Diễn Trò - 17-18
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:26:13
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Suốt dọc đường vùng vẫy nhưng vẫn đưa đến sân thượng.
Không còn ai khác.
yên tâm mắng xối xả: "Lương Thận Chi, tại cứ bám riết buông !
"Anh ghét tại còn ở bên , tại còn giúp , tại quản ? Bây giờ còn ở đây diễn kịch gì?"
Thấy trả lời.
nhấc cánh tay lên c.ắ.n thật mạnh.
Cắn đến khi má mỏi nhừ mới buông .
Sao thưa thớt, bầu trời đêm thỉnh thoảng nổ vài chùm pháo hoa.
Lương Thận Chi vẫn buông tay.
Chỉ khẽ nhíu mày , trong mắt thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng của pháo hoa.
Khi yên tĩnh .
thấy Lương Thận Chi thấp giọng : "Không ghét."
"Anh gì?"
Anh nhỏ giọng lặp : "Không ghét, diễn kịch."
Giống như một con ch.ó lớn chịu uất ức.
Phi, buồn nôn!
Thế là lớn tiếng : "Quỷ mới tin !"
Xoay .
Lại Lương Thận Chi ôm lấy từ phía .
Anh cấp thiết : " bằng chứng!"
Nói xong, buông .
Tay run rẩy kéo một sợi dây chuyền bạc từ cổ, đó đính một chiếc nhẫn trơn.
Lương Thận Chi tháo xuống.
Giơ chiếc nhẫn đến mặt .
Nói: "Đây là chiếc nhẫn tự ở cửa hàng thủ công một ngày kỷ niệm hai năm.
"Vì tự tay xong, đeo tay em ngày kỷ niệm. Lại sợ em mua nên mới lấy cớ thích nhẫn trong nước."
Giọng Lương Thận Chi càng lúc càng nhỏ, giống như đau đớn: "Không ngờ em thật sự chạy đến Nam Phi mua.
" hối hận lâu, sợ em tức giận nổi cáu nên luôn lấy ."
"Hừ..." lạnh một tiếng, : "Bịa chuyện cũng phiền Lương tổng để tâm một chút, loại nhẫn thế đầy đường."
Lương Thận Chi lắc đầu, đưa cho , sốt sắng : "Không , em xem, mặt trong của nhẫn tên tắt của chúng và ngày tháng, tự tay khắc lên đó!"
đón lấy.
Giây tiếp theo vung tay ném chiếc nhẫn bể phun nước khổng lồ lầu.
"Cho dù ba năm ghét , thì ?"
"Lương Thận Chi." mặt trắng bệch và mắt đỏ hoe.
Nói từng chữ một: "Bây giờ là , ghét ."
18
Ba giờ đêm.
tức tối dậy khỏi giường.
Lương Thận Chi đúng là đồ khốn!
Kẻ hại !
Ghét c.h.ế.t !
Làm đầu óc rối bời.
Trằn trọc giường suốt ba tiếng đồng hồ vẫn ngủ !
kìm mà nghĩ: Trên nhẫn thật sự chữ ?
Thật sự là năm đó tự ?
Một kẻ cuồng công việc dùng một phút xẻ tám như Lương Thận Chi.
Sao thể chuyện vô vị tốn thời gian như thế!
Chắc chắn là mới hai ngày nay thôi.
Để mủi lòng nên mới cố ý khắc ngày tháng lên!
.
Chắc chắn là .
mà...
Đến cửa hàng thủ công kiểm tra hồ sơ kinh doanh.
Hoặc là kiểm tra lịch sử thanh toán điện thoại là thể rõ.
Rốt cuộc Lương Thận Chi lúc nào?
...
Làm thì ?
Tại cứ nghĩ mãi thế hả!
Cái đầu c.h.ế.t tiệt , mau ngủ ...
Bốn giờ sáng.
mắng rẻ mạt đến bên hồ phun nước lầu văn phòng.
Trời vẫn sáng.
Đài phun nước dừng, xung quanh tối đen như mực.
Đột nhiên, trong hồ truyền đến tiếng nước chảy rào rào.
giật , dựng cả tóc gáy: "Ai!"
