Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 913: Ngoan Ngoãn Gọi Một Tiếng Bố

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:42:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm .

 

Mạnh Uyển Chi dậy từ sớm, chuẩn lôi hai đứa nhóc dậy học lớp học thêm.

 

Hôm nay bà chuẩn sẵn sàng biện pháp .

 

Mềm thì dùng cứng.

 

Sắp đến đợt kiểm tra mới , cho dù kéo cũng kéo chúng đến lớp đào tạo.

 

khi bà mở cửa phòng , liền thấy Giang Bất Phàm và Giang Bất Trần ăn mặc chỉnh tề tay trong tay, thẳng tắp cửa phòng bà.

 

Nhìn thấy Mạnh Uyển Chi , chúng đồng thanh : “Mẹ ơi, chúng con chuẩn xong , khi nào thì học ạ?”

 

Mạnh Uyển Chi sững sờ, theo bản năng tưởng đang mơ.

 

Bà dụi dụi mắt, lúc Giang Minh Xuyên cũng từ một căn phòng khác .

 

Nhìn thấy cảnh tượng mắt, ông cũng cảm thấy khó tin như vẫn còn đang trong mộng.

 

“Hai đứa nhóc các con hôm nay dậy sớm ? Lại còn chủ động đòi học, thật giả ?”

 

cũng dám tin.”

 

Mạnh Uyển Chi vươn tay véo Giang Minh Xuyên một cái, Giang Minh Xuyên lập tức ôm cánh tay kêu lên.

 

“Bà véo gì?”

 

“Đau như , chắc là mơ .”

 

Bà ôm lấy mặt hai đứa nhỏ: “Các con hôm nay ? Sao tự giác thế ?”

 

Giang Bất Phàm mím mím môi.

 

“Mẹ ơi, chúng con đều cảm thấy là đúng.”

 

“Trong viện điều dưỡng nhiều bạn nhỏ học mà học, chúng con rõ ràng điều kiện như , nên nghịch ngợm quậy phá như thế.”

 

“Hơn nữa Đường Đường , chỉ học tiếp thu kiến thức, mới thể trở thành ích hơn, con trở thành phế vật cuối cùng nhặt rác , con cũng giống như trai nhà giàu mở một công viên giải trí!”

 

Giang Bất Trần cũng ở bên cạnh gật đầu hùa theo: “Anh đúng!”

 

“Viện điều dưỡng? Viện điều dưỡng gì?” Nghe xong, Mạnh Uyển Chi và Giang Minh Xuyên đều nghi hoặc.

 

“Chính là nơi hôm qua chị gái đưa chúng con đến đó ạ.” Giang Bất Phàm , “Chúng con ở đó quen nhiều bạn nhỏ, Đường Đường còn bảo chúng con tuần tiếp tục qua đó tìm chơi nữa!”

 

Mạnh Uyển Chi và Giang Minh Xuyên liếc , sâu sắc cảm thấy Giang Lê quá cách .

 

Lại thể nghĩ việc đưa hai đứa nhóc nghịch ngợm đến một nơi như .

 

Hơn nữa còn hiệu quả.

 

Thay vì để lớn bọn họ khổ tâm khuyên bảo, chi bằng để hai đứa trẻ tự nhận tầm quan trọng của việc học.

 

Mạnh Uyển Chi vô cùng vui mừng, dường như tảng đá lớn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng trút xuống.

 

“Vậy , đưa các con đến trường ngay đây.” Bà xổm xuống hai em, “ các con đúng, cũng nên ép các con như , đợi hôm nay tan học, đưa các con công viên giải trí chơi.”

 

“Còn nữa, các con cũng phát ngôn cho cái công viên giải trí gì đó ? Mẹ cũng đồng ý cho các con , chỉ cần các con vui vẻ, cái gì cũng .”

 

Giang Bất Phàm vô cùng vui sướng, vỗ tay : “Tuyệt quá tuyệt quá, nhất!”

 

Đáy mắt Giang Bất Trần cũng hiện lên một nụ .

 

Cách quả nhiên hữu dụng, còn hơn là mấy luôn cãi vã ầm ĩ, giận dỗi hơn nhiều.

 

Nữ ma đầu đó quả nhiên thông minh.

 

Giang Bất Phàm nghĩ đến điều gì, về phía Giang Minh Xuyên ở bên cạnh, do dự bước lên .

 

Giang Minh Xuyên suy nghĩ của bé, : “Con gì?”

 

“Cái đó… tuần viện điều dưỡng hoạt động gia đình, cần bố cùng cùng… Đường Đường mời chúng con… chú, chú ?”

 

Giang Minh Xuyên sửng sốt một chút.

 

Thằng nhóc cuối cùng cũng công nhận ông ?

