Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 729: Hồng Nhan Đa Truân
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:31:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa mùa đông giá rét, Kinh thành đón mấy trận tuyết lớn.
Tuyết trong thành phố gần như rơi xuống đất dọn dẹp sạch sẽ, nên hầu như sự khác biệt nào.
khỏi khu vực nội thành thì khác, tuyết trắng xóa bao phủ kín mặt đất.
Quý Ngạn Bạch cẩn thận lái xe ở vùng ngoại ô, mãi đến chập tối mới dừng chân một ngọn núi.
Người của viện điều dưỡng sớm nhận tin tức xuống đón, thấy xe của Giang Lê, vội vàng tiến lên đón xuống.
Giang Lê xuống xe, về phía Giang Thừa vẫn đang trong xe.
“Sao , sợ ?”
Giang Thừa siết c.h.ặ.t t.a.y.
Sao thể sợ chứ?
Mấy năm đầu khi đến Kinh thành, gần như đều sống trong viện điều dưỡng.
Hứa Ninh chịu để , chỉ cần biến mất khỏi tầm mắt bà nửa tiếng đồng hồ là bà liền phát điên la hét.
Giang lão gia t.ử cuối cùng hết cách, đành phái một theo sống ở đây.
Chính trong thời gian đó, gặp Tô Ngâm Vãn.
ngờ, từng là một tia hy vọng trong cuộc sống của hiện giờ biến thành bộ dạng .
“Không .” Giang Thừa thở hắt một xuống xe, “Em chỉ chút lo lắng...”
“Không gì lo lắng cả.” Giang Lê tiến lên nắm lấy tay , “Cứ theo chị là .”
Trong gió lạnh, lòng bàn tay cô đặc biệt ấm áp.
Giang Thừa ngẩn ngơ cô.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dài màu xám bạc, mái tóc đen nhánh mềm mượt, trong tuyết, thanh nhã lạnh lùng.
Giang Thừa chút ngượng ngùng cúi đầu xuống, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay cô đang nắm lấy .
“Vâng, chị, em cùng chị.”
Giang Lê cứ thế dắt lên núi.
Viện trưởng Lưu của viện điều dưỡng đích ngoài đưa văn phòng của .
Giang Thừa lúc mới phát hiện trong văn phòng còn một quen cũ đang .
“Du Lễ?”
Cậu kinh ngạc đàn ông mặc áo khoác màu xám đậm mặt.
Là chị gọi đến?
Dường như nghĩ đến điều gì, trong mắt Giang Thừa lập tức tràn ngập sự vui.
Giây tiếp theo, cái tát của Giang Lê giáng xuống đầu .
“Đừng gọi thẳng tên khác, lễ phép, gọi .”
“Anh mới em.”
Giang Thừa lầm bầm một câu trốn lưng Giang Lê, cảnh giác và bài xích tiếp tục chằm chằm Du Lễ.
Du Lễ đương nhiên sẽ để bụng một đứa trẻ, lên liền chuyện chính.
“Tài liệu các thứ đều mang theo chứ?”
“Mang theo .” Giang Lê gật đầu, “Luật sư và những khác cũng sắp đến , tình hình của bà thế nào?”
Du Lễ đẩy gọng kính: “Tạm thời khá , xem thử ?”
Giang Lê đầu Giang Thừa: “Em cứ đây , lát nữa gọi em qua .”
Giang Thừa cúi đầu gật gật, ngoan ngoãn xuống sô pha.
“Đi thôi.”
Sợ Hứa Ninh thích ứng , lúc Giang Lê chỉ dẫn Du Lễ đến phòng bệnh của bà.
Đẩy cửa phòng , một mùi hương thảo d.ư.ợ.c xộc mũi.
Căn phòng sáng sủa hơn nhiều, rèm cửa mở toang, đón lấy ánh nắng ấm áp.
Hứa Ninh đang cửa sổ, ngẩn ngơ một đàn chim sẻ đậu cành cây khô bên ngoài.
Trạng thái của bà hơn bao nhiêu so với Giang Lê gặp, mặt còn nhiều lệ khí như nữa, cả đều ôn hòa hơn ít.
Du Lễ thấp giọng giải thích: “Từ khi cô gửi bệnh án của Hứa Ninh cho , bắt đầu nghiên cứu. Mặc dù trong kinh nghiệm điều trị các bệnh về tinh thần, Đông y quả thực bằng Tây y, nhưng trong ít sách cổ vẫn ghi chép . liền dựa theo cách của cô tìm nhiều d.ư.ợ.c liệu kê đơn, dặn dò của viện điều dưỡng tiến hành thực liệu cho bà , mỗi ngày xông chút hương an thần, dần dần, thực sự chút hiệu quả.”
Dựa kinh nghiệm , mới xuất bản một bài luận văn đăng tạp chí hàng đầu.
