Hì, ngờ hiện giờ đều thể theo kịp 'lao động kiểu mẫu' trong đội , cách của cháu lắm, bác thưởng cho cháu!"
"Đội trưởng, đây đều là việc cháu nên , thể giúp họ cải tà quy chính, cho đại đội ngày càng hơn cháu cũng vui, đây mới là ý nghĩa của việc cháu xuống nông thôn xây dựng, hơn nữa chuyện sở dĩ thành công cũng nhờ đội trưởng Ngài thấu tình đạt lý, sự giúp đỡ của Ngài thì chuyện cũng xong ạ."
Dương Mộc Mộc khiêm tốn chuyện, thuận thế khen ngợi đội trưởng, đội trưởng mà vui vẻ, tâm trạng , trong lòng quyết định phần thưởng sẽ cho thêm một phần.
Nói thưởng là thưởng, dứt lời đội trưởng dẫn Dương Mộc Mộc đại đội, từ trong kho lấy một chiếc ca tráng men mới to bằng cái mặt, còn hai chiếc khăn mặt mới cùng đưa cho Dương Mộc Mộc.
"Mộc Mộc, đây là phần thưởng cho cháu, cầm lấy, bác bao giờ thấy đứa trẻ nào thông minh thạo việc như cháu, chỉ giúp đại đội giải quyết những kẻ cứng đầu khó trị, bảo vệ an cho đại đội, mà còn mới lên hai ngày thể sắp xếp công việc thỏa, đấy, chút sai sót, đây là phần thưởng xứng đáng của cháu."
"Cảm ơn sự khẳng định của đội trưởng, cháu nhất định sẽ tiếp tục cố gắng." Dương Mộc Mộc vui vẻ nhận lấy sự khẳng định , "Đội trưởng, cháu đăng ký ạ."
"Đi ."
Đội trưởng bóng lưng Dương Mộc Mộc rời , cảm thấy thật sự quá sáng suốt, chọn nhân viên ghi điểm thật đúng đắn.
Chiều lúc tan , Dương Mộc Mộc đăng ký xong xuôi thu dọn đồ đạc về viện thanh niên tri thức, chuẩn về theo Cố Hành Chu học kiến thức lý thuyết bơi lội, bao xa thì thấy Lục Thiên Nghiêu một lén lút về hướng bên .
Hắn định gì đây?
Dương Mộc Mộc chút tò mò, thấy phía ngoảnh liền nhanh chân nấp cái cây bên cạnh.
Còn đông ngó tây?
Dương Mộc Mộc chuẩn theo xem định giở trò gì.
Đi theo một hồi, thì đến bờ biển, một nơi khá hẻo lánh, ở đây nhiều đá ngầm, sóng gió so với những nơi khác phần lớn hơn một chút.
Dương Mộc Mộc hồi tưởng nội dung trong sách, dường như tình tiết tương tự, là lúc cô lướt bỏ sót ?
Dương Mộc Mộc về phía Lục Thiên Nghiêu, mỏm đá ngầm quanh, nhảy từ mỏm đá sang mỏm đá , dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-136.html.]
Đột nhiên, một tảng đá ngầm khổng lồ, xuống biển phía , mặt biển cách tảng đá ba bốn mét, mặt biển cũng lộ một khối đá ngầm nhỏ, khối đá lộ hình dạng một Mặt Trăng.
Lục Thiên Nghiêu thấy khối đá đó liền lộ vẻ vui mừng, cảm xúc chút kích động.
"Quả nhiên thật!
Giấc mơ đó nhất định là thật, tuyệt đối báu vật."
Dương Mộc Mộc cách một , cộng thêm tiếng sóng vỗ đá ngầm lớn, khiến cô rõ đang gì, nhưng sự đổi của đôi môi và cảm xúc của , cô đại khái đoán đó thứ gì.
Dương Mộc Mộc khối đá ngầm trong biển suy tư, sẽ là thứ gì nhỉ?
Tiếc là cô bơi, nếu cô thể xuống xem thử.
Vẫn sớm học bơi thôi, lúc cần dùng đến mà thể hành động, thật khiến cảm thấy uất ức!
Cô tiếp tục đặt tầm mắt lên Lục Thiên Nghiêu, Lục Thiên Nghiêu cũng cử động, chỉ khối đá đó vui mừng một hồi, đó quyến luyến rời mà khỏi, vài bước đầu vài , mãi đến khi thấy khối đá ngầm biển nữa mới thôi, rời khỏi bờ biển, về phía viện thanh niên tri thức.
Chẳng lẽ Lục Thiên Nghiêu cũng bơi?
Dưới đó rốt cuộc là thứ gì?
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Dương Mộc Mộc nghĩ đoạn cũng vội vàng trở về viện thanh niên tri thức.
Về đến viện thanh niên tri thức, Cố Hành Chu ở trong sân vẫy tay gọi cô.
Bên cạnh còn Tống Nham, Hạ Tri Tri và Hà Viện ba , mặt bày sẵn chậu, bên cạnh là mấy cái lò nhỏ nấu cơm của bọn họ.
"Mộc Mộc, mau qua đây, chúng nấu cơm học kiến thức liên quan đến bơi lội."
"Đến đây, đợi một lát."