Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 855: Thứ Này Làm Bằng Vàng Thật Đấy!

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:38:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quả nhiên trẻ con dẻo miệng thì kẹo ăn.

 

Cố Duật tiên sửng sốt một chút, đó dường như nhận cục bột nhỏ , liền đưa tay nhéo má bé.

 

“Em là Bất Phàm Bất Trần?”

 

Giang Bất Phàm thấy nhận , đôi mắt “xoẹt” một cái sáng rực lên.

 

bé dường như cân nhắc điều gì đó, giọng non nớt vang lên: “Em là Bất Trần.”

 

“Ngoan lắm.”

 

Cố Duật trong xe, tiện tay lấy một món đồ trang trí đưa cho bé.

 

“Lần đến chuẩn quà cho em, em cứ lấy cái chơi tạm , mua đồ chơi vui hơn cho em nhé.”

 

Trong tay Cố Duật là một con Tỳ Hưu nhỏ màu vàng.

 

Giang Bất Phàm nhận thứ đó, nhưng bộ dạng con vật nhỏ cũng khá đáng yêu, liền vui vẻ nhận lấy.

 

“Cảm ơn ạ.”

 

Bất Trần đúng, trai quả nhiên tiền hào phóng.

 

Hơn đứt mấy ở nhà bé.

 

Phía , sắc mặt mấy Giang Yến đều đen .

 

Tên nhóc suốt ngày ở nhà chạy nhảy la hét khắp nơi.

 

Kết quả ngoài ôm chân khác gọi một tiếng “ trai” ngọt xớt.

 

Còn hai bộ mặt nữa cơ đấy?

 

Giang Yến trực tiếp sầm mặt xách bổng Giang Bất Phàm lên, nhẫn tâm vạch trần lớp mặt nạ của bé.

 

“Giang Bất Phàm, em ở đây la hét cái gì? Mau cút về nhà uống sữa cho !”

 

Giang Bất Phàm xách lên vùng vẫy hai cái, đó đầu nhe răng với Giang Yến.

 

“Anh hai, đồ tồi tệ, mau thả em xuống!”

 

“Anh là cả của em! Tên cũng gọi đúng, em là đồ ngốc!”

 

“Anh mới là đồ ngốc!”

 

Giang Lê ở bên cạnh: “...”

 

Cô thực sự để tai và đầu óc ô nhiễm thêm nữa.

 

Chân đuổi Cố Duật , chân lùa mấy tên ồn ào về nhà.

 

Giang Bất Phàm chạm đất, mặt quỷ với Giang Yến một cái chạy tót lên lầu.

 

Giang Yến mắng một câu “Cái thằng ranh con đầu kéo Giang Lê sang một bên.

 

“Em thật cho , em hẹn hò với Cố Duật ?”

 

Mặc dù thằng nhóc Cố Duật khuôn mặt na ná em Đại Ngưu của .

 

luôn cảm thấy tính cách và phận của hai khác một trời một vực.

 

Do đó phong cách việc cũng khác một trời một vực.

 

Huống hồ nhà họ Cố dạng , lỡ như Giang Lê bắt nạt thì ?

 

Giang Lê gì, chỉ giữ vẻ mặt lạnh nhạt .

 

Giang Yến chút sốt ruột, suýt nữa thì giậm chân .

 

“Anh em yêu Triệu Lãng , nhưng cũng thể thấy một giống liền thích chứ. Nhà Triệu Lãng tuy nghèo một chút, nhưng , cái tên Cố Duật nhà tuy tiền, nhưng thấy giống , ánh mắt của trai em độc lắm đấy!”

 

Biểu cảm của Giang Lê chút dở dở .

 

“Thứ nhất, em hẹn hò với Cố Duật, em thực sự đến nhà để việc.”

 

“Thứ hai...” Cô liếc Giang Yến một cái, “Ánh mắt của quả thực chẳng .”

 

Giang Yến:?

 

Trên lầu, Giang Bất Phàm hào hứng cầm món quà Cố Duật tặng lao đến mặt Giang Bất Trần.

 

“Anh xem, cái trai nhà giàu đó còn tặng em một món đồ chơi !”

 

Giang Bất Trần liếc thứ đó một cái, đó đặt tay ước lượng vài cái.

 

“Anh, đây là cái gì ?”

 

Giang Bất Phàm nghiêng đầu cẩn thận quan sát một chút.

 

“Nhìn giống mèo, nhưng giống lắm, em .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-855-thu-nay-lam-bang-vang-that-day.html.]

 

“Anh, thứ bằng vàng thật đấy.” Giang Bất Trần trừng lớn mắt , “Hơn nữa còn là vàng đặc, một con Tỳ Hưu nhỏ thể mua cả một phòng đồ chơi của !”

 

Giang Bất Phàm:!

 

Quả nhiên là trai nhà giàu!

 

Vậy sức khen ngợi mới !...

 

Sau khi từ nhà họ Cố trở về, Thi Lôi liền vội vàng tìm một đại sư xem những chiếc túi thơm mà Giang Lê đưa cho họ.

