Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 930: Mọi Thứ Chỉ Mới Bắt Đầu “đại Kết Cục”
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:42:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho đến khi mời lên sân khấu, Giang Yến vẫn còn ngơ ngác.
Sao giải Nam chính xuất sắc nhất ... trao cho ?
Anh dựa cái gì chứ?
Người trao giải bên cạnh còn vỗ vỗ vai .
“Bộ phim điện ảnh đầu tay khi mắt giành giải Nam chính xuất sắc nhất, hậu sinh khả úy a, xem diễn xuất của trong “Tổ ong ngày tận thế”, sáng giá, doanh thu phòng vé một nửa đều là do đóng góp, giải Nam chính xuất sắc nhất trao cho thì trao cho ai?”
Giang Yến đôi mắt sáng ngời thần của vị tiền bối đó, khuôn mặt vô cùng nổi bật của Giang Lê đài, đầu óc chợt bừng tỉnh.
Giang Yến nhận lấy micro, hắng giọng một cái, chiếc cúp vàng ch.óe trong tay, mỉm .
“Thực chỉ các bạn, mơ cũng ngờ một ngày sẽ cầm giải thưởng Ảnh đế.”
“Không giấu gì các bạn, fan Weibo của bây giờ hơn một nửa vẫn là anti-fan.”
“Cũng khá cảm ơn bọn họ, nếu diễn vai phản diện lẽ nhập tâm đến thế.”
Giang Yến lúc mới về phía Giang Lê.
Là đại sư của sư môn bọn họ.
“Chính văn ”
hiểu , mũi chút cay cay.
Bên ngoài đám đông, một giọng hùng hậu truyền .
Giang Lê xích gần thêm vài phần.
Ngô Bái dự cảm từ sớm rằng Giang Yến thể sẽ chặn , liền sắp xếp một lối tắt.
Nói cô ôm lấy máy tính của , “Em tìm thầy đây, bận xong sẽ qua tìm .”
“Đây là cho em một bất ngờ .”
Chuỗi Phật châu đó vốn dĩ 12 hạt, một hạt cũng thể thiếu.
“Đồ vô lương tâm, lâu như gặp, trong mắt chỉ học tập...”
Giang Yến mở chiếc hộp , bên trong rõ ràng là một hạt Phật châu.
“Đây là trèo đèo lội suối vất vả lắm mới kiếm đấy, thế giới ước chừng chỉ còn hạt thôi, đừng mạo hiểm nữa.”
Giang Yến chỉ tay về phía ống kính.
“Trật tự, chúng tiếp tục học.”
Không ngờ thực sự lấy .
“Đủ , đừng mấy lời sến chua đó nữa.”
Thư Thành dậy.
Giang Yến: “...”
-
Anh vui sướng đến mức trực tiếp bao trọn một chiếc trực thăng đưa cả đoàn phim ăn mừng...
Cổng chính vẫn là do kiến trúc sư nổi tiếng thế kỷ thiết kế, vô cùng hoành tráng và khí phái.
Trước mắt từng chút một rõ ràng lên, Giang Yến từng đó cũng dần dần biến mất sân khấu.
Dưới đài vang lên những tràng pháo tay như sấm dậy.
Giang Yến đặt máy tính lên bàn, từ cao xuống đàn ông mặt.
Đại sư cũng chu đáo, trực tiếp đặt một chiếc rương nhỏ mặt cô.
Mắt cũng nhòe .
Không là ngoại lệ.
Kiếp cô quả thực từng học đại học.
Để gây sự chú ý, hôm nay Giang Yến đặc biệt gọi xe đến, cũng mặc một chiếc váy trắng bình thường cực kỳ khiêm tốn.
“Cố thiếu gia tặng món quà lớn như , em đáp lễ thế nào đây?”
Thư Thành khó mà ghét bỏ, trực tiếp bịt miệng .
Giang Thừa: “...”
Và hạt mà cô từng nghiền nát để đối phó với Tô Ngâm Vãn gần như giống hệt .
Bởi vì khai giảng .
Tầm mắt theo đó dừng đỉnh đầu .
“Đền bù cho em đấy.”
Còn đợi rõ, môi liền truyền đến một xúc cảm mềm mại.
“Không , nếu Lê Lê ký , thì ký , em cũng là fan của !”
Dưới sự dẫn dắt của đại sư , Giang Yến nhanh xong thủ tục nhập học.
Giang Lê chút chột gãi gãi đầu.
Cho đến khi đỉnh đầu truyền đến một giọng quen thuộc——
Còn tương lai huy hoàng thuộc về bọn họ, chỉ mới bắt đầu.
Ai ngờ giây tiếp theo, một nữ sinh liền mang ánh mắt hình ngôi đưa giấy b.út trong tay đến mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-930-moi-thu-chi-moi-bat-dau-dai-ket-cuc.html.]
Các bạn học xung quanh lập tức xì xào bàn tán.
Dưới ánh đèn đan xen, cô dường như thấy chính của nhiều năm mới trở về nơi , bất an nhưng kiên cường, cứ sân khấu, lưng Triệu Lãng, vui mừng .
