Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương, Vô Địch Bạo Sát Mọi Người - Chương 158: Dì Ghẻ Bị Tính Kế Đến Chết (9)
Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:36:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sa Dư đặt chén xuống, nhướng mày.
Dạo bận quá, suýt chút nữa thì quên mất còn một mụ già đáng c.h.ế.t xử lý.
"Đưa đây."
"Vâng!"
Gia đinh nhanh nhẹn lui xuống, chẳng bao lâu , liền dẫn một bà lão b.úi tóc, mặc áo váy kiểu cũ trong viện.
Ngô Mạn Hương cũng từng quý phu nhân, dù hiện tại sa cơ lỡ vận nghèo khổ, vẫn giữ cái vẻ quý phu nhân chút thanh cao.
Ánh mắt bà đảo một vòng trong viện, đợi khi thấy Sa Dư ghế thái sư, ánh mắt bà biến thành soi mói, bắt bẻ đ.á.n.h giá từ xuống .
Trước con trai mập mờ với Thẩm Niệm Thu , bà còn cảm thấy phụ nữ tướng hồ ly tinh, là trẻ mồ côi, căn bản xứng với Ngọc Sinh.
hiện giờ Thẩm Niệm Thu bà chủ danh chính ngôn thuận của Lý phủ, còn quyền thế trong tay, ngược vài phần phong phạm của gia đình quyền quý.
Ngô Mạn Hương thẳng lưng, chút khách khí đến bên cạnh Sa Dư, xuống một chiếc ghế thái sư khác.
"Thẩm nha đầu, tới tìm cô, tin rằng cô cũng rõ trong lòng là vì nguyên nhân gì."
Bà bày tư thái trưởng bối bề , hất cằm với nha bên cạnh, ý bảo đối phương rót .
Nha mắt thẳng, cung cung kính kính một bên, đến một ánh mắt cũng thèm cho.
Ngô Mạn Hương chút quê độ, nhưng bà cũng tới để uống ngụm , vẫn là chuyện con trai giao cho quan trọng hơn.
Bà khẽ hừ một tiếng, giọng điệu lạnh vài phần: "Thẩm nha đầu, con trai lúc vì cô mà bỏ mạng nơi suối vàng, ngay cả là ruột cũng cần, để bà già cô đơn lẻ loi một đời."
"Còn cô thì , ăn sung mặc sướng! Bây giờ còn thành chính thất phu nhân của Lý phủ, đáng thương con trai uổng phí một mạng, cũng nó ở suối vàng nhớ mong bà già ..."
Nói đến đây, Ngô Mạn Hương móc khăn tay , lau vành mắt đỏ, vài lọn tóc bạc đầu tôn lên nếp nhăn mặt, qua đúng là chua xót đáng thương thật.
"Thế , cũng yêu cầu cô nhiều, cô cứ đưa cho 3000 đại dương! Mấy hôm bệnh đau lưng của bà già tái phát, tìm mấy y quán đều bảo bảo dưỡng cho , Ngọc Sinh khi c.h.ế.t bảo cô chăm sóc cho , cô đồng ý với nó đấy!"
Sa Dư xem khỉ diễn trò nãy giờ cúi đầu bật , khẩu s.ú.n.g trong tay xoay một vòng, giọng điệu khinh mạn——
"Bà , Ngọc Sinh vì mà chịu liên lụy, theo lý nên chăm sóc cho duy nhất để đời ."
Ánh mắt Ngô Mạn Hương đắc ý, chỉ cảm thấy phụ nữ nắm thóp, còn chút ảo não đòi ít tiền quá!
Bà đang định mở miệng đòi thêm chút nữa, liền thấy Sa Dư lên đạn, họng s.ú.n.g nhắm ngay bà :
" con xưa nay nguyên tắc, thích thực sự cầu thị, bà bà đau lưng, nhưng thấy lúc nãy bà bước như bay mà."
"Đã như , sẽ giúp bà biến thành sự thật, nếu 3000 đại dương tiêu ở y quán ? ?"
Lời còn dứt, đợi Ngô Mạn Hương phản ứng gì, đoàng một tiếng vang thật lớn, viên đạn b.ắ.n v.út !
"A a a!!"
Ngô Mạn Hương còn với tư thái ngạo nghễ trong nháy mắt ngã xuống đất, eo xuất hiện một lỗ m.á.u to tướng, m.á.u tươi phun trào, nhuộm đỏ sàn đá cuội .
Sa Dư dậy, chậm rãi đến mặt Ngô Mạn Hương xổm xuống, khuôn mặt già nua vặn vẹo vì đau đớn của bà , môi đỏ nhếch lên nụ ác liệt.
"Lão kiền bà, chỉ bằng hai con kiếm nhân các , lấy tự tin cảm thấy sẽ trâu ngựa cho các ? 3000 đại dương bà đúng là mở mồm là , thấy bà là phân biệt đông tây nam bắc ."
"Tưởng thật diễn xuất vụng về của lừa ? Hiện giờ bà hoảng hốt chạy tới tìm đòi tiền, chắc hẳn con trai bà ở nước Y cũng chẳng dễ sống nhỉ?"
Biểu cảm Ngô Mạn Hương khiếp sợ và nhục nhã, ngờ phụ nữ sớm rõ chân tướng chuyện!
Bà ôm lỗ m.á.u bên hông , chỉ cảm thấy từ thắt lưng trở xuống đều mất cảm giác, đôi mắt già nua đục ngầu âm độc Sa Dư, khóe miệng ùng ục trào bọt m.á.u.
