Điên rồi! Xuyên thành nữ phụ độc ác thập niên 70, tôi điên một chút thì đã sao? - Chương 251: Nghịch thiên!

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:22:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Mộc Mộc đưa tay nhận, lắc đầu bảo:

 

"Dì , chuyện gì dì cứ thẳng là , bánh bao dì đừng đưa nữa, mang về nhà mà ăn.

 

Bánh bao nhà ai cũng chẳng tự dưng mà , nhà cháu cũng chẳng thiếu miếng bánh bao .

 

gì thì luôn ạ, đừng mất thời gian của , chúng cháu đều đang bận việc."

 

Trong mắt Hạ Hồng xẹt qua một tia vui nhưng nhanh ch.óng nén xuống, bà hớn hở tiến lên, định nắm lấy tay Dương Mộc Mộc nhưng cô né tránh.

 

Hạ Hồng cũng thấy ngại, thu tay hì hì :

 

"Chuyện là thế , dì cha của hai đứa vẫn đang độc , dì giới thiệu đối tượng cho ông , để ông già cũng chăm sóc."

 

"Tìm một vợ về cũng thể giúp các cháu giảm bớt gánh nặng. Mai mốt các cháu con cái thì cũng đỡ đần trông nom. Trời trở lạnh còn ý mà sắm sửa quần áo, chăm sóc cha cháu chu đáo, chẳng cần ông tự lo, mà phận con cái như các cháu cũng bớt nhọc lòng, tiện lợi bao nhiêu!"

Thì là tính toán chuyện . Dương Mộc Mộc và Cố Hành Chu trao một ánh , đều thấy rõ sự bất lực trong mắt đối phương.

 

Làm mai mà đến tận đầu các bậc hậu bối, đúng là vì nghề môi giới mà từ một thủ đoạn nào.

 

Cố Hành Chu chẳng nên nổi giận thôi, cuối cùng dùng vẻ mặt bình thản với Hạ Hồng:

 

"Dì , nếu dì thật sự mai cho cha thì dì mà hỏi ông .

 

Phận con cháu chúng quản chuyện hôn sự của ông .

 

Chuyện của ông từ đến nay đều do ông tự quyết, ông thế nào chúng đều can dự, dì cũng cần tốn công vô ích ở chỗ chúng ."

 

Trong lòng Hạ Hồng khó chịu vô cùng.

 

Chẳng lẽ bà tìm qua ?

 

Tìm đấy chứ, nhưng từ chối thẳng thừng nên mới tìm đến đôi vợ chồng trẻ .

 

Cái hạng lãnh đạo quyền thế như cha nhà họ Cố, ai mà chẳng tìm một tri tâm về lo toan gia đình, để ông thể tâm ý xông pha ngoài mặt trận.

 

Làm tìm cho , chắc chắn việc Cố Tiêu Sơn từ chối là do đứa con trai và con dâu đồng ý đây mà.

 

Trước đây bà ngóng chút tin tức, vợ của Cố Tiêu Sơn chính là vì hợp với đứa con trai nên mới tan vỡ, trăm phần trăm là do của thằng con .

 

Hạ Hồng chẳng tin một lời nào của Cố Hành Chu, tiếp tục khổ miệng đắng tâm khuyên nhủ:

 

"Tiểu Cố , cháu là một đứa trẻ ngoan, cháu cũng quan tâm đến cha chứ.

 

Phải đưa việc đại sự của ông kế hoạch , để cha cháu một một về là ngay cơm dẻo canh ngọt.

 

Thế , cháu cứ với cha cháu một tiếng, sáng mai dì sẽ dắt tới cho cha cháu xem mặt."

 

Hạ Hồng còn vỗ n.g.ự.c tự hào bảo đảm.

 

"Cháu cứ yên tâm, dì giới thiệu cho cha cháu chắc chắn là hạng nhất.

