giơ tay xiên con chim lên cành cây.

 

"Xong , xử lý xong hết , nướng ."

 

Phan Hưng l.i.ế.m môi, xoa xoa tay ân cần bước lên : "Để cho."

 

Nina bực tức trừng mắt lườm một cái.

 

Cái đồ giữ bình tĩnh !

 

Hoàng hôn buông xuống, nhiệt độ bộ hòn đảo bắt đầu giảm mạnh.

 

Trong lúc vạn vật tĩnh lặng , một góc phía đông tỏa mùi thịt nướng vô cùng hấp dẫn.

 

Vốn dĩ thịt chim nướng lửa cùng lắm chỉ chút mùi thơm của thịt, đến mức bay xa như , nhưng Giang Lê tìm vài loại thảo mộc trong rừng thể dùng gia vị, lập tức khiến thịt chim trở nên thơm lừng đậm đà.

 

Ngay đó, mùi hương nương theo cơn gió lạnh lan tỏa phạm vi mười mấy dặm.

 

Các đội khác ở gần đó lúc thi bỏ đồ trong tay xuống, ngẩng đầu lên, ngước bầu trời góc 45 độ, đó cố sức hít hà.

 

Rồi đồng loạt bùng nổ một tiếng cảm thán——

 

Rốt cuộc mùi thơm từ bay tới ?!

 

Dựa mà cùng đến đảo hoang sinh tồn, ăn thịt, còn bọn họ chỉ thể gặm lương khô do tổ chương trình phát và uống nước suối?!

 

Thịt chim giá nướng dần chuyển sang màu vàng ươm, Phan Hưng ở bên cạnh thèm đến mức nước dãi chảy ròng ròng.

 

" còn bao giờ ngửi thấy mùi thịt nướng nào thơm thế !"

 

Quan Hùng lúc cũng đói bụng, xổm xuống tiện miệng khen Giang Lê một câu: "Vẫn là Giang tiểu thư cách, kiếm loại gia vị thơm thế ."

 

Sắc mặt Nina chút khó coi.

 

Rõ ràng cô cũng chẳng gì mà? Sao từng một đều bắt đầu khen ngợi cô ?

 

Thế là cô nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Gia vị độc còn ? Các cứ thế mà cho ?"

 

"Nếu tiểu thư Nina tin ..." Giang Lê nhướng mắt , "Vậy lát nữa cô đừng ăn nhé, nhỡ ăn xảy chuyện thật thì ."

 

"Cô..." Sắc mặt Nina lập tức chút sượng trân, "Con chim là do và Tam gia cùng săn đấy? Dựa ăn?"

 

"Đã ăn thì bớt nhảm ." Giang Lê nhạt giọng .

 

Ánh lửa hắt lên nửa khuôn mặt cô, nhưng phản chiếu ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.

 

Thấy , Nina hậm hực ngậm miệng .

 

Thôi bỏ , ngày tháng còn dài, cô cũng cần vội vàng lúc !

 

“Thèm c.h.ế.t , đây thực sự là chương trình sinh tồn chứ chương trình ẩm thực ?”

 

“Vừa thoát xem , đúng là chương trình sinh tồn.”

 

So với đội của Giang Lê, tình hình của các đội khác hề lạc quan chút nào.

 

Đội 7 bốc vật tư nhất thì tình hình còn đỡ hơn một chút.

 

Đội 1 chọn dựng căn cứ ngay cạnh du thuyền, vốn định ở gần đại bản doanh một chút, nguy hiểm sẽ ít .

 

mặt trời lặn, nước biển lập tức dâng lên, trực tiếp cuốn trôi sạch sẽ lều của họ.

 

Các đội khác thì càng t.h.ả.m hơn, ngay cả lều cũng , chỉ thể khắp nơi tìm chỗ trú ẩn.

 

Đi đến gần đội 2, họ đang nướng cua, mỗi ôm một cái càng cua ăn vô cùng vui vẻ.

 

Những ngang qua thèm đến chảy nước dãi, mặt dày bước tới hỏi xem thể chia cho họ một chút .

 

Đồng Hiểu Kỳ chút khó xử.

 

Mặc dù đây là chương trình sinh tồn, giữa họ tồn tại mối quan hệ cạnh tranh, nhưng thấy đồng bào của thê t.h.ả.m như , cô cũng nỡ đuổi .

 

Đang lúc giằng co, bóng dáng cao lớn của Giang Yến ngược sáng chắn ngay mặt cô——

 

 

Loading...