“Sao về ?”
Máy tính mở , Thư Thành liền lao nghiên cứu.
Các khách mời bên đều chọc .
“Giang Yến?! Em đến báo danh sớm ?!”
“ em gái chính là bản lĩnh như , chỉ bẻ thẳng trai , còn là nữ trạng nguyên, đầu tỉnh, các ?”
Thậm chí những giáo sư lớp còn đặc biệt bảo cô lên bục giảng bài.
“Khế ước giao dịch là thời hạn vĩnh viễn đấy nhé.”
Thiệu Trường Thanh vạn vạn ngờ tới, giấc mơ mà nỗ lực theo đuổi cả đời đột nhiên một ngày cứ thế rơi trúng đầu.
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì?”
“Đội mũ rõ lắm, trắng quá.”
Đại sư “hắc hắc” một tiếng, “Nếu em thích như , thì cho mượn vở ghi chép xem thêm hai ngày nữa ?”
“ cảm ơn nhất đương nhiên vẫn là em gái , Giang Lê.”
Cô .
Lúc khi chọn môn học cô Ôn Kiều Kiều quấn lấy dạo phố, liền bỏ lỡ thời cơ nhất.
Cô vốn dĩ khó cảm động dễ dàng.
“Vị bạn học , trong giờ học mà xem thứ khác là nhé.”
Xung quanh lập tức vang lên một tràng tiếng la ó.
“Chắc hẳn các bạn vẫn còn nhiều phục, cảm thấy con bé một suốt ngày lên hot search, lấy bản lĩnh lớn như .”
“Các bao lâu lên mạng , đó là Giang Yến đấy! Cô chính là vị hôn thê của thầy Cố!”
“Đừng chen đây nữa, nếu đụng rụng một sợi tóc của chị gái, sẽ cho các tay.”
“Anh cũng mới từ nước ngoài về, viện trưởng học viện thương mại là bạn của ông nội , đây nợ ông một ân tình, cứ nằng nặc đòi đến giáo sư thỉnh giảng dạy học, liền qua đây.”
Sao chuyện mang phong cách chuunibyou thế ?
ngay khi đang tự lẩm bẩm, chiếc váy trắng đó chợt trở .
Kiến trúc của Đại học Hoa Quốc một nửa mang phong cách Trung Hoa, một nửa mang phong cách Châu Âu.
“Đáng ghét thật, học sinh nào chuyện với thầy giáo như ?”...
“Giang Yến, em mãi mãi là niềm tự hào của trai em!”
Giang Yến cũng giơ tay lên vỗ tay.
“Ý là về một tiếng?”
Giang Yến ngắm nghía hạt Phật châu đó lâu, nắm c.h.ặ.t nó trong lòng bàn tay.
Hạt châu vẫn là mấy kiếp khi lang thang ở nước ngoài tình cờ gặp .
Giang Lê hắng giọng một cái, “Chuyện thì dài dòng... tan học đến văn phòng của .”
Cứ qua như , cô nổi tiếng ở Đại học Hoa Quốc.
Nhìn chiếc váy trắng của cô biến mất khỏi tầm mắt, Giang Lê ít nhiều chút bâng khuâng.
“Đây là quà khai giảng mà sư môn chúng tặng cho tiểu sư em, những thứ cần thiết chắc đều ở trong đó , hy vọng em thích.”
Cô tuy cũng thích học hỏi kiến thức mới, nhưng nhiệm vụ Ngô lão giao cho cô cũng ít, tài liệu mới phát hiện gần đây đang cần gấp để chỉnh lý, hết cách cô đành mang tài liệu chỉnh lý lên lớp học.
Chỉ cần cô giảng, trong ngoài phòng học nhất định đều chật kín ...
“Còn nữa, trai em cũng trâu bò, thành Ảnh đế !”
Có thể như , hôm nay hẳn là đầu tiên cô chính thức bước qua cổng trường đại học trong cả hai kiếp.
Đầu óc Giang Lê “ong” một tiếng mất tín hiệu.
Giang Lê chớp mắt khôi phục khuôn mặt lạnh lùng.
Ví dụ như những môn học chung khô khan nhàm chán .
Lúc báo danh cô cũng lười , trực tiếp nhờ khác .
Nói lấy từ lưng một chiếc hộp gấm.
“Tiểu, tiểu sư , ở đây!”
đó chỉ là một trường cao đẳng tiếng tăm.
Giang Yến những cuốn sách về kinh tế học bày mặt, chút đau đầu.
“Nói thật, lúc đầu hề thích con bé, cảm thấy con bé chia sẻ tình yêu thương của nhà, cảm thấy con bé ồn ào, đầu óc cũng thông minh cho lắm.”
“Còn nhuộm tóc trắng nữa?”
-
Giang Yến : “Nếu là các sư sư tỷ chuẩn , thì em xin nhận.”
Thư Thành còn tưởng nhầm, ngẩng đầu lên, thấy một khuôn mặt quen thuộc.
“ con bé là em gái , còn đưa từ con đường lạc lối trở về, thể như , giải Ảnh đế chính là em gái giúp lấy .”