Nói thì, còn cảm ơn Giang Lê mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-729-hong-nhan-da-truan.html.]
Nghe thấy tiếng động, Hứa Ninh cũng từ từ .
Bà quen Du Lễ, đối với vị bác sĩ ôn hòa nho nhã , bà tính công kích quá lớn.
phụ nữ bên cạnh Du Lễ.
Bà thấy quen mặt lắm, lập tức chút căng thẳng.
“Cô, cô là ai?”
Du Lễ kiên nhẫn giải thích: “Bà Hứa, bà đừng sợ, vị là Giang tiểu thư——”
Anh còn xong Giang Lê giơ tay ngắt lời , tự giới thiệu:
“ là Giang Lê, con gái của Giang Minh Hải, chị gái của Giang Thừa.”
Nghe thấy mấy danh xưng , đồng t.ử Hứa Ninh lập tức co rút, “xoạt” một tiếng bật dậy.
cũng cuồng táo như nữa, chỉ ngẩn ngơ cô.
“Cô là con gái của Giang tổng? Cô là Giang Lê? , hình như từng gặp cô...”
trong ấn tượng, đại tiểu thư của Giang gia như thế .
Cô dường như đổi nhiều.
Thấy đầu óc bà quả thực tỉnh táo hơn ít, Giang Lê lúc mới xuống đối diện bà.
“Dì Hứa, lâu gặp, đây thường bố nhắc đến dì.”
Hứa Ninh chút kinh ngạc mừng rỡ chút sợ hãi, hai tay khống chế mà run rẩy.
“, ... cô ?”
Nói từ hốc mắt khô cạn của bà rơi xuống hai hàng nước mắt.
“Xin , , với cô, với Giang tổng, với Giang phu nhân, đều tại .”
Bà sụp xuống ghế nức nở.
Du Lễ định tiến lên, Giang Lê giơ tay ngăn .
“Để bà phát tiết một lát .”
Du Lễ gật đầu, im lặng đẩy cửa bước ngoài, nhưng lúc thấy Giang Thừa đang dựa góc tường.
“Em...”
Giang Thừa lạnh lùng .
Du Lễ : “Vậy em cứ đợi ở đây , xuống xem luật sư đến .”
Nói nhẹ nhàng vỗ vỗ vai bé cất bước xuống lầu.
Trong phòng, Giang Lê đợi đến khi cảm xúc của Hứa Ninh bình tĩnh , mới đưa cho bà một gói khăn giấy.
Hứa Ninh dường như cô ác ý, run rẩy nhận lấy khăn giấy một tiếng “Cảm ơn”.
Giang Lê lúc mới tỉ mỉ đ.á.n.h giá bà.
Tuổi của Hứa Ninh lớn, đến bốn mươi, đáng lẽ đang ở độ tuổi mặn mà.
Nền tảng của bà sinh cực , khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, mắt hạnh nhân, mang đậm vẻ dịu dàng của phương Nam.
Cũng khó trách năm xưa Vinh Nhị gia say mê đến .
Hứa Ninh của hiện tại thì , mài mòn đến mức mặt đầy nếp nhăn, nước da xỉn màu, cả dường như đều co rúm , sợ hãi thứ xung quanh.
Rõ ràng là một còn trẻ hơn cả cô Lâm Mạn Như, nhưng thoạt giống hệt như trưởng bối của cô.
Giang Lê tiếc nuối thở dài một tiếng.
Mới hồng nhan đa truân mà.
Cô xem qua bát tự của Hứa Ninh, mệnh cách Thương quan thực thần, đại diện cho nhan sắc trời sinh, nhưng đồng thời cũng là Thân vượng thương vượng, vô tài tinh, tính cách hiếu thắng, nhưng luôn cầu mà .
lúc gặp lưu niên đại hung, gặp , hủy hoại vận thế cả đời.
Mệnh cách càng thêm thê t.h.ả.m cô độc.
Nghĩ đến đây, Giang Lê dịu giọng :
“Dì Hứa, chuyện năm xưa... dì quả thực chịu khổ .”
Hứa Ninh dường như mệt, giờ phút ánh mắt vô hồn chằm chằm mặt bàn, thấy lời của Giang Lê cũng phản ứng gì nhiều.
“Năm xưa...” Bà lạnh một tiếng, “Cả đời của , đều ông hủy hoại , đều ông hủy hoại , dựa cái gì chứ?”
Hứa Ninh nắm c.h.ặ.t lấy tay Giang Lê, biểu cảm chút dữ tợn.
“Dựa cái gì khi ông hủy hoại vẫn cao cao tại thượng, tiêu sái tự tại, còn gánh chịu bêu danh, mang theo nghiệt chướng đó lang bạt khắp nơi? Công bằng ? Công bằng ? Cô xem công bằng với ?!”