Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương, Vô Địch Bạo Sát Mọi Người - Chương 5: Chị Gái Tốt, Em Có Món Quà Nhỏ Tặng Các Chị Nè!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:32:29
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lương tiểu thư, mời cô một chuyến.”

 

Trên con đường đến trường từ khu ổ chuột, ngoài dự tính, một đám áo đen chặn lối của Sa Dư.

 

Hôm qua cô tay tàn khốc với đám Tống Tuyết như , với thế lực gia tộc đám tiểu thái đó, ngày thứ hai trả thù là chuyện hết sức bình thường. Đám nhà giàu cơ bản chẳng xem mạng gì, so với việc báo cảnh sát, chúng cảm thấy tự giải quyết con mồi trong bóng tối thì mới hả giận.

 

Con gái báu vật đ.á.n.h thành đầu heo, Sa Dư – kẻ đầu sỏ – tất nhiên sẽ nhận lấy sự trả thù thâm độc nhất. Nếu là Lương Tiểu Tiểu của kiếp , theo đám chắc chắn sẽ lặp kết cục chà đạp đến c.h.ế.t.

 

thật đáng tiếc, Sa Dư là mèo con, mà là một con thỏ điên răng bằng thép.

 

Sa Dư đ.á.n.h giá đám mặt: vest đen, kính râm, tay cầm dùi cui điện, hình cao lớn cơ bắp cuồn cuộn, qua là dân nhà nghề. Người bình thường thấy cảnh chắc chắn bủn rủn tay chân, nhưng cô thấy tới thật đúng lúc.

 

Đang ngứa tay, thiếu bao cát đây mà.

 

Sa Dư nở một nụ thuần khiết. Cô mặc bộ đồng phục váy JK, tóc dài tung bay, dung nhan ngọt ngào, ai cũng thấy đây là một mỹ thiếu nữ trói gà c.h.ặ.t.

 

lời cô thốt ngông cuồng cực độ: “Là ai sai các đến tìm ? Tống Tuyết? Quý Điềm Điềm? Hay là Hạ Hiểu Vy?…”

 

Cô thong thả kể tên từng đứa hôm qua dạy dỗ, nhạt: “Nhìn các kìa, đừng căng thẳng thế chứ. Đi đông thế còn mang theo cả dùi cui điện, chắc hẳn chủ nhân của các dặn rằng đ.á.n.h đúng ?”

 

“Ta là coi trọng sự công bằng, các lên cả , mắc công bảo ỷ mạnh h.i.ế.p yếu.”

 

Đám vệ sĩ áo đen bắt đầu nóng m.á.u. Làm nhiệm vụ bao nhiêu , đối phương đứa nào chẳng sợ đến mức tè quần? Con nhỏ yếu ớt lấy gan mà dám kiêu ngạo như !

 

Chúng cầm dùi cui điện lao lên, định bụng sẽ khiến con nhóc trời cao đất dày ngất xỉu trói mang về giao nộp. Thế nhưng, dùi cui điện còn chạm da thịt thiếu nữ, từng đứa một trợn mắt, mặt mũi vặn vẹo đổ rạp xuống đất.

 

Chúng thậm chí còn chẳng rõ cô tay lúc nào.

 

………

 

Mười phút , tên cầm đầu đám áo đen – A Bưu – liệt đất với khuôn mặt biến dạng. Gã Sa Dư chậm rãi tiến gần, xổm xuống mặt .

 

“Chỉ với chút bản lĩnh mà cũng đòi bắt ? Chậc chậc, bận học , chơi với các ngươi nữa, bái bai nha.”

 

…………

 

Ngôi trường mà Lương Tiểu Tiểu đang theo học là Trung học Quốc tế Đế Đô, nơi hội tụ của những tài với cơ sở vật chất và đội ngũ giáo viên hàng đầu. Học sinh ở đây phân chia thành ba bảy loại. Đứng đỉnh kim tự tháp là đám con ông cháu cha, quý tộc Đế Đô; tầng giữa là con nhà giàu bình thường; và đáy là những học sinh nghèo thành tích xuất sắc đặc cách tuyển , miễn học phí – loại như Lương Tiểu Tiểu.

 

Trước đây, Lương Tiểu Tiểu trong lớp chỉ là một kẻ vô hình, một con mọt sách lầm lì chẳng ai thèm để mắt tới. từ khi Tống Tuyết bắt đầu bắt nạt cô, đặt cho cô đủ loại biệt danh nhục mạ, phận của cô bắt đầu trở nên vi diệu. Mọi đều thích thú xem kịch vui, tuyệt nhiên một ai chìa tay giúp đỡ.

 

Giờ là lúc tự học buổi sáng, Sa Dư đẩy cửa lớp 11-3 bước .

 

Căn phòng vốn đang ồn ào bỗng im bặt, vô ánh mắt đầy ác ý đổ dồn về phía cô.

