Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 852: Kẻ Đó Hạ Có Thể Là Thôi Tình Chú Đi
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:38:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Vinh Tuấn Sinh khiến Thi Lôi và Vinh Khả Hi đều giật .
Vinh Khả Hi lạnh toát sống lưng, lập tức ném túi thơm xuống xe, vẻ mặt đầy xui xẻo.
“Con cô đột nhiên thêu túi thơm cơ chứ, hóa bên trong căn bản là bình an phù!”
Thi Lôi nhíu mày, lúc cũng cảm thấy túi thơm trong tay giống như củ khoai lang nóng bỏng tay.
Bà vốn tin chuyện huyền học, hơn nữa còn giữ liên lạc với nhiều đại sư.
Giờ phút , bà cũng cảm thấy Giang Lê giống như đang đồ mưu bất chính.
“Vài ngày nữa sẽ tìm một đại sư đến xem thử, phép cho chúng . Cái túi thơm tạm thời đừng đốt, cứ giữ .”
Nói bà chợt nhớ điều gì đó: “Vinh Nhã cũng lấy một cái đúng ? Lát nữa con với con bé một tiếng.”
Vinh Khả Hi hừ lạnh một tiếng, lập tức khoanh tay từ chối: “Nói với chị gì? Túi thơm là do chị tự đòi lấy, chị thích cầm thì cứ cầm, liên quan gì đến chúng .”
Thi Lôi cũng thêm gì nữa, suy cho cùng trong mắt bà , Vinh Nhã quả thực chẳng chút trọng lượng nào.
Giang Lê theo cô hầu gái lớn đến nhà kính trồng hoa mà cô nhắc tới.
“Bà nội thật sự ?”
“Vâng ạ, bà hiện đang đợi ngài ở nhà kính.”
Hậu quả đó sẽ , cô cũng thể nào .
“Ừm, .”
Nếu bọn họ vứt bình an phù ...
“Giang tiểu thư...”...
Cố Duật mỉm : “Cho nên em cảm thấy trong túi thơm đó là bình an phù?”
“Em đó, quả hổ là Giang đại sư băng tuyết thông minh, sẽ lá bùa đưa cho cũng động tay động chân chứ?”
Giang Lê: “...”
Hai sóng vai tản bộ trong vườn.
Cô nắm c.h.ặ.t sợi dây chuyền mã não đỏ trong tay, đó chút do dự đeo nó lên cổ.
“Đương nhiên là vấn đề gì, nếu thể tặng cho và những khác ?” Giang Lê , “Anh nghĩ ngốc đến mức trực tiếp động tay động chân bùa ? Làm chẳng sẽ tóm gọn điểm yếu ngay lập tức ?”
Trên chiếc xe phía , Vinh Nhã mở hai cái túi thơm mà Giang Lê đưa cho cô .
Cố Duật dừng bước, kéo cô .
Ác giả ác báo, cô hề hãm hại bất kỳ ai, chỉ là đang đòi những món nợ vốn mà thôi.
Cố Duật “phụt” thành tiếng.
Chắc hẳn tổ sư gia trời linh thiêng cũng sẽ trách tội cô .
“Tìm một thời gian đem bình an phù bên trong khảm nhẫn, càng nhanh càng , nhân tiện nhắc nhở đeo mỗi ngày.”
“Đáng lẽ nên hạ cho một cái cấm ngôn chú mới đúng.”
Cố Duật Giang Lê rõ ràng đang tâm trạng , khẽ nhíu mày.
Thậm chí trong quá trình đó, cô còn cứu vớt hai phụ nữ lầm đường lạc lối.
“Vâng thưa tiểu thư.”...
“Chẳng giải quyết xong một mối họa trong lòng ? Sao em vẫn còn nhăn nhó thế ?”
Cô chỉ là đem thứ mà Triệu Lãng từng đưa cho cô chuyển giao cho Vinh Nhã mà thôi.
Cố Duật xong sửng sốt một chút, đó bất đắc dĩ bật .
“Lo lắng cho cái gì?”
Anh còn hết câu, Giang Lê hung hăng véo tay một cái.
Giang Lê bước tới.
“Vậy , ở đây đợi em.” Cố Duật về phía Giang Lê, “Lúc nào về nhà thì qua tìm , đưa em về.”
Anh ngẩng đầu bầu trời xanh thẳm: “Vậy kẻ đó hạ thể là thôi tình chú , nếu thì——”
“Cho nên em vẫn động tay động chân đúng ?”
