Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 739: Nợ Tiền Không Trả, Không Biết Xấu Hổ!
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:32:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Phương mẫu nghẹn .
“Thư Nghiên ốm nặng như , chỉ là cảm mạo thông thường thôi, , cần đến bệnh viện.”
“Nếu ốm nặng như , chúng thăm một chút chắc là chứ?”
“Chuyện ...” Phương mẫu khó xử, ánh mắt thỉnh thoảng liếc trong nhà vài cái.
Giây tiếp theo, Phương Văn Triết liền hiện , chen giữa khe cửa, sắc mặt âm trầm : “Cảm mạo của Thư Nghiên thể lây, mấy vị vẫn là nên về .”
“ .” Phía cửa truyền đến giọng chút mất kiên nhẫn của một đàn ông, “Mấy đông như vây cửa nhà là ý gì, mau , nếu gọi đuổi mấy đấy.”
Đôi mắt Phương Văn Triết giấu tròng kính cũng b.ắ.n một tia sáng lạnh lẽo, “Nếu mấy còn , sẽ báo cảnh sát, mấy như cấu thành tội quấy rối và tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, thể tạm giữ mấy .”
Tề Thiên Vũ vội vàng đè thấp giọng thì thầm tai Giang Lê: “Lê tỷ, chồng của Nghiên tỷ là luật sư, về mặt pháp luật, chúng thật sự ...”
“Các thì .” Nói xong câu Phương Văn Triết liền đóng sầm cửa .
Lần , ngay cả Ôn Kiều Kiều cũng chọc tức.
“Cả cái nhà đều là loại gì ? Một so với một càng lý lẽ, chúng chỉ xem Thư Nghiên một chút phạm pháp ?!”
Tề Thiên Vũ cũng thở dài một , “Bây giờ em khó khăn thế nào chứ? Thử mấy đều , bây giờ ?”
Giang Lê hoang mang vội vã : “Nếu việc công minh, chúng cứ ngược là .”
“Làm ngược ?” Tề Thiên Vũ mờ mịt, “Làm ngược thế nào?”
Giang Lê mỉm , “Ôn Kiều Kiều, bảo vệ sĩ của cô đều lên đây , nếu đạo lý với bọn họ thông, chúng dứt khoát đừng đạo lý nữa.”
“Nếu bây giờ cảnh sát còn quản , chúng cứ chút chuyện để đó cảnh sát thể quản.”
…
Trở trong nhà, Phương mẫu vẫn đang c.h.ử.i rủa lầm bầm——
“Mẹ ngay từ đầu đừng để nó giới giải trí, con , bây giờ thì , con xem những bạn nó kết giao trong giới đều là loại gì? Đang yên đang lành một con , chà đạp thành thế , nếu ngay từ đầu con lời đưa nó trường trung học đó giáo viên, hai vợ chồng các con bây giờ ngày tháng chẳng cũng trôi qua êm ấm hòa thuận ? Nói chừng con cái cũng lên tiểu học !”
“ .” Người đàn ông nhuộm mái tóc màu xanh lá cây ngỗ ngược sô pha nghịch điện thoại trong tay, khinh thường , “Em đều đám em của em , giới giải trí bẩn thỉu loạn lạc lắm, chị dâu lớn lên như , khó bảo đảm sẽ ——”
“Phương Khải mày câm miệng cho tao!” Sắc mặt Phương Văn Triết khó coi, “Thư Nghiên dù cũng là chị dâu mày, mày chuyện với chị dâu mày như ?”
Phương Khải bĩu môi, trợn trắng mắt thu hồi tầm mắt, tiếp tục nghịch điện thoại của .
“Không .” Phương mẫu hừ lạnh hai tiếng, “Cứ nhốt con ranh trong phòng vài ngày, nó sẽ an phận thôi, còn nữa, thẻ ngân hàng và điện thoại của nó bây giờ chẳng đều ở chỗ con ? Con mau ch.óng, mau ch.óng hủy hợp đồng của nó với công ty quản lý , đừng suốt ngày qua với đám ô hợp đó, thể thống gì? Ở nhà sinh con, việc nhà ? Cứ chạy lên chương trình truyền hình vứt đầu lộ mặt, con họ hàng ở quê đều nhà chúng thế nào !”
“Được .” Phương Văn Triết cuối cùng cũng chút mất kiên nhẫn, “Mẹ cũng bớt vài câu , còn chê chuyện mấy ngày nay ầm ĩ đủ lớn ? Vất vả lắm mới đuổi mấy bên ngoài .”