 

mặt ông vẫn giả vờ cao ngạo, đồng thời ho khan một tiếng : “Trước đây con luôn gọi là chú ? Hoạt động gia đình kiểu , với tư cách là chú thể ?”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Bất Phàm đỏ bừng lên: “Đó, đó là con nhầm lẫn.”

 

“Vậy bây giờ con gọi là gì?”

 

“Con…” Giang Bất Phàm cúi đầu xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như con tôm luộc.

 

Cuối cùng bé vặn vẹo nhỏ: “Bố…”

 

Khóe miệng Giang Minh Xuyên nhếch lên thật cao, nhưng vẫn cố ý khom lưng lớn tiếng :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-913-ngoan-ngoan-goi-mot-tieng-bo.html.]

“Con gì cơ? Giọng nhỏ quá, rõ.”

 

Giang Bất Phàm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Vì để gặp Đường Đường, bé nhịn!

 

Thế là giọng lớn hơn một chút: “Bố!”

 

“Không , vẫn rõ.”

 

Giang Bất Phàm nghiến răng ngẩng đầu ông, dùng sức hít sâu một , khí thế ngút trời hét lên một tiếng——

 

“Bố!”

 

Giang Minh Xuyên vô cùng hài lòng, véo má bé thơm một cái.

 

“Thế mới dáng chứ.”

 

Ông ngẩng đầu lên liền liếc thấy Mạnh Uyển Chi cúi đầu cùng với đôi mắt tràn ngập ý .

 

Giang Minh Xuyên sửng sốt một chút.

 

Phảng phất dường như trở cảnh tượng đầu tiên gặp bà.

 

Giống như một quả thanh mai chát chát.

 

Vừa Mạnh Uyển Chi cũng ngước mắt lên.

 

Bốn mắt , nhịp tim cũng theo đó mà lỡ một nhịp.

 

Giây tiếp theo, hai hoảng hốt ngoảnh mặt , giả vờ như chuyện gì xảy .

 

Tuy nhiên cảnh tượng đều Giang Bất Trần ở bên thu tầm mắt.

 

Cậu bé nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc suy nghĩ.

 

Có lẽ quan hệ của bố thực sự tồi tệ như bé tưởng tượng nhỉ?

 

 

 

Một quán cà phê nào đó.

 

Du Lễ bước cửa thấy Giang Lê bên cửa sổ.

 

Anh thong thả bước tới, đồng thời đặt túi tài liệu trong tay lên bàn.

 

“Thứ cô cần đây.”

 

Giang Lê đặt ly cà phê xuống liền mở túi tài liệu , lật xem từng trang một.

 

Du Lễ đối diện cô, khỏi chút tò mò.

 

“Cô cần tài liệu hồ sơ của bệnh viện phụ sản hơn 30 năm gì?”

 

“Có một chuyện điều tra cho rõ ràng.”

 

“Rất quan trọng ? Những tài liệu dễ tìm , dù điều kiện y tế 30 năm kém, nhiều thiết đều đào thải , những thứ còn là sai lục lọi từng chút một mới đấy.”

 

Giang Lê về phía : “Nếu tìm giúp đỡ chứ? Du đại thiếu gia việc chính là đáng tin cậy, yên tâm , khi chuyện thành công sẽ mời ăn cơm.”

 

Du Lễ thở dài một tiếng.

 

“Sao cứ như thể chuyên môn vì bữa cơm .”

 

“Không ăn thì phí.”

 

Giang Lê cẩn thận xem xét nội dung tài liệu.

 

Thật đúng là để cô tìm chút manh mối.

 

Cô tìm thấy tên của Vạn Huệ Hoa trong hồ sơ nhập viện ngày 10 tháng 7, tìm thấy tên của Hồng Bội trong hồ sơ nhập viện ngày 14 tháng 7.

 

Tức là của Mạnh Uyển Chi.

 

Hồ sơ phẫu thuật của hai đều hơn 11 giờ đêm ngày 14.

 

Chỉ khác là, Vạn Huệ Hoa sinh thường, còn Hồng Bội là vì băng huyết nên mổ lấy t.h.a.i khẩn cấp.

 

Hồ sơ lưu trữ bên quả thực ghi chép hai đều hạ sinh một bé gái lúc 0 giờ 10 phút.

 

Hồ sơ mà Du Lễ điều tra đều là đầy đủ nhất.

 

Bên ghi chép rõ ràng đứa trẻ mà Vạn Huệ Hoa sinh thứ đều bình thường, còn hồ sơ mục của Hồng Bội hiển thị các chỉ của trẻ sơ sinh bất thường.

 

Về đột nhiên bình thường trở , còn đứa trẻ của Vạn Huệ Hoa xuất hiện đủ loại vấn đề, thậm chí đến ngày thứ tư thì phòng chăm sóc đặc biệt.

 

Cứ như , chân tướng liền rõ ràng .

 

 

Loading...