Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 895: Tình Yêu Không Phải Thứ Anh Muốn Mua, Muốn Mua Là Có Thể Bán

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:40:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đại Tinh cũng hùa theo với vẻ mặt hóng hớt :

 

“Công t.ử nhà nào ? Khiến nghiêm túc như thế, dẫn đến cùng luôn?”

 

Ôn Kiều Kiều xua tay, “Không công t.ử ca gì .”

 

“Vậy là ngôi hả?”

 

“Cũng ngôi .”

 

Đại Tinh : “Vậy chắc là điểm hơn ở phương diện khác ?”

 

Ôn Kiều Kiều suy nghĩ một chút, “Quả thực, lợi hại.”

 

“Vậy dẫn đến?”

 

Ôn Kiều Kiều thở dài, “Tớ cũng , nhưng chắc sẽ tiện lắm.”

 

“Cái thì gì mà tiện, nếu ngại hẹn, để tớ giúp hẹn.”

 

Ôn Kiều Kiều: “Thật sự tiện mà, bây giờ thể đang siêu độ cho đấy!”

 

Đại Tinh:...?

 

Trường Thanh đang giảng bài đột nhiên hắt một cái.

 

Anh ngoài điện.

 

Rõ ràng , buổi tối vẫn còn lạnh như ?

 

Lấy tinh thần, về phía các đạo sĩ khác đang bên .

 

Đây đều là những t.ử mới nhập quan.

 

Người bên cạnh thì là Hạ Quân, vẫn luôn sống trong đạo quan của bọn họ.

 

Hiện tại coi là nửa trong quan , lúc rảnh rỗi thì giúp bọn họ cùng xử lý công việc trong quan.

 

Sự lên men của tin tức dạo khiến đạo quan của bọn họ trở nên nổi tiếng.

 

Thủy Vân cũng nhân thủ quả thực đủ, đặc biệt tuyển thêm mười mấy .

 

việc giảng bài các thứ, chủ yếu vẫn do đại sư phụ trách.

 

Trường Thanh cầm sách lên .

 

“... Bây giờ chúng xem chương “Tiêu Dao” ...”

 

“... Tiêu d.a.o giả, thiên địa chi ngoại dã, bất dĩ vạn vật vi tông, tu dưỡng tính, dĩ nội vi bản, tòng nhi nhất sinh tam nhi sinh vạn vật...”

 

Giọng của Trường Thanh ôn hòa mà lực, mang theo một sức hấp dẫn sâu lòng .

 

Các t.ử bên đang say sưa, đột nhiên, một âm thanh hợp thời xen ——

 

“... Bán tình yêu của , cõng rời , cuối cùng sự thật nước mắt rơi xuống...”

 

Mọi : “...”

 

“Đều năm 20xx , ai còn bài hát phi chủ lưu như nữa?”

 

Không ai bên đột nhiên thốt một câu như , mặt Trường Thanh lập tức nóng bừng.

 

Anh khẽ ho một tiếng, đặt sách xuống.

 

“Là của .”

 

Sớm đưa điện thoại cho thằng nhóc Trường Dung chơi , nhạc chuông điện thoại nó đổi thành cái gì thế .

 

Mọi :...?!

 

Biểu cảm của tất cả đều trở nên đầy ẩn ý.

 

Không ngờ đại sư thanh tao thoát tục, giống như một vị tiên nhân của bọn họ dùng nhạc chuông tiếp địa khí như .

 

Không đúng.

 

Chuyện đại sư của bọn họ dùng điện thoại di động lẽ nào tiếp địa khí ?

 

Một ngẫu nhiên giơ tay hỏi: “Đại sư , hóa cũng dùng điện thoại ? Những cao nhân như các lẽ nào đều là truyền âm ngàn dặm ?”

 

Trường Thanh: “...”

 

“Vị sư , bớt xem tivi .”

 

Nam sinh: “...”

 

“Vâng ạ.”

 

Thứ âm nhạc phi chủ lưu ma mị đó vẫn đang tiếp tục——

 

“... Tình yêu thứ mua, mua là thể bán, hãy để thoát hãy để hiểu rõ, buông tay tình yêu của ...”

 

Ngay cả Hạ Quân cũng nổi nữa, liếc Trường Thanh : “Đạo trưởng... điện thoại ? Có vẻ như tìm việc...”

 

Hết cách, Trường Thanh đành dậy.

 

“Các tự học .”

 

Nói cầm điện thoại ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-895-tinh-yeu-khong-phai-thu-anh-muon-mua-muon-mua-la-co-the-ban.html.]

 

Hiển thị cuộc gọi đến là một lạ, Trường Thanh nhíu mày, nhưng vẫn máy.

 

“Alo? Xin hỏi ai ?”