 

Điều khiến họ ngờ là, đại sư một hồi kiểm tra bên trong chính là bình an phù, hơn nữa còn là loại khai quang, thể trừ tà xua đuổi xui xẻo .

 

Sau khi nhận kết quả ngoài ý , Vinh Tuấn Sinh vẫn sai đem bộ những chiếc túi thơm đó đốt hết.

 

Vinh Nhã thu hết những điều mắt, đó âm thầm mỗi ngày đều đeo viên mã não đỏ.

 

Giang Lê hề liên lạc với Vinh Nhã.

 

Thậm chí ngay cả phương thức liên lạc của cô cũng thêm.

 

Vinh Tuấn Sinh là một cực kỳ cảnh giác, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng bỏ qua.

 

Suy cho cùng trong mắt ông , Vinh Nhã luôn là một độc lai độc vãng, tính tình lạnh nhạt, tuyệt đối sẽ kết giao với cô.

 

Ông càng ngờ tới mối nguy hiểm thực sự xuất hiện cổ Vinh Nhã, sớm tối chung đụng.

 

Bên phía Hứa Ninh, hiện đến viện điều dưỡng ở nước ngoài.

 

Sau khi nhận bức thư Giang Lê gửi qua, trạng thái của cô rõ ràng hơn nhiều.

 

Không còn rúc trong phòng âm thầm rơi lệ nữa, mỗi ngày đều cùng chuyên gia điều dưỡng ngoài dạo.

 

Thậm chí còn gửi cho cô hoa khô do chính tay cô .

 

Giang Lê đem chuyện của Hứa Ninh cho Giang Thừa .

 

Bởi vì cô hiểu rõ, Giang Thừa cả đời cũng sẽ tha thứ cho bố .

 

Cũng cần thiết tha thứ.

 

Cậu chỉ cần coi là đứa con ruột thịt của nhà họ Giang là .

 

Giang Yến ở nhà ba ngày, Giang Lê liền liên lạc với Thượng Thư Nguyệt đến “trói” .

 

Tuy nhiên tiến độ phim bên “ Mạt Nhật Phong Sào ” diễn , một vài hình ảnh hậu trường tung lập tức lên hot search.

 

Đã đang chuẩn đóng máy .

 

Giang Lê ngoài việc sách, thỉnh thoảng cũng đến đoàn phim của họ thăm hỏi một chút.

 

Thời gian còn thì chạy đến Tây Thành xem tiến độ xây dựng Tháp Thất Tinh.

 

Hành động của Du gia nhanh, chỉ đầy một tháng, đội thi công đóng quân đó .

 

Lúc Giang Lê đến khảo sát, hình dáng đại khái xây dựng xong.

 

Du Lễ ở bên cạnh ân cần giới thiệu cho cô về tiến độ cũng như một chi tiết thi công.

 

Trường Thanh cũng ở đó, vẫn mặc đạo bào cầm phất trần, giữa những nhân viên đội mũ bảo hiểm , ít nhiều chút lạc lõng.

 

“... Chúng dự định sẽ công tháng mười năm nay, đây là bản vẽ thiết kế cuối cùng, cô thể xem qua... Việc chế tác mấy món trấn vật đó cứ giao cho Lý gia và Trường Thanh sư phụ, việc mua sắm các vật dụng khác sẽ phụ trách, nhưng về mặt phong thủy hiểu lắm, lẽ còn thỉnh giáo đội trưởng cô .”

 

Giang Lê bản vẽ gật đầu: “Không vấn đề gì, yêu cầu gì cứ thẳng với .”

 

Du Lễ đột nhiên gì nữa.

 

Giang Lê ngẩng đầu lên, phát hiện đang chằm chằm cổ tay xuất thần.

 

Giang Lê ho khan một tiếng, kéo tay áo xuống che chiếc Phượng Ngọc Trạc chút ch.ói mắt .

 

Du Lễ mỉm : “Cô đến nhà họ Cố ?”

 

Giang Lê mặn nhạt “ừ” một tiếng.

 

Du Lễ tiếp tục : “Chiếc Phượng Ngọc Trạc chính là bảo bối của Cố lão phu nhân, mà cứ thế đưa cho cô, thể thấy bà thích cô, cho nên hai đính hôn ?”

 

Giang Lê: “Ờ... Bát tự của chúng còn một nét phẩy nào .”

 

Du Lễ chút tiếc nuối thở dài: “Còn tưởng năm nay thể uống rượu mừng của hai chứ.”

 

Trường Thanh nãy giờ khó hiểu mỉm một cái: “Không , tâm nguyện của Du thiếu gia sớm muộn gì cũng sẽ thành hiện thực thôi.”

 

Giang Lê trừng mắt một cái, cũng đang định mở miệng trêu chọc vài câu thì bên cạnh ồn ào truyền đến một trận động tĩnh——

 

“Đình công, mau đình công!”

 

“Các đây là quấy rối dân chúng!”

 

“Dựa cái gì qua sự đồng ý của chúng thi công ở đây, mau dừng !”

 

 

Loading...