Lời còn dứt, cửa phòng liền đập “rầm rầm rầm”.
Ba trong phòng khách hẹn mà cùng ngẩng đầu ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-739-no-tien-khong-tra-khong-biet-xau-ho.html.]
Cùng với tiếng đập cửa vang lên còn giọng ch.ói tai giận dữ của một phụ nữ——
“Mau mở cửa cho , nhà các , đừng rùa rụt cổ! Bà đây nãy thương lượng t.ử tế với các các , cứ ép bà đây dùng bạo lực đúng ? cho các , Thư Nghiên còn nợ tiền đấy! Trọn vẹn 50 vạn! Hôm nay các nếu trả tiền, sẽ dẫn đập nát nhà các , mau mở cửa!”
Phương mẫu giọng là của phụ nữ thoạt dễ chọc nãy ngoài cửa, lập tức chút hoảng hốt kéo tay con trai, càng thêm bất mãn mắng về phía cửa phòng Thư Nghiên:
“Mẹ những bạn nó kết giao trong giới giải trí đều là loại đắn mà! Người đến quan tâm nó? Rõ ràng là đến đòi nợ!”
Lúc , Phương Văn Triết cũng chút nghi hoặc.
Không thể nào.
Thư Nghiên mượn khác 50 vạn từ khi nào?
Phương mẫu vẫn đang trách mắng , “Con còn ngây đó gì? Mau đuổi những bên ngoài a, nếu để hàng xóm láng giềng thấy, còn sẽ bàn tán thành cái dạng gì ! Cái con đàn bà phá gia chi t.ử , nó lén lút mua vé máy bay nước ngoài, hóa là mượn nhiều nợ bên ngoài như .”
Nghe thấy điều , ánh mắt Phương Văn Triết chợt lạnh , cứng rắn : “Mặc kệ bọn họ ầm ĩ bên ngoài, chúng đừng quản.”
Bên ngoài cửa, tiếng c.h.ử.i đổng của Ôn Kiều Kiều vẫn đang tiếp tục, hơn nữa càng diễn càng mãnh liệt.
“Uổng công còn coi cô là bạn, ngờ khi cô lừa 50 vạn, liền trốn trong nhà ngoài!”
Chửi đến chỗ kích động, cô còn dùng sức vỗ tay giậm chân, mang theo điệu bộ gào thét——
“Mọi mau xem a, bây giờ ngôi mà ngay cả 50 vạn cũng trả nổi, trả thì thôi , còn để chồng và chồng cô mặt chịu trận, đến bây giờ ngay cả mặt cũng thấy , xem đời loại hổ như ?!”
Tề Thiên Vũ ở bên cạnh mà kinh hồn bạt vía, kéo kéo Giang Lê bên cạnh dường như chuyện gì xảy , vẻ mặt bình thản.
“Chị, chúng thật sự ? Kiều Kiều c.h.ử.i quá đáng , Nghiên tỷ thấy sẽ tức giận chứ?”
Giang Lê mặt đổi sắc : “Chỉ sợ cô cũng thấy.”
Ôn Kiều Kiều c.h.ử.i liên tục mười phút, c.h.ử.i chút mệt liền bảo năm vệ sĩ bắt đầu đập cửa.
Tiếng rầm rầm rầm xen lẫn tiếng c.h.ử.i đổng, nhanh hàng xóm xung quanh ồn ào đến mức thực sự chịu nổi nữa.
Có c.h.ử.i cùng Kiều Kiều, gọi điện thoại cho ban quản lý, còn dứt khoát gọi thẳng cho Phương mẫu.
Phương mẫu thực sự chịu nổi nữa, sô pha rên rỉ đ.ấ.m n.g.ự.c, miệng còn thúc giục Phương Văn Triết.
“Nhanh, A Triết, con mau báo cảnh sát, đuổi những ngoài cửa , cái cửa đập tim đập thình thịch!”
“Mẹ điên ? Bây giờ báo cảnh sát chẳng đúng ý bọn họ ?” Phương Văn Triết cũng kích động theo.
Vừa nãy báo cảnh sát cũng chỉ là dọa những bên ngoài thôi, nhưng ngờ đối phương những dọa, thậm chí bây giờ còn bắt đầu ầm ĩ lên.
Nghĩ đến đây, Phương Văn Triết siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiến răng hàm : “Để bọn họ , con xem xem bọn họ gì?!”
Nói , sang em trai vẫn đang sô pha.
“Bình thường mày chẳng quen nhiều ? Có gọi đến ?”