4
Ánh sáng rực rỡ hắt xuống.
Tiếng xe ầm ầm từ xa gần.
Lương Thận Chi xoay hét một câu ngoài cửa sổ xe.
Tiếng hét một tiếng còi xe khác đang xa che lấp.
Anh ngay ngắn , : "Là xe tải lớn ngang qua, tài xế chắc là thấy chúng ."
im lìm trong bóng tối.
Đến cả thở cũng nhẹ .
Mấy giây .
hỏi Lương Thận Chi: "Anh tìm bằng chứng phạm tội của bố ?"
Anh im lặng hồi lâu, : "Vẫn ."
"Anh tìm , bố loại đó."
tiếp: "Năm sáu tuổi qua đời, bố điều hành công ty chăm sóc , vẫn luôn bước nữa.
"Ông cưng chiều . Những gì , bố đều sẽ đáp ứng vô điều kiện. một ranh giới cuối cùng, chính là vi phạm pháp luật, hại khác.
"Thật ông khá thích , ngày mai là sinh nhật , ông còn chuẩn quà cho nữa."
khẽ : "Có điều, đó chắc là vì thích nên ông mới yêu ai yêu cả đường lối về thôi..."
Lương Thận Chi dường như mở miệng phản bác: "Giang Tự, thật ..."
"Thật thể tìm kiếm câu trả lời từ một hướng khác."
thấy sự chế giễu, dù là lời an ủi giả tạo.
Nên ngắt lời .
"Hướng khác?"
"." nhắc nhở : "Là ai cho , bố là do bố hại c.h.ế.t?"
Lương Thận Chi im lặng.
Thế là tiếp: "Là Lương Cẩm An, chú của , đúng ?"
Lương Thận Chi chắc là lập tức nhận ám chỉ.
Anh gắt giọng: "Không thể nào!"
Dù là trong bóng tối.
cũng thể cảm nhận ánh mắt .
Sự xem xét lạnh lùng, mang theo bất kỳ tình cảm nào.
"Anh âm thầm điều tra ?"
"Phải." thừa nhận: "Và điều tra một thứ tin."
Đây thật chính là lý do yêu cầu Lương Thận Chi kết thúc sớm lịch trình công tác.
Nhanh ch.óng về nước.
Chú của là Lương Cẩm An, hề sạch sẽ như bên ngoài vẫn tưởng.
Vụ t.a.i n.ạ.n xe của bố Lương Thận Chi, thể liên quan đến ông .
Hơn nữa vụ t.a.i n.ạ.n tối nay, e rằng cũng là do Lương Cẩm An thao túng.
"Hừ..." Lương Thận Chi khinh miệt: "Bây giờ là g.i.ế.c diệt khẩu bằng t.a.i n.ạ.n xe thất bại, bắt đầu đổ tội cho chú ?"
Anh tin, thể dự liệu .
thời gian của còn nhiều nữa.
Khoảnh khắc đèn xe tải lớn chiếu xuống.
thấy n.g.ự.c bụng đỏ rực một mảng m.á.u.
Một đoạn thép từ phía đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c bụng, đóng đinh ghế lái.
sắp c.h.ế.t ...
Không thể để Lương Thận Chi hại bố nữa.
"Lương Thận Chi, mở hộc để đồ ghế phụ ."
Anh do dự một giây, vẫn mở .
Trời quá tối .
: "Anh sờ thử xem, đặt ở cùng là một túi hồ sơ bằng giấy xi măng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-tro-gtpm/4-5.html.]
"Đợi cứu , nhất định tự xem.
"Là ai đổ tội cho ai, đến lúc đó chắc là sẽ câu trả lời thôi..."
Ý thức gượng ép dựa ý chí dần trở nên mơ hồ.
cảm thấy mệt, ngủ.
Bất chợt, Lương Thận Chi hỏi: "Cái hộp là gì?"
5
chậm rãi chớp mắt, thấp giọng : "Quà sinh nhật... của ."
Giọng điệu Lương Thận Chi dịu .
Anh trầm giọng : "Chẳng sẽ tặng ?"
Trước khi Lương Thận Chi xuất phát, chúng cãi một trận lớn.
Thật là vì đột xuất công tác, phá hỏng kế hoạch mừng sinh nhật chuẩn cho nên đơn phương nổi giận.
khoanh tay, giữa và vali.
Hùng hổ : "Anh ! Đừng hòng nhận lời chúc sinh nhật của , cả quà sinh nhật nữa!
" quyết định từ giờ trở sẽ quên luôn sinh nhật !"
Lương Thận Chi đầu , đó tới.
Anh bế đang thẳng đơ lên, đặt sang một bên.
Nói: "Giang Tự, đừng trẻ con như ."
Rõ ràng chỉ ở mặt thích mới trở nên trẻ con.
vì Lương Thận Chi ôm .
Để mặt vùi hõm vai .
cảm nhận sự rung động từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nghe thấy Lương Thận Chi : "Có em là , cần quà sinh nhật."
Bây giờ nghĩ .
Kỹ năng diễn xuất của thật sự .
Tốt đến mức tưởng rằng thật sự yêu.
vẫn : "Mua quà cho ... thật là một việc hạnh phúc."
Lại mấy chiếc xe lao v.út qua phía chúng .
bừng tỉnh, thấy tiếng Lương Thận Chi đập cửa kính xe.
Hơi thở định, với : "Giang Tự, cởi áo khoác của em , quần áo của đủ dày."
ngửi thấy mùi m.á.u, phân biệt là của ai.
Có lẽ là mảnh kính vỡ rạch rách cánh tay Lương Thận Chi.
cách nào cởi áo khoác .
Thế nên im bất động : " lạnh, hơn nữa... chiếc là hàng đặt riêng sàn diễn, hỏng đền cho ?"
"Giang Tự!" Lương Thận Chi nghiến răng nghiến lợi : "Cậu thật sự hết t.h.u.ố.c chữa !"
"Tốt nhất cứ ở mãi trong xe , đừng ngoài nữa!"
nhếch môi.
Giống như một học sinh tiểu học tính.
Đắc ý vì trêu chọc thành công thích.
Lương Thận Chi học sinh tiểu học.
Sẽ vì sở thích quái đản của mà thu hút.
Thèm mala quá
Đặt trong lòng.
Anh ghét ...
Trước khi rơi hôn mê nữa, thấy Lương Thận Chi gọi tên .
"Giang Tự!"
còn sức lực nữa.
Mắt nửa nhắm nửa mở, dùng giọng yếu ớt : "Anh tìm cứu viện , đừng quản nữa..."
lẽ...
Không đợi nữa ...