"Mày cái đồ... tiểu xương phụ... hộc ặc, chẳng qua là bán xác di thái, thật sự coi là nhân vật ..."
"Hộc... Con trai tao tiền đồ lớn! Đợi nó, về nước, sẽ giúp tao g.i.ế.c c.h.ế.t con tiểu xương phụ mày... A!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-nu-xuyen-thanh-tieu-dang-thuong-vo-dich-bao-sat-moi-nguoi/chuong-158-di-ghe-bi-tinh-ke-den-chet-9.html.]
Bà còn hết, Sa Dư túm lấy da đầu, đối phương dường như chẳng hề để ý những lời dơ bẩn của bà , ngón tay sơn màu đỏ tươi hung hăng xé mạnh xuống !
Xoẹt——!
Cả tấm da đầu của Ngô Mạn Hương cùng với tóc x.é to.ạc xuống, tiếng thịt giòn xé rách rõ mồn một, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe!
Bà kêu lên thê lương, cả đau đến co giật , mắt thấy sắp tắt thở, Sa Dư đổ chút linh tuyền miệng bà , kéo từ ranh giới cái c.h.ế.t trở về.
Làm xong tất cả những chuyện , cô dậy, một chân giẫm lên đầu Ngô Mạn Hương, đế giày cao gót sắc nhọn hung hăng xuyên thủng lưỡi đối phương, đau đến mức Ngô Mạn Hương kêu t.h.ả.m thiết điên cuồng!
Sa Dư ném cả tấm da đầu trong tay xuống đất, khóe miệng nhếch lên nụ dữ tợn.
"Xử lý thứ bẩn thỉu một chút, lấy danh nghĩa Ngô Mạn Hương gửi sang nước Y."
Gia đinh vây xem cả buổi lên phía , lau mồ hôi trán: "Vâng, gia chủ."
"Còn về lão kiền bà ..."
Sa Dư nhấc chân lên, đối phương hiện tại mất da đầu, lưỡi thủng một lỗ lớn, cả hình , đáng sợ tột cùng, sớm còn sức lực trừng cô.
Cô hừ một tiếng: "Trình Ngọc Sinh thích tặng tiểu cho Lý Phú Thành như , thì ruột tiểu cho , chắc cũng sẽ để ý ."
"Lúc bán 500 đại dương, Ngô Mạn Hương bán 5 đại dương là ."
Tất cả hạ nhân hai mặt , kinh ngạc đến mức nên lời, trong lòng hô to biến thái, nhưng một chút cũng dám biểu lộ ngoài.
"Ngây đó gì? Còn mau đỡ Ngô di nương dậy, mời đại phu chữa trị một chút, đưa đến phòng lão gia!"
"Ồ... đúng , đừng quên cho lão gia , là ruột của Trình Ngọc Sinh."
Sa Dư cầm lấy khăn tay, hời hợt lau ngón tay.
Lý Phú Thành hiện tại cô hành hạ chỉ thể liệt giường, mà Ngô Mạn Hương trải qua một phen , ước chừng cũng dậy nổi nữa.
Hai con giòi chỉ thể đối diện ngày ngày, nhất là ở giữa còn cách thâm thù đại hận, rốt cuộc sẽ cọ tia lửa thế nào đây?
Cô cũng chút tò mò .
...
Lý Phú Thành còn đang giường c.h.ử.i bới câu câu chăng, đột nhiên cửa phòng mở , trong chăn nhét một sinh vật hình m.á.u me đầm đìa!
Lão trừng lớn mắt, điên cuồng rụt trong giường, ghét bỏ buồn nôn: "Đây là cái thứ quỷ gì?! Mau khiêng cho ! Ném xuống giếng nước !"
Đám gia đinh hiện tại hề sợ con hổ giấy Lý Phú Thành , cúi chào : "Lão gia, đây là thất di thái gia chủ nạp cho ngài!"
"Gia chủ ngài liệt giường nhiều ngày, nhất định tịch mịch khó nhịn, cho nên tìm cho ngài một bạn, đúng , gia chủ còn , đây là ruột của Trình Ngọc Sinh, ngài nhất định sẽ thích!"
Ba chữ Trình Ngọc Sinh xuất hiện, Lý Phú Thành lập tức biến sắc.
Lão lập tức đầu, hung tợn chằm chằm bà già hôn mê bất tỉnh bên cạnh.
"... Ha ha ha ha ha! Tốt! Tốt lắm!"
Lý Phú Thành lớn, ho khạc đờm.
"Mẹ ruột Trình Ngọc Sinh đúng ? Rất ! Bà nội nó chứ... con tiện hàng rốt cuộc cũng rơi tay !"
Lão sớm nảy sinh oán hận ngập trời đối với Trình Ngọc Sinh và Tô Oanh Oanh mà Sa Dư nhắc tới.
Những ngày lão giường, hồi tưởng một loạt sự việc xảy khi nạp di thái, càng nghĩ càng hiểu rõ trúng kế.
Lục di thái cái con sát thần lão trị , chẳng lẽ một mụ già thế lão còn trị ?!
Mụ già mất da đầu, đầu m.á.u me nhầy nhụa là thấy buồn nôn, trong miệng còn ngừng trào m.á.u tươi, eo còn thủng một lỗ m.á.u to tướng, thương thành như còn c.h.ế.t, quả thực ngoan cường giống hệt lão.