 

“Nê, nê tổng dĩ tiếp , , cho , thực thì...”

 

Đối phương dường như líu lưỡi, môi trường xung quanh cũng ồn ào, Trường Thanh gần như rõ gì cả.

 

“Thí chủ, nếu việc gì thì cúp máy đây.”

 

Đại Tinh bên cạnh Ôn Kiều Kiều mà đầu óc ong ong.

 

Thí chủ?

 

Đây là biệt danh thanh tao thoát tục gì ?

 

mới về nước bao nhiêu năm, bây giờ thanh niên trong nước mập mờ đều thích gọi đối phương là thí chủ ?

 

Các chị em khác cũng tặc lưỡi : “Kiều Kiều, tùy tiện tìm một để lừa bọn tớ đấy chứ?”

 

, nếu thật sự yêu đương thì cứ với bọn tớ, bọn tớ tìm cho một nhé?”

 

“Cậu xem tớ , điều kiện của tớ cũng tồi chứ, Kiều Kiều tỷ, thực tớ để ý chị từ lâu .”

 

Cuộc đối thoại của bọn họ Trường Thanh tuy rõ, nhưng cũng loáng thoáng một cái tên.

 

“Ôn Kiều Kiều?” Anh nhíu mày màn hình điện thoại, “Sao cô điện thoại của ?”

 

Giờ phút , Ôn Kiều Kiều tỉnh táo hơn một chút.

 

“Ồ, cái , là Lê Lê cho đấy.”

 

Trường Thanh: “...”

 

Quả nhiên Giang Lê là ông trời phái xuống để khắc mà.

 

Cô còn việc gì ? Nếu việc gì thì cúp máy đây.

 

“Ây ây ây.” Ôn Kiều Kiều vội vàng ôm điện thoại , “Đừng cúp nha, đừng cúp nha, đương nhiên việc tìm .”

 

“Việc gì?”

 

Giọng của Trường Thanh cứng nhắc.

 

Ngay cả Đại Tinh ở bên cạnh cũng lắc đầu : “Kiều Kiều, xem gặm khúc xương cứng , ngờ thích kiểu nam núi băng mặt lạnh , tớ bất ngờ quá.”

 

Ôn Kiều Kiều bộ kiêu ngạo nhẹ nhàng đẩy cô một cái, hờn dỗi một tiếng tiếp tục che điện thoại.

 

“Chính là... bây giờ tâm trạng lắm, thể đến ở bên cạnh một lát ?”

 

ấp ủ đủ dũng khí mới câu .

 

Thực đây cô cũng như .

 

Trước đây cô yêu đương cao ngạo lắm, thì , thì thôi.

 

bên cạnh cô cũng thiếu đàn ông.

 

hiểu khi gặp Trường Thanh, nguyên tắc đều đổi.

 

bao giờ rung động với một như .

 

đồng thời với sự rung động, cô sợ hãi và căng thẳng.

 

Vừa thấy , thấy giọng của , đầu óc cô liền trống rỗng.

 

Cứ như biến thành một con chuột nhắt rụt rè e sợ.

 

Quả nhiên, giọng của Trường Thanh vẫn lạnh lùng.

 

đang bận, thời gian, nếu tâm trạng , một bậc thầy trị liệu tâm lý, thể cho cô điện thoại của ông .”

 

Ôn Kiều Kiều: “………”

 

“Cái con cứ như khúc gỗ ! thế , cũng nguyện ý đến ở bên cạnh ?”

 

Đầu dây bên im lặng.

 

Ôn Kiều Kiều phục chu môi : “Còn nữa, uống nhiều ? Là một đàn ông bình thường, lẽ nào nên quan tâm một chút ?”

 

Trường Thanh lúc mới mở miệng, nhàn nhạt thốt bốn chữ —— “Không .”

 

Ôn Kiều Kiều: “……”

 

thất bại .

 

Lập tức thở hắt một , “Được , phiền Trường Thanh đại sư nữa, thời gian cũng còn sớm, ngủ ngon.”

 

Nói xong, cô liền cúp điện thoại.

 

Hai mắt Đại Tinh trợn trừng lên .

 

“Không chứ, Ôn Kiều Kiều đang đùa ? Cậu biến thành một l.i.ế.m cẩu? Đối phương rốt cuộc là ai ? Đáng để thế .”

 

“Mới .” Ôn Kiều Kiều vỗ vỗ tay cô , cảm thấy gì đau lòng buồn bã, “Cái thì gì, tớ chỉ đang bày tỏ sự yêu thích của thôi mà.”

 

“Vãi chưởng, cái bình thường ? Chỉ cần là một đàn ông bình thường thì sớm luân hãm , là em gái ngọt ngào, lớn lên xinh như , còn nhiều tiền thế, ai mà thích chứ?!”

 

 

Loading...