 

Đó là đứa cháu gái họ xa của dì, mặt mũi xinh xắn, tuổi đời còn trẻ, sức khỏe để việc nhà.

 

Sau nó giúp các cháu trông con, nấu nướng thì chuẩn cần chỉnh.

 

Nó nhất định sẽ chăm sóc cha cháu chu đáo, mà chăm luôn cả các cháu nữa.

 

Sau vợ cháu chẳng cần bếp, cứ để nó hết, tuyệt đối là cho cả nhà, hạng lòng đen tối như mấy bà kế ."

 

"..."

 

Khi cạn lời đến tột độ, phản ứng duy nhất chỉ thể là trừ.

 

Những lời đó mà cũng ?

 

Dương Mộc Mộc đầy châm chọc, cô chẳng buồn nhà nữa mà tựa lưng lên cửa hỏi: "Dì ơi, cháu gái dì bao nhiêu tuổi mà dì dắt xem mắt cha chúng thế?

 

Cháu thấy dì trông cũng mới chỉ tầm ngoài năm mươi thôi mà!"

 

Hạ Hồng hiểu ý mỉa mai trong lời của Dương Mộc Mộc, hoặc là cố tình giả ngơ, bà đắc ý :

 

"Cháu gái dì năm nay hai mươi lăm, cái tuổi nhất.

 

Dì thấy cha các cháu trông cũng chỉ tầm bốn mươi là cùng, cái kiểu 'chồng già vợ trẻ' là nhất đấy.

 

Người lớn tuổi thì chiều chuộng, lo cho gia đình, đứa nhỏ tuổi thì sức mà quán xuyến nhà cửa.

 

Tuy nhà nó nghèo một chút, nhưng đối với cha các cháu thì đúng là đối tượng kết hôn còn gì để chê.

 

Hay là cứ chốt thế nhé, chín giờ sáng mai gặp mặt xem mắt, cha cháu chắc chắn sẽ ưng ngay."

 

Cố Hành Chu sững sờ đến mức thốt nên lời cái tin tức phi lý .

 

Anh kinh ngạc đàn bà mặt, chỉ bổ não bà xem bên trong chứa cái gì mà kỳ quặc đến .

 

Anh hít một thật sâu để bình tâm trạng :

 

"Cha năm nay năm mươi , chỉ là trông trẻ thôi.

 

Dì giới thiệu đối tượng xem mắt cho cha thì thôi bàn, nhưng dì tìm một hai mươi lăm tuổi?

 

Có thấy nực ?

 

hỏi qua cháu gái dì ?

 

dì đem giới thiệu cho một lão già ?"

 

"Thật chẳng đấy, cha cháu trông trẻ như mới bốn mươi thôi.

 

Mà tuổi tác cũng quan trọng, hợp .

 

xem mắt chứ, dì , nó cũng đồng ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-roi-xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-thap-nien-70-toi-dien-mot-chut-thi-da-sao/chuong-251-nghich-thien.html.]

Nó đảm đang lắm, ở nhà thường xuyên lụng chân tay.

 

Nếu phía các cháu chốt thì mai dì dắt tới.

 

À , giờ dì gọi tới luôn, để chúng sớm định đoạt chuyện ."

 

Hạ Hồng bắt đầu phấn khích.

 

Nếu việc thành công, chỉ cần nhà hở chút lợi lộc từ kẽ tay thôi cũng đủ cho cả nhà bà ăn sung mặc sướng .

 

Chưa chuyện khác, chỉ riêng cái nhà họ đang ở đây thôi, nếu lúc kết hôn mà khéo léo thương lượng, cái nhà thuộc về nhà bà .

 

Cái sân rộng thế , cả nhà ở thì thoải mái bao nhiêu.

 

Sau còn là của nhà lãnh đạo.

 

Nhìn dáng vẻ lão già họ Cố , chức vụ chắc chắn cao lắm, ít nhất cũng là tiểu đoàn trưởng.

