“Kiều Ma, nhựa đào nấu xong ? Mau mang đây cho .”
“Thiếu gia đừng vội, năm phút nữa là xong.”
“Nhanh lên, còn học nữa!”
Trong phòng ăn, Lâm Mạn Như khó tin chuyển ánh mắt từ Giang Yến sang Giang Lê.
“Lê Lê, con trai con dạo ? Sao tự nhiên chăm học thế ?”
Vốn dĩ ngay cả trường học cũng đến, mà ngày nào cũng dậy đúng giờ ăn sáng đúng giờ.
Thậm chí về nhà còn học lâu.
Giang Lê húp một ngụm cháo trong bát, nhạt nhẽo : “Không .”
Nói cô dậy, đẩy bát .
“Khó ăn quá, con ăn nữa, hôm nay con khỏe, đến trường , xin phép giáo viên cho con .”
“ bây giờ, đều còn nữa, tất cả đều còn nữa!”
“Anh thích Lăng Chấn Nguyệt, sẽ cả đời thích cô , và cũng chỉ thích một cô .”
Lấy bữa sáng, Giang Yến vội vã chạy đến nhà Thượng Thư Nguyệt.
“Còn em nữa Giang Yến, mặc dù tại bây giờ em nổi loạn như , nhưng vẫn đặt kỳ vọng lớn em, dù đầu tiên khiến đầu là bờ chính là em, mặc dù bây giờ em lôi thôi lếch thếch, nhưng em tin chính , một ngày nào đó vài năm , em sẽ tỉnh ngộ .”
Giang Yến nhảy xuống, vỗ vỗ tay.
Anh tiên cung kính cúi gập , đó nghiêm túc : “Thượng lão sư, xin hỏi Giang Lê Nguyệt nhà ạ?”
Trong đầu xẹt qua hàng chục hình ảnh Giang Lê Nguyệt lúc trưởng thành rơi nước mắt với , tim Lăng Chấn chợt thắt .
đến miệng lời chất vấn cũng chỉ biến thành sự oán trách cẩn thận từng li từng tí.
Giang Yến hiểu đang gì.
“Anh hiểu .”
“Quả thực, vốn dĩ mang thái độ xem thể đổi mới tiếp xúc với , mặc dù quả thực cũng đổi một chút, nhưng Thượng Thư, chúng vốn dĩ là cùng một đường.”
Sau đó lấy hộp cơm từ trong cặp .
Thượng Thư tổn thương sâu sắc, tại chỗ nhất thời chút .
Giang Lê Nguyệt đầu , c.ắ.n c.ắ.n môi, “Không , dạo nhà chút chuyện, tâm trạng .”
“Dạo sai chuyện gì ? Tại luôn trốn tránh ?”
Thượng Thư “A” một tiếng.
khuôn mặt Giang Yến tương lai hiện lên mắt, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Lần một hai như thì thôi, thứ ba, Thượng Thư cuối cùng nhịn nữa.
Cứ như trong cơ thể 17 tuổi của đang trú ngụ một linh hồn 27 tuổi .
Khiến Thượng Thư ngờ tới là, trạng thái của Lăng Chấn Nguyệt tệ đến .
“Được, con mau đến trường .”
Sao như ?...
“Cậu——” Lăng Chấn theo bản năng ngẩng đầu lên túm lấy cô.
Thượng Thư sững sờ.
danh tiếng của Thượng Thư , giáo viên trường bọn họ gần như đều ai quản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-940-giang-nguyet-ha-nien-so-chieu-nhan-ngoai-truyen-giang-nguyet.html.]
Nếu tính nhầm, lúc Giang Lê Nguyệt chắc hẳn tin tức về bà ngoại cô đúng ?
Giang Yến đợi thêm mười phút nữa, vẫn thấy xuống.
Anh chút sốt ruột, vội vàng lấy điện thoại gọi cho cô.
truyền đến thông báo tắt máy.
Giang Yến sững sờ.
Còn đợi nghĩ nguyên cớ, phía liền truyền đến một tiếng khẩy.
Sự sợ hãi và hoảng loạn lúc đều ùa lên.
Không ánh mắt của quá chân thành , sắc mặt Thượng mẫu cuối cùng cũng dịu .
Thượng Thư nhíu mày, “Cậu ở đây hóng hớt cái gì? Tan học thì mau về nhà .”
Cô liếc mắt một cái nhận Giang Yến, lông mày nhíu .
Thượng Thư , về hướng Giang Lê Nguyệt rời nghiêm túc : “Nếu cô , lẽ sẽ trở thành phiên bản nhất của chính .”
Anh chút sốt ruột, vội vàng lấy điện thoại gọi cho cô.
Lăng Chấn đầu , liền phát hiện Giang Yến mặc váy siêu ngắn đang lan can nhai kẹo cao su.
ít nhất đây là đầu tiên cô thấy chuyện với một cách nghiêm túc và chân thành như .
“Vâng ạ, chào Thượng lão sư.”
“Tâm trạng thể với mà, tại trốn tránh ?” Thượng Thư dịu dàng , “ còn mang bữa sáng cho nữa.”
Sao thế ?
Thượng Thư tại chỗ hồn xiêu phách lạc.
Cô từng thấy vẻ mặt trưởng thành như mặt Thượng Thư.
“Vậy phiền cô giáo giao cái cho giúp em, bảo nghỉ ngơi cho , đừng quá lo lắng chuyện học hành.”,
“Hơn nữa Giang Yến, thích một đổi là đổi .”
“Cậu đến gì?”
Mặc dù cô con gái bây giờ đang học kèm cho mặt .
Lăng Chấn Nguyệt tiếp tục lạnh lùng .
“Dô, dạo chăm chỉ thế, hóa là rơi lưới tình ?”
May mà con gái vẫn khá bình thường.
“Ông nội, phần thưởng cho sự tiến bộ trong bài kiểm tra nhỏ con nghĩ xong ...”
Giang Lê Nguyệt chút kích động, dường như những uất ức mấy ngày nay đều bùng nổ khoảnh khắc .
“Hôm nay khỏe, đến trường .”
“Gần đây đám mượn danh nghĩa của bắt nạt cô , bắt gặp, giải quyết thì chi bằng bắt đầu từ bọn họ.”
“Cậu đừng qua đây!” Cô ngẩng khuôn mặt giàn giụa nước mắt lên, “Thượng Thư, từ bây giờ trở chúng cứ coi như từng quen , cũng cần giao thiệp gì nữa.”
Do dự một lúc cô ngẩng đầu lên.
Còn đợi cô gì, Lăng Chấn cô.
Nói xong cô liền ôm cặp sách chạy .