 

“Ồ, con nhỏ nhặt rác hôm nay muộn cơ đấy.” “Cái con hôm nay… Ơ? Hình như nó như thì ?”

 

tiếng xì xào bàn tán thèm che giấu vang lên. Lương Tiểu Tiểu vốn dĩ , chỉ vì quanh năm sống ở khu ổ chuột, suy dinh dưỡng, cộng thêm việc ngày ngày nhặt rác để kiếm tiền đóng học phí nên trông mới lam lũ, bẩn thỉu. hiện tại, cơ thể Sa Dư dùng tinh thần lực cải tạo từ đầu đến chân, trở nên trắng trẻo xinh . Dưới sự ám thị của tinh thần lực, chỉ thấy cô lên chứ hề thấy kỳ quái.

 

“Không thì chứ? Trên vẫn nặc mùi hôi thối thôi.” Một thằng tóc vàng khinh bỉ , thúc khuỷu tay Hạ Hiểu Vy đang bên cạnh.

 

“Vy Vy, hôm qua mày với chị Tống bảo sẽ dạy cho con chuột cống một bài học ? Sao hôm nay nó vẫn bình an vô sự, mà bọn chị Tống thấy học?”

 

Thằng tóc vàng tên là Dương Tuấn Vũ, thích Tống Tuyết. Ngày thường Tống Tuyết bắt nạt Lương Tiểu Tiểu, nó luôn là đứa bên cạnh vỗ tay cổ vũ, thỉnh thoảng còn tham gia cùng.

 

Hạ Hiểu Vy lúc hóa đá vì sợ hãi. Ả giải thích thế nào, vì hôm qua ngoại trừ ả , tất cả những đứa khác đều nhập viện. Đặc biệt là Tống Tuyết và Quý Điềm Điềm nặng nhất, giờ còn chẳng nhấc khỏi giường . Đám chị em gia đình đều thiết, nên khi tin con gái đ.á.n.h, các gia tộc lập tức huy động thế lực để xử lý Lương Tiểu Tiểu.

 

Chúng vốn đinh ninh rằng Lương Tiểu Tiểu sẽ thấy ánh mặt trời ngày hôm nay. Bà Vương – của Tống Tuyết – còn dặn đám vệ sĩ đ.á.n.h gãy chân nó, lột sạch quần áo ném hộp đêm hạng bét cho lũ đàn ông chơi đùa đến c.h.ế.t thì thôi!

 

Vậy mà giờ đây, Lương Tiểu Tiểu ngay mặt ả, thậm chí còn mỉm ung dung chỗ!

 

“Vy Vy… Vy Vy? Sao mày gì thế?” Dương Tuấn Vũ quơ quơ tay mặt ả.

 

Sa Dư – kẻ mà Hạ Hiểu Vy đang chằm chằm – bất ngờ ngước đầu lên, chạm ánh mắt của ả nở một nụ thuần khiết. Thiếu nữ dung nhan tinh xảo, thanh thuần vô tội, nhưng Hạ Hiểu Vy rùng một cái thật mạnh, nhớ cảnh tượng phụ nữ điên đ.á.n.h hôm qua.

 

“Chậc… mùa hè mà mày run cái gì?” Hỏi mãi thấy đáp , Dương Tuấn Vũ bắt đầu mất kiên nhẫn. Nó thuận theo ánh mắt của Hạ Hiểu Vy sang, vặn chạm ánh mắt của Sa Dư.

 

Cái của Sa Dư khiến nó cực kỳ khó chịu.

 

“Con nó cái con khốn , mày cái gì mà !” Dương Tuấn Vũ nổi khùng, chộp lấy cuốn từ điển dày cộp ném thẳng về phía Sa Dư.

 

Góc độ đó, lực đạo đó, rõ ràng là đập nát mắt của cô.

 

Sa Dư nhẹ nhàng nghiêng đầu, cuốn từ điển đập thẳng cửa sổ cạnh tường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-nu-xuyen-thanh-tieu-dang-thuong-vo-dich-bao-sat-moi-nguoi/chuong-5-chi-gai-tot-em-co-mon-qua-nho-tang-cac-chi-ne.html.]

Choang ——!

 

Cửa kính vỡ vụn, bộ ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía .

 

Sa Dư thích thú nhặt một mảnh kính vỡ lên, thong thả xoay vài vòng tay. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Hạ Hiểu Vy và Dương Tuấn Vũ, cô đột ngột vung tay ném trả!

 

Phập!

 

Mảnh kính vạch một đường sắc lẹm trung, cắm phập mắt Dương Tuấn Vũ. Giây tiếp theo, tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu khí lớp học!

 

“Á! Con đĩ! Tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày ——” Dương Tuấn Vũ đau đớn ôm lấy mắt, ngã lăn đất co quắp, m.á.u tươi rỉ qua kẽ tay, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.

