Diễn Trò - 8-9

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:23:38
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Đầu ngón tay đột ngột buông thõng.

Chiếc nhẫn rơi xuống đất, phát một tiếng "đinh" lanh lảnh.

còn chống đỡ nổi nữa.

Nhắm mắt .

"Giang Tự!"

Lương Thận Chi cuối cùng cũng hét thành tiếng.

còn ai đáp .

Trong nháy mắt cảm giác đau đớn biến mất .

tỉnh .

Phát hiện xe.

Quan sát cuộc cứu hộ chính góc độ của xem.

Lương Thận Chi quỳ một chân bệ cửa xe, rướn ôm lòng.

Anh dùng hõm vai đỡ lấy cằm như thường lệ.

cánh tay chỉ hờ hững chắn ngang, giống như dám dùng sức.

Tiếng cưa điện vang lên.

Tia lửa b.ắ.n tung tóe lưng .

"Không Giang Tự, em đừng sợ, ..."

Lương Thận Chi kề sát tai , ngừng như đang lẩm bẩm một .

Tiếc là mặt hõm vai trắng bệch.

Lông mi rủ xuống bất động, chút biểu cảm nào.

"Bây giờ cần dỗ dành nữa." thầm : "Giang Tự sẽ quấy rầy nữa, trở nên ngoan."

Vậy nên hài lòng ?

Lương Thận Chi.

Lương Thận Chi dường như cũng nhận điều .

Anh ngừng , bắt đầu run rẩy ngừng.

Chúng đưa lên cùng một chiếc xe cấp cứu.

Do giữa chừng xuất hiện tình trạng ngưng thở ngắn, bộ nhân viên y tế đều vây quanh .

Vết thương đầu Lương Thận Chi kịp xử lý.

Mặt đầy m.á.u ngây một bên, mắt đỏ hoe, chằm chằm máy theo dõi điện tim của chớp mắt.

"Vết thương bằng phẳng, chảy m.á.u quá nhiều!"

"Có từng cử động trong xe, rách vết thương ?"

Hơi thở Lương Thận Chi khựng , khó khăn mở lời: "Phải."

"Em thử khởi động xe, dùng sức lớn giúp đẩy ghế biến dạng , cuối cùng còn..."

Cuối cùng, còn yêu cầu dùng một tư thế vặn vẹo để giúp cứu chân .

Thất bại , lúc thoi thóp tàn.

Lại là nhậm tính, tính khí thiếu gia.

Máy theo dõi ngừng phát tiếng chuông báo động sắc nhọn.

Lương Thận Chi giống như ném biển cả mà sự chuẩn nào.

Quên cả hít thở.

Lưng rướn thẳng.

Khắp giống như một cây cung thể đứt bất cứ lúc nào.

9

Xe lao nhanh đường, chẳng mấy chốc đến bệnh viện.

Lương Thận Chi chặn bên ngoài phòng cấp cứu, ngẩn cánh cửa trắng đóng c.h.ặ.t.

Một y tá tới, với : "Thưa , cũng thương , cần băng bó và kiểm tra, mời theo ."

Không nhận câu trả lời, y tá đến mặt Lương Thận Chi mới thấy đôi mắt vô hồn, dường như hề về vết thương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-tro-gtpm/8-9.html.]

"Thưa ?"

Y tá hỏi .

Lương Thận Chi trả lời đúng câu hỏi, lẩm bẩm một : "Đó tiếng xăng nhỏ xuống đất, là m.á.u của em ..."

Y tá: "Anh gì cơ?"

"Tại em chứ?" Lương Thận Chi vững, tựa tường bệt xuống đất, đau đớn : "Bị thương nặng như , tại em cho ?"

Y tá xổm xuống an ủi: "Khi mắc kẹt, nếu đồng bạn thương nặng sẽ khiến còn căng thẳng lo âu, thể bình tĩnh cầu cứu.

Em chắc hẳn quan tâm , cho nên mới lo lắng."

Quan tâm ?

một bên, tự hỏi lòng .

Chắc là quan tâm.

sẽ thế nữa.

Một y tá tham gia cứu hộ bước từ thang máy.

Cô đưa cho Lương Thận Chi một túi hồ sơ bằng giấy xi măng.

"Đây là đồ của ? Nó rơi ở hiện trường cứu hộ, trông vẻ quan trọng."

Lương Thận Chi quên mất thứ quan trọng như ?

Anh quên quên như thế.

Huống hồ.

Thèm mala quá

Bên trong túi giấy là manh mối và chứng cứ mà quan tâm nhất.

nghi ngờ .

Thấy Lương Thận Chi máy móc đón lấy, đặt xuống đất.

Hai tay chắp , mở .

Trong lòng bàn tay một chiếc nhẫn dính m.á.u.

Anh quên mất tập hồ sơ.

nhặt lấy chiếc nhẫn vứt .

Điều thật chẳng giống Lương Thận Chi chút nào.

Anh sẽ quan tâm đến thứ vô nghĩa như .

Mười mấy phút trôi qua.

Thang máy vang lên một tiếng "tinh".

Cửa mở, bố đỏ hoe mắt bước .

Ông thấy Lương Thận Chi liền túm dậy từ đất.

Lớn tiếng chất vấn: "Chuyện ? Giang Tự chỉ đón con ở sân bay, thương nặng thế ?"

Tròng mắt Lương Thận Chi khẽ động, nước mắt trào khỏi hốc mắt.

Anh khàn giọng : "Trên đường về nhà chúng con một chiếc xe tải đ.â.m lật, rơi xuống hố sâu bên lề đường."

Bước chân bố lảo đảo, hỏi: "Tài xế gây t.a.i n.ạ.n ? Đã báo cảnh sát ?"

Lương Thận Chi gật đầu.

Sau đó đưa túi hồ sơ cho bố: "Thứ bên trong thể liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n , phiền bố giao cho cảnh sát."

Bố mở , mới xem một trang kinh ngạc hỏi: "Thận Chi , con chắc chứ? Trong của chú con."

"Chắc chắn." Vẻ mặt Lương Thận Chi hờ hững : "Không quan trọng nữa, bây giờ những thứ đều còn quan trọng nữa..."

Bố buông , giơ tay lên.

Giống như định tát mặt Lương Thận Chi.

"Vững vàng lên..."

Cuối cùng bàn tay đặt lên vai Lương Thận Chi.

Bố thở dài, : "Giang Tự sẽ ."

rõ ràng mà trong mắt bố vẫn tức khắc đẫm lệ.

Ông xuống ghế dài.

Ông cúi đầu, để rõ những sợi tóc bạc dường như mọc chỉ một đêm.

bên cạnh bố, ông với Lương Thận Chi: "Đứa trẻ ngốc Giang Tự đó thích con lâu , con ?"

 

Loading...