Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 523: Nghiên Cứu Viên Bắt Đầu Toát Mồ Hôi Hột Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:21:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây chính là Bình an phù riêng để giữ mạng cho thừa kế tương lai của nhất hào môn, e là mua tám trăm cái mạng của cũng dư sức. Anh nào dám mạo hiểm bắt đối phương tháo xuống, lỡ như thực sự xảy chuyện gì, phỏng chừng đầu tiên Cố gia tìm đến tính sổ chính là !
Bùi Dạ phía : “...”
Cậu nhớ cảnh tượng thiếu gia tay khuất phục một con sư t.ử lúc còn ở Học viện St. Anbis, và cả cảnh ngài đ.á.n.h gục mười mấy gã đàn ông vạm vỡ võ đài quyền ngầm để giành lấy đai vô địch.
Sao cơ thể thiếu gia nhà yếu ớt đến mức nhỉ?
Hạ Bình Chương trong phòng đạo diễn:? Từ nhỏ thể nhược nhiều bệnh?
Mới hai ngày , bác sĩ tư nhân của Cố gia gửi báo cáo khám sức khỏe của Cố Duật cho . Các chỉ đều bình thường đến mức khó tin, bác sĩ thậm chí còn gật gù khen ngợi ngài khỏe như trâu.
Hừ, vị tiểu thiếu gia học khóa diễn xuất ở mà diễn đạt đến thế cơ chứ?
Triệu Lãng lừa gạt trót lọt, mỉm hài lòng.
Nhân viên công tác cũng thở phào nhẹ nhõm, thế là bưng chiếc thùng hướng về phía Bùi Dạ đang cạnh.
“Vị , cũng cần giao nộp vật dụng cá nhân, còn cả chiếc ba lô lưng nữa, đều mang lên đảo—”
Giọng chút cảm xúc vang lên đỉnh đầu, nhân viên công tác suýt chút nữa thì ném luôn chiếc thùng trong tay .
“Găng tay cũng tháo ?”
Phi tiêu, d.a.o găm thể thu gọn, kim bạc, nhẫn nạm gai nhọn...
“Cảm ơn bố đường Hoang Dã cho thấy thực lực của tiền.”
“Mẹ kiếp, cảm giác như đang xem livestream kinh dị , ánh mắt của vệ sĩ đáng sợ quá.”
Rất nhanh, bản đồ hiện một chấm đỏ nhỏ, vặn ở hướng Đông Bắc của , bộ một hai tiếng là thể đến nơi.
Nói ném cho Triệu Lãng một cái bọc.
Khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt dài hẹp tràn ngập sát khí, chút d.a.o động cảm xúc nào, quả thực giống như một cỗ máy lập trình sẵn.
“Găng, găng tay thì thôi , dù, dù cũng chỉ là đồ giữ ấm.”
Mấy lời thoại sặc mùi chuunibyou cần ống kính .
“Bình tĩnh , thẳng máy bay tư nhân đến đấy. Phía nhà chính Cố gia một ngọn núi, núi xây mấy cái sân bay lận.”
Nhân viên công tác vội vàng gọi bọn họ : “Đợi , vật tư của hai còn lấy.”
Sau đó, Bùi Dạ bộ trang phục của mà rơi trầm mặc.
Bùi Dạ càng thêm kích động, liên tục giục Triệu Lãng.
“Trời sắp tối , chúng mau thôi.”
hiện tại chỉ hai , nên quyền hạn xem bản đồ chỉ một , bất quá như cũng đủ .
“Sao cứ thấy phòng livestream lành lạnh thế nào nhỉ?”
Tuy nhiên, ngay lúc Triệu Lãng cách nào cũng cài đặt , thậm chí bắt đầu hối hận vì mang Chu Tư theo, thì một giọng quen thuộc từ chiếc vòng tay vang lên—
Đây, đây đều là thứ gì ?!
“Đỉnh thật, trai thể giấu nhiều đồ vật nguy hiểm đến thế?”
