Diễn Trò - 12

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:24:17
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12

"Tiểu Tự , vẫn gặp Thận Chi một chút ?"

tựa nửa đầu giường, ăn táo hộ lý cắt thành miếng.

Lắc đầu.

"Vụ t.a.i n.ạ.n xe của bố nó năm đó và vụ t.a.i n.ạ.n xe của các con đều điều tra rõ ràng , đúng là do chú của nó .

"Hiện giờ chú của nó cũng bắt và tuyên án, ước chừng đời cũng nữa.

"Mọi chuyện ngã ngũ. Nó , trực tiếp với con một tiếng xin ."

Ngày tỉnh , do sự xuất hiện của Lương Thận Chi khiến nhịp tim rối loạn trong chớp mắt.

Anh bác sĩ đề nghị tạm thời tránh mặt.

Đến nay nửa tháng.

Anh đều chỉ canh giữ ở ngoài cửa phòng bệnh.

Nghe bố .

Chỉ khi tranh thủ lúc ngủ say, Lương Thận Chi mới phòng khách của phòng bệnh, cách lớp kính về phía đang trong phòng điều trị.

"Con hận nó ?" Bố hỏi.

lắc đầu.

Không hận.

Chỉ là hiểu.

Tại Lương Thận Chi cố chấp một ghét tha thứ cho ?

Làm như ý nghĩa.

Mà Lương Thận Chi thèm những chuyện ý nghĩa.

Bố thu cái bát nhỏ trong tay : "Vừa mới thể ăn uống, đừng ăn quá nhiều."

Ông xuống bên giường , xoa tóc .

Mỉm : "Tiểu Tự của chúng lớn , thể xử lý tình cảm của . bố thấy, trưởng thành vẫn nên rõ ràng chuyện thì hơn.

"Hai đứa bây giờ giống đôi tình nhân nhỏ đang chiến tranh lạnh giận dỗi ."

Không tình nhân nữa .

Thậm chí cũng từng là .

Vì cảm thấy dày đau thắt nhẹ.

rúc trong chăn.

Thầm nghĩ, bố đúng.

Lương Thận Chi, chúng nên một sự kết thúc chính thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-tro-gtpm/12.html.]

Cho nên lúc chuyển đến viện dưỡng lão.

cũng tránh mặt Lương Thận Chi.

Anh thấy từ phòng bệnh .

Thèm mala quá

Vẻ mặt lộ vẻ kinh hỷ cục túng.

Đi đến mặt , dịu dàng : "Giang Tự, đưa em đến viện dưỡng lão ? Trong cốp xe đồ mua cho em, đều là..."

"Cảm ơn nhưng cần ."

thành thật ánh mắt , : "Bây giờ chúng rõ ràng chuyện, đó đừng gặp nữa."

Lương Thận Chi xong, trong mắt lan tràn vẻ đau khổ.

Anh giơ tay lên, dường như chạm .

dừng ở nơi cách vài centimet, buông xuống.

Khàn giọng : "Anh đều cả , chuyện chúng gặp từ nhỏ, còn cả việc em vì mà thi Đại học B..."

"Đó đều là chuyện ." một nữa ngắt lời , bình tĩnh : "Điều chúng cần rõ bây giờ là ."

"Hôm nay sẽ cho dọn đồ để ở nhà , về việc chuyển nhượng cổ phần của tại công ty hải ngoại của , nhanh sẽ bộ phận pháp lý đối ứng với ..."

"Xin ." Lương Thận Chi dường như những điều , ngắt lời: "Anh nên tin lời Lương Cẩm An, lầm tưởng chú Giang là hung thủ. Không nên những lời đó với em, khiến em đau lòng. Không nên phát hiện em thương, còn bắt em giúp ... Xin ."

"Giang Tự, xin ..."

"Còn nữa..." mỉm ôn hòa.

Nói: "Điều nên nhất chính là vì lợi dụng mà ở bên ."

"Có điều, lời xin của đều nhận."

Tuy rằng câu " ".

cố gắng một cách phóng khoáng: "Chuyện của chúng đến đây thôi, kết thúc ."

Lương Thận Chi giống như nghẹn , ngây .

dời mắt , về phía thang máy.

Lúc lướt qua , cổ tay nắm c.h.ặ.t lấy.

"Giang Tự."

Lương Thận Chi nhíu mày gọi tên .

Yết hầu chuyển động mấy , cuối cùng : "Không chia tay, ?"

thoát khỏi , lưng về phía : "Đợi thu thập đủ bằng chứng phạm tội của Giang Dự Dân, sẽ chia tay với ."

"Câu là ai , quên chứ?"

Trong chớp mắt.

Lương Thận Chi như sét đ.á.n.h.

 

Loading...