Diễn Trò - 10-11

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:24:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Lương Thận Chi tựa tường, ngơ ngác đầu .

Ba ngẩng đầu một cái, khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn dày đặc.

"Có lẽ cháu quên , hai đứa từng gặp từ khi còn nhỏ."

Thật cũng nhỏ lắm.

Mười hai, mười ba tuổi, thể ghi nhớ một đặc biệt.

Khi đó ba việc bận, kỳ nghỉ của đều trải qua ở công ty cùng ông.

Ba thường mở một phòng họp cho bài tập.

ở bên trong diễn vai tổng tài bá đạo, mở màn hình chiếu xem hoạt hình hoặc dùng micro hát hò, bao giờ nghiêm túc bài tập.

Sau đó ba dẫn một bé, bảo gọi là .

"Đây là con trai của chú Lương và dì Tần, sẽ thường xuyên cùng con học tập ở đây. Gặp bài nào , thể thỉnh giáo ."

hừ một tiếng, cúi đầu giả vờ sách.

Cửa đóng , ở vị trí đối góc của chiếc bàn dài.

ngước mắt trộm.

Không phục mà nặng nề gấp sách , tiếp tục nghịch máy tính xách tay bục giảng, tạo nhiều tiếng ồn.

Cậu bé mở cửa ngoài, chắc là mách lẻo.

chạy đến chỗ của , tính giấu sách của .

Vừa cầm lên, mở cửa .

hoảng hốt đổ cốc nước của , nước vãi lên sách.

Cậu giận, chỉ nhanh ch.óng lau khô vết nước, : "Không , bọc bìa sách cho ."

cuốn sách bọc tỉ mỉ, vuông thành sắc cạnh trong tay .

Đột nhiên cảm thấy tủi .

Cậu cúi , nghiêng đầu mắt .

Sau đó : "Xin , quên mất là em ."

Cậu cầm một cuốn sách lên, tháo lớp bìa bọc kỹ, tên , lật mặt .

Cẩn thận bọc lên cuốn sách sờn mép, rách góc của .

Hỏi: "Em tên là gì?"

cúi đầu, lí nhí đáp: "Giang Tự."

Cậu bé nắn nót hai chữ lên bìa sách.

Từ đó, tên của Lương Thận Chi giấu bên trong trang lót cuốn sách của .

Ở mặt cái tên của .

...

"Thằng bé ngốc đó, đến giờ vẫn còn giữ lớp bìa sách cháu đưa cho nó đấy."

Ba khuôn mặt trắng bệch của Lương Thận Chi, khẽ .

"Không lâu đó, sự đề nghị của chú con, bố con rút vốn khỏi công ty của .

"Cho nên mãi đến khi Tiểu Tự thi đỗ trường đại học của con, hai đứa mới gặp ."

Lương Thận Chi: "Em ... là vì cháu mà thi Đại học B?"

Ba ngẩng đầu cửa phòng phẫu thuật một cái, khổ : "Phải , thằng bé đó tin tức về con, bắt đầu liều mạng học hành, còn chẳng quen nữa.

"Năm mười tám tuổi, nó thi đỗ. Nó chạy về nhà với rằng vì thích một nên mới thi đỗ .

"Ta hỏi nó là ai, bảo nó dẫn về cho xem.

"Kết quả là thằng nhóc thối đó cứ ấp úng mãi, nó thích là đàn ông.

"Nó cứ ngỡ sẽ tức giận, sẽ đ.á.n.h nó, thế là ôm đầu bệt xuống đất luôn."

Ba cửa phòng phẫu thuật một cái, tiếp tục : " nỡ đ.á.n.h nó chứ? Nó thích đàn ông phụ nữ đều quan trọng. Ta kiếm tiền chẳng là để nó vui vẻ ? Đợi đến khi nổi nữa, nó tiếp quản công ty thì tiếp quản, thì bán cổ phần , cùng nó du lịch vòng quanh thế giới."

Dứt lời.

Cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-tro-gtpm/10-11.html.]

11

Một bác sĩ rảo bước .

Hỏi: "Bệnh nhân tổn thương nhiều đoạn ruột, tình trạng nguy kịch, ai trong đến ký Giấy báo bệnh tình nguy kịch?"

Lương Thận Chi chống dậy, tay run rẩy đón lấy, : "Để ký."

"Thận Chi..." Ba ấn tay xuống, : "Cứ để ba ."

Cửa phòng phẫu thuật đóng .

Lương Thận Chi lặng giữa hành lang, giống như con thú cô độc mất hồn mất vía.

Ba cúi đầu che mặt, nghẹn ngào : "Có ba nên bán cổ phần từ sớm ? Đứa con của ba còn du lịch t.ử tế cùng ba, còn yêu thương t.ử tế..."

Lương Thận Chi thấy, run lên bần bật, đột nhiên hai đầu gối quỳ rạp xuống đất: "Xin , đều là của , xin ..."

nữa.

gần ba hơn một chút.

Đầu nghiêng tựa vai ba.

Chảy nước mắt : "Ông già , đừng buồn, con c.h.ế.t."

Dứt lời, bỗng nhiên một luồng sức mạnh kéo một vòng xoáy đen tối.

Giống như bước hụt chân, rơi xuống vực sâu.

Mắt bỗng mở , phát hiện về đêm gặp Lương Thận Chi ba năm đó.

Trên du thuyền khổng lồ, bữa tiệc tối của hội nghị chiêu thương hồi kết.

Trên boong tàu bên ngoài nhà hàng chính trở nên vắng vẻ.

Ông Giang Dự Dân về phòng nghỉ ngơi, chỉ còn vì Lương Thận Chi vẫn rời nên nỡ về.

Khi đèn pha boong tàu đều tắt ngấm.

Người đó gọi .

Lúc trong bóng tối, chứng kiến một màn tỏ tình giả dối.

Ánh mắt trong màn hình si mê, đang định mở miệng đồng ý.

"Đừng!"

hét lên với chính : "Đừng tin !"

Giang Tự, mày là một kẻ đại ngốc!

Hóa từ đây sai .

nên ở bên một cách vô duyên vô cớ.

Không nên rõ ràng Lương Thận Chi yêu .

Mà vẫn còn tiếp tục vở kịch .

quá tự cao tự đại.

Vọng tưởng sẽ diễn giả thật, lâu ngày sinh tình.

Trong lòng giống như dùng bàn ủi nung đỏ đ.â.m mạnh .

đau đến mức mắt nhắm c.h.ặ.t .

Mắt mở nữa, ngờ thấy trần nhà màu trắng.

thật sự c.h.ế.t, chỉ là lả giường bệnh.

Một bàn tay nắm c.h.ặ.t.

đầu.

Nhìn thấy khuôn mặt xám xịt của Lương Thận Chi xuất hiện một chút nụ .

Giống như sống sót t.a.i n.ạ.n là .

Đầu Lương Thận Chi cúi xuống, tì lên mu bàn tay , : "Giang Tự, cuối cùng em cũng tỉnh ."

Nửa khuôn mặt che trong mặt nạ oxy.

Mắt uể oải chớp chớp.

Thèm mala quá

Cố hết sức rút bàn tay đang bọc trong lòng bàn tay .

 

Loading...