 

Sau là họ hàng với thì nở mày nở mặt chừng nào.

 

Chủ yếu là việc thành thì thể ăn tiền cả hai đầu.

 

Càng nghĩ càng thấy sướng, Hạ Hồng Cố Hành Chu, tự quyết định luôn.

 

"Tiểu Cố , cứ quyết định thế nhé, chín giờ sáng mai gặp ở đây.

 

đúng, bây giờ gặp luôn cũng ."

 

Nói xong, Hạ Hồng đầu vẫy tay phía : "Tế Muội, mau đây."

 

Một cô gái dáng vẻ nhút nhát bước từ phía bên cạnh, tay bồn chồn kéo vạt áo, lí nhí gọi Hạ Hồng một tiếng:

 

"Cô ạ."

 

Dương Mộc Mộc và Cố Hành Chu theo tiếng gọi, tức đến bật .

 

Người dắt đến tận nơi !

 

"Mau đây, đây là con trai và con dâu tương lai của cháu đấy!"

 

Thật là điên rồ!

 

Những lời mà cũng thốt , đàn bà đúng là còn gì để !

 

"Im miệng!"

 

Cố Hành Chu nhịn nữa mà nổi cáu:

 

"Bà đúng là hạng thể lý luận .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Hai ngay cho , đồng ý, đừng bước chân cửa nhà nữa.

 

Hai cũng đừng hòng thuê căn nhà nữa, tìm chỗ khác mà dọn ngay lập tức.

 

hạng bán cháu gái như bà ở trong nhà ."

 

Dương Mộc Mộc nắm c.h.ặ.t t.a.y kêu răng rắc.

 

Không ngờ cái thuê nhà là hạng phi lý đến thế, nhất là đừng ở đây nữa.

 

Cô dứt khoát luôn:

 

"Cũng chẳng cần 'sớm nhất' gì, ngay ngày mai .

 

Vừa ngày mai là ngày cuối tháng, hợp đồng nhà bà ký theo tháng, tiền cũng trả theo tháng , chẳng vướng víu gì, cũng chẳng vi phạm hợp đồng.

 

Hồi đầu còn giảm giá tiền thuê cho nhà bà, nên cũng chẳng chuyện thu thừa tiền nong gì .

 

Bà dọn dẹp , chiều mai đến thu nhà."

 

Hạ Hồng nãy giờ dồn nén đầy một bụng lửa giận, giờ lời hai thì nổ tung luôn.

 

"Cái gì?

 

Các dựa cái gì mà đuổi chúng ?

 

là hạng gì?

 

Ai bán cháu gái chứ?

 

Các vu khống!

 

Là tự nó tình nguyện đấy chứ.

 

Các đúng là đồ bất hiếu, hạng lương tâm, đại bất hiếu!"

 

Thẹn quá hóa giận, Hạ Hồng đỏ hoe mắt, c.h.ử.i bới càng thậm tệ hơn.

 

" , các chính là bòn rút của già, thấy cha kết hôn, dắt theo con vợ về đây bóp chắt cha chứ gì.

 

Nhìn hai đứa các xem, bằng chừng tuổi đầu mà một ngày chẳng tích sự gì, việc cũng , cứ rú rú trong nhà cái trò gì.

 

Ở nhà của cha, ăn của cha, dùng của cha, còn để cha già đầu còn xách cơm từ đơn vị về cho mà ăn, đúng là hổ."

 

"Giờ còn cho cha kết hôn, còn ở đây mà oai phong lẫm liệt.

 

Chẳng đứa con nào bất hiếu như các cả, đúng là hai đứa phế vật.

 

Đó là nhà của cha các , dựa cái gì mà cho chúng thuê?

 

Các tính, hỏi cha các .

 

Giới thiệu đối tượng cho cha các đến lượt hai đứa vô dụng các can thiệp !"

 

 

Loading...