“Cái, cái ... phiền giao nộp vật dụng cá nhân một chút...”
“Nghiên cứu viên của công nghệ Trường Hồng chắc bắt đầu toát mồ hôi hột nhỉ?”
Bùi Dạ cũng hiểu rõ điều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-523-nghien-cuu-vien-bat-dau-toat-mo-hoi-hot-roi-sao.html.]
“Không .” Bùi Dạ cứng nhắc đáp, “ sinh là để bảo vệ thiếu gia.”
“Nhanh lên, vị trí .”
Bùi Dạ phía gì.
Triệu Lãng chỉ bối cảnh cường đại, mà tướng mạo của cũng khá ôn hòa, chuyện dịu dàng, vô cùng sức hút.
“Cười c.h.ế.t mất, thái t.ử gia đây là vận khí gì , game phát cho cái đồng hồ hỏng?”
Nhân viên công tác: “...”
“Chuyện gì thế ? Nghiên cứu viên kỹ thuật của công ty tệ đến ? Vòng tay thông minh sản xuất dùng hỏng .”
Bây giờ trong đầu chỉ là viễn cảnh lúc lát nữa gặp Giang Lê sẽ .
Sau một hồi kiểm tra, Bùi Dạ từ một căn phòng nhỏ bên cạnh bước .
“Anh trai là vệ sĩ của Cố Duật , ngầu bá cháy, trai phết.”
—Gần như đổi từ đầu đến chân. Chiếc áo khoác gió màu đen biến mất, đó là chiếc áo phông trắng in chữ "Truyền thông Trường An", chiếc quần dài màu đen cực ngầu cũng còn, thế bằng chiếc quần biển giống hệt Giang Yến, đôi bốt cũng bay màu, đổi thành đôi giày vải canvas màu xanh lá cây từ thế kỷ .
Nhìn thấy màn hình hiển thị, Triệu Lãng nhíu mày.
“Rõ ràng là xem một cách quang minh chính đại, mà giờ cảm giác hổ như đang trộm thế .”
Bùi Dạ:?
Dường như sợ biểu cảm của dọa khán giả, sự hiệu của Hạ Bình Chương, nhân viên công tác lấy một chiếc mũ màu đỏ đội lên cho .
Anh rụt tay về, chỉ thấy bản đồ vốn đang nhấp nháy chấm đỏ biến thành một mảng trắng xóa.
“Ở , để dẫn đường.”
Có Bùi Dạ ở đây, thể bớt lo lắng một chút.
“? Mấy thứ lúc qua cửa an ninh soát ?”
Triệu Lãng vốn luôn nhạy bén với những kẻ đang theo dõi động tĩnh của , nên thỉnh thoảng khán giả trong phòng livestream nhận ánh mắt cảnh cáo lạnh lẽo từ Bùi Dạ.
Người thực sự đến tham gia chương trình ?
Thấy hiếm khi biểu cảm, Bùi Dạ kinh ngạc: “Sao ? Chỗ đó khó tìm lắm ?”
Triệu Lãng trực tiếp đeo ba lô lên lưng, đó động tác mời với Bùi Dạ, hai lúc mới bước lên hòn đảo mắt.
Giống như các khách mời khác, tổ chương trình cũng phát cho một chiếc đồng hồ tượng trưng cho phận.
Trước khi đến đây, Bùi Dạ tìm hiểu qua cơ chế của chương trình, cũng mỗi đội đều quyền xem định vị GPS.
Nói nhân viên công tác ngẩng đầu lên, cứ thế chạm ánh mắt của Bùi Dạ, giây tiếp theo sống lưng liền lạnh toát.
Người bình thường thể mang theo những thứ chứ?!
Bùi Dạ hăng hái mở đồng hồ xem định vị.
Tuy nhiên giây tiếp theo, liền thấy từ trong chiếc găng tay da hở ngón của đàn ông bật móng vuốt thép.
theo phía thì khác.
“Hay là đừng theo nữa.”
“Cảnh cáo đuổi việc!”
Thế là đưa đồng hồ qua.