 

Hạ Hiểu Vy vốn Sa Dư dạy dỗ một trận hôm qua, hôm nay chứng kiến cảnh thì hồn xiêu phách lạc, run rẩy định rút điện thoại báo cảnh sát. Những học sinh khác thì nhốn nháo định chạy ngoài tìm giáo viên và bác sĩ trường.

 

Rầm!

 

Cửa lớp bỗng nhiên gió thổi đóng sầm , dù dùng sức thế nào cũng mở .

 

Dương Tuấn Vũ vẫn đang c.h.ử.i bới, Sa Dư chậm rãi tiến về phía Hạ Hiểu Vy. Ánh mắt ả lộ rõ sự kinh hoàng và tuyệt vọng.

 

“Giờ tự học, chơi điện thoại cái gì chứ.”

 

Sa Dư giật lấy điện thoại tay ả, tùy ý ném sang một bên, lấy một chiếc hộp giấy nhỏ đặt lên bàn của Hạ Hiểu Vy.

 

“Sáng nay, các tặng một món quà, tất nhiên cũng đáp lễ chứ. Thứ , phiền chị gái mang về cho hội chị em của nhé. Tất nhiên, chị cũng thể tự xem .” Sa Dư khẽ .

 

Sáng nay……? Lương Tiểu Tiểu quả nhiên gặp đám vệ sĩ! tại ? Tại ?!

 

Hạ Hiểu Vy mặt cắt còn giọt m.á.u, run rẩy mở chiếc hộp giấy ——

 

Một chiếc tai đẫm m.á.u im lìm bên trong, tai vẫn còn đeo chiếc tai đen chuyên dùng để liên lạc. Đó chính là tai của đội trưởng vệ sĩ A Bưu!

 

“Á!” Hạ Hiểu Vy hét lên kinh hoàng, ngã quỵ xuống đất, lóc t.h.ả.m thiết.

 

Còn Dương Tuấn Vũ đau đến mức ngất xỉu. Những khác trong lớp từng cô lập Lương Tiểu Tiểu, từng mỉa mai châm chọc cô, lúc đều cô với ánh mắt đầy hãi hùng.

 

Chậc, sự sợ hãi đến từ những kẻ thủ ác, thật là một cảm xúc tuyệt mỹ và hưng phấn !

 

“Ha ha ha ha ha ha ha ha……” Sa Dư phá lên lớn, một chân giẫm lên mặt thằng Dương Tuấn Vũ đang bất tỉnh, khiến mảnh kính càng găm sâu hơn. Tiếng đầy điên cuồng và thỏa mãn.

 

“Kẻ… kẻ điên!”

 

Có học sinh từng lạnh lùng Lương Tiểu Tiểu bắt nạt thốt lên run rẩy. Nhìn thấy “bao cát” ngày nào giờ trở thành một kẻ biến thái tàn bạo, ai nấy đều cảm thấy da đầu tê dại.

 

Dưới sự chứng kiến của những ánh mắt kinh hồn bạt vía, Sa Dư đủ thì thản nhiên bước lên bục giảng, gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn.

 

“Các hôm nay, chỉ là vô tình ngủ quên trong giờ tự học thôi.”

 

“Còn Dương Tuấn Vũ thì tự tự chịu, lấy từ điển đập kính nên mảnh vỡ mù mắt.”

 

“Đừng nhớ nhầm đấy nhé.”

 

Giọng của cô như mang theo ma lực, tước đoạt bộ suy nghĩ của . Gương mặt của tất cả những kẻ trong lớp đều hiện lên vẻ thẫn thờ, hốt hoảng.

 

Tách ——

 

Sa Dư b.úng tay một cái, thuật thôi miên kết thúc, cửa lớp tự động mở . Cô chậm rãi về chỗ , lúc mới bừng tỉnh.

 

“Quỷ quái thật, mấy từ vựng gây buồn ngủ quá, ngủ quên lúc nào .” Có vươn vai ngáp dài.

 

“Trời đất! Dương Tuấn Vũ thế ? Nặng quá !” “Đáng đời, cho chừa cái tội phá phách, giờ thì tự tự chịu nhé.” “Dù cũng là bạn học, mau gọi bác sĩ ! Nó ngất kìa!”

 

Một đám cuống cuồng khiêng Dương Tuấn Vũ đến phòng y tế. Trong lúc hỗn loạn đó, chỉ duy nhất Hạ Hiểu Vy là vẫn tỉnh táo. Sa Dư thôi miên ả, để ả chứng kiến bộ sự việc hoang đường từ đầu đến cuối.

 

“Đừng quên mang quà về cho đám chị em của nhé~”

 

Đối phương đột ngột đầu , nháy mắt một cái đầy ngọt ngào với ả.

 

Bịch.

 

Hạ Hiểu Vy trợn mắt, trực tiếp dọa đến ngất xỉu, đổ rạp xuống bàn.

 

“Ơ, thêm một đứa ngất nữa ? Thôi kệ, khiêng nốt đến phòng y tế .”

 

 

Loading...