"Giang... Giang Tự?"
Lương Thận Chi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-tro-gtpm/17-18.html.]
C.h.ế.t tiệt!
chạy.
Lại giọng nghẹn ngào của gọi .
"Giang Tự em đừng ! Em mau giúp tìm với, nửa tiếng nữa đài phun nước sẽ mở, hệ thống tuần khởi động thì sẽ tìm thấy nhẫn nữa ..."
nghiến răng tiếp hai bước.
Cuối cùng vẫn dừng .
Mẹ kiếp!
Giang Tự mày đúng là đồ tiền đồ!
tới, lấy chiếc vợt giấu lưng , gắt gỏng hỏi: "Chỗ tìm ?"
Lương Thận Chi ngẩn , mắng: "Nhìn cái gì mà ! Trả lời !"
Anh buồn bã : "Vẫn ."
Mỗi một nửa, khom lưng tìm đáy hồ.
Tìm mãi tìm mãi, đầu hai đụng .
thẳng mắng: "Lương Thận Chi cố ý đúng ! Không tìm t.ử tế thì cút !"
Lương Thận Chi như thấy.
Đột nhiên khom lưng chui trong nước.
Sau đó đột ngột dậy: "Tìm thấy !"
Vừa dứt lời.
Một luồng nước lớn từ đài phun nước rơi xuống, xối thẳng lên đầu Lương Thận Chi.
Vậy mà vẫn như một tên ngốc, giơ chiếc nhẫn đến mặt .
chọc .
cầm lấy nhẫn, xuống ghế đá bên hồ phun nước.
Lương Thận Chi chậm chạp tới, khẽ xuống bên cạnh .
lườm một cái, nhích xa một chút.
Trời hửng sáng.
Bầu trời màu hồng nhạt.
giơ nhẫn lên mắt, nhíu mày .
"Thật sự là tự tay ?"
"Ừ."
"Thật sự khắc chữ?"
"Ừ."
"Thật sự là khắc ngày kỷ niệm?"
"Ừ."
"Thật sự ghét ?"
"Không ghét."
Chậc...
Người mắc bẫy nhỉ?
"Anh dối."
Ánh mắt Lương Thận Chi chằm chằm, thôi.
một cái, lạnh lùng : "Có gì thì mau!"
"Anh dám , sợ em xong thấy khó chịu, ..."
Lại buồn nôn?
Thật dạo gần đây, dày vẫn luôn ngoan, còn cảm giác khó chịu nữa.
vẫn : "Anh mà còn sán mặt ? thấy là thấy khó chịu !"
Lương Thận Chi cúi đầu: "Xin em."
xua tay, rộng lượng : "Bỏ , . Muốn nôn sẽ nhịn một chút."
Lương Thận Chi cẩn thận một cái.
Nói: "Đêm đó ba năm , sở dĩ dùng cách đó để tiếp cận em là vì cảm thấy em , một cảm giác quen thuộc. Khi đó, động lòng .
"Sau , mỗi ngày đều tự nhắc nhở yêu em nhưng dường như đều tác dụng.
"Lúc tra bất kỳ bằng chứng nào, cảm thấy may mắn rối rắm vì chia tay với em.
"Cho đến khi em giục về nước, xảy t.a.i n.ạ.n xe cộ, cứ ngỡ..."
Lời của Lương Thận Chi đột ngột dừng .
Anh lén sắc mặt .
nghiêng đầu , hỏi: "Sao nữa?"
Lương Thận Chi hỏi: "Em thấy khó chịu ?"
khựng , : "Không ."
Mắt Lương Thận Chi sáng lên.
Anh mặt dày : "Vậy thể tỏ tình thêm nữa ?"
"Không !"
Mặt trời mọc .
Ánh mặt trời dát một lớp vàng lên chúng .
Lương Thận Chi ngây .
Nói: "Vậy thể hôn em một cái ?"
"Cút !"
Đồ ngốc, đồ điên .
Thèm mala quá
Hình như biến thành một khác.
Vậy đành miễn cưỡng.
Làm quen từ đầu ...