Cố Duật:?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-852-ke-do-ha-co-the-la-thoi-tinh-chu-di.html.]
Nếu sớm cô chọn cách cực đoan như , ban đầu tuyệt đối sẽ đồng ý.
Ban đầu cứ tưởng Giang Lê bảo mở tiệc mời Vinh Tuấn Sinh chỉ là gặp mặt hoặc lấy chuyện khác uy h.i.ế.p ông .
Thấy , Cố Duật cũng cất bước theo.
Giang Lê mỉm : “Anh đoán xem.”
Lão phu nhân tự nhiên nắm lấy tay cô, về phía giàn hoa mặt, chỉ một chậu hoa trong đó : “Chậu hoa là do một bạn tặng cho bà, là hiếm . bà dùng đủ cách, nửa năm trôi qua mà nó chẳng chút dấu hiệu nở hoa nào cả.”
“Loại chú đều sẽ phản phệ đối với thi chú đúng , đây chính là lời em từng đích với .” Anh , “Nếu em thực sự đối phó với Vinh Tuấn Sinh, nhiều cách thể giúp em, tại em mạo hiểm tổn thương chính như ?”
đến khoảnh khắc cô chủ động đề nghị tặng bình an phù, mới hiểu rõ ý đồ của cô.
Viên mã não đỏ đó là mã não đỏ thật, mà là do tâm huyết và tóc của Triệu Lãng ngưng luyện thành.
Đó là một căn phòng mang đậm nét cổ kính, một nửa mái nhà lợp ngói lưu ly, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh đủ màu sắc.
Và một khi thứ đặt gần Vinh Tuấn Sinh, nó sẽ ngày đêm quấn lấy ông , giày vò ông , từng chút một rút cạn bộ khí vận của ông .
Giang Lê nheo mắt: “ chỉ là giúp một nào đó thành tâm nguyện mà thôi.”
Cố Duật Giang Lê một cái, gật đầu: “Vậy , cô dẫn .”
Dưới sự hiệu của hầu, Giang Lê đẩy cửa bước .
Giang Lê đầu : “Vậy thì ?”
Gia đình Vinh Tuấn Sinh nếu giữ gìn cẩn thận thì cũng sẽ bình an vô sự.
Đi thêm vài bước, Giang Lê khẽ mỉm .
Cố Duật: “...”
Trong sân nhà họ Cố.
Giấy bùa và hoa văn bên trong giống hệt như bình an phù mà Giang Lê từng tặng , cơ bản gì khác biệt.
Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng, Giang Lê lúc mới thấy tiếng động mà .
Chỉ là bình an phù cô đưa là vật thể hóa giải sát khí đó.
Anh sửng sốt một chút: “Cho nên lá bùa vấn đề gì.”
“ đang lo lắng cho em.”
Cố lão phu nhân đang giàn hoa đó, dùng chiếc kéo bạc trong tay cắt tỉa cành lá.
Gió xuân mơn man, vô cùng dễ chịu.
Cố Duật cảm thấy trong lời của cô ẩn ý, liền lấy túi thơm trong n.g.ự.c mở xem.
Anh vẫn là cháu ruột của chúng ?
Bà một bộ quần áo màu vàng sẫm, so với vẻ trang nghiêm túc mục bàn ăn , lúc mang thêm vài phần từ ái.
Nếu lão thái thái và lão gia t.ử thích cô, bà khác gì Khả Hi, cũng cô biến mất khỏi cái nhà .
Giang Lê chút kinh ngạc: “Lão thái thái?”
Cố Duật:?
Sau đó cô đưa chiếc túi thơm còn chứa bình an phù cùng với chiếc hộp mà Cố lão thái thái đưa cho cô cho trợ lý.
Còn bước qua cửa, một trận hương hoa thơm ngát ùa mặt.
“Giang nha đầu, cháu qua đây.”
Người hầu chút khó xử lên tiếng: “Lão thái thái đặc biệt dặn dò, bảo thiếu gia đừng theo.”
Bên trong chứa đựng bộ oán hận và lời nguyền của Triệu Lãng.
“Không thì .”
Cố Duật thở phào nhẹ nhõm.
Người hầu gật đầu.
Thấy Giang Lê tới, bà đổi hẳn thái độ lạnh nhạt bài xích đó, mỉm vẫy tay với cô.
Người hầu tới, gật đầu với cô, : “ Giang tiểu thư, lão phu nhân lời mời.”
Cố Duật nhíu c.h.ặ.t mày, bàn tay nắm lấy tay cô cũng khẽ siết .