Tay Tiểu Hà thương phân nửa nguyên nhân là do bà đấy, nếu bà đ.á.n.h con Tiền Phương đó, cháu nội đích tôn của c.ắ.n ?
Cái đồ họ Tôn , nếu tay Tiểu Hà , sẽ cho bà tay!"
Lão đầu t.ử hừ lạnh với bà một tiếng, kéo cháu trai gọi: "Còn ở đây gì với bà nữa, bệnh viện , cháu đích tôn là quan trọng nhất."
Từng câu từng chữ giống như hồi huyền tiêu găm Tôn Hồng, khiến bà đau đớn cả về tinh thần lẫn thể xác, chôn chân tại chỗ lặng lẽ rơi nước mắt.
" đúng đúng, bệnh viện, bệnh viện ." Lão thái thái đỡ Cố Hà về phía , gạt phắt Tôn Hồng đang chắn đường, thèm ngoảnh đầu sốt sắng bước , miệng ngừng quan tâm cháu trai.
Tôn Hồng gia đình với vẻ mặt thất vọng, chồng bà thấy, xé từ một miếng vải qua giúp bà băng bó, khẽ :
"Tôn Hồng, tự bà xem, Tiểu Hà quan trọng nhất , đó là hy vọng của cả nhà chúng , là sinh viên đại học, bà nở mày nở mặt bao nhiêu, đừng nữa."
Đánh một gậy cho một quả táo ngọt, lập tức an ủi Tôn Hồng, bà dùng ống tay áo lau nước mắt, gật đầu.
"Phải, Tiểu Hà quan trọng, Tiểu Hà quan trọng nhất, là hiểu chuyện , , chúng mau bệnh viện, để tay Tiểu Hà xảy bất cứ vấn đề gì!"
"Thế mới đúng chứ, thôi."
Tôn Hồng cứ như mà dỗ dành, chồng kéo ngoài.
Dương Mộc Mộc còn thấy nụ cảm động và hạnh phúc mặt bà ?
Không chứ, thế cũng ?
Trước đây hiểu câu "đáng thương tất chỗ đáng hận", giờ thì hiểu , tạo kết quả như bản bà chiếm một nửa, thể coi là tự tác nghiệt, kết quả tự tự chịu.
Dù là tính cách của đứa trẻ, là gia đình đối xử với bà như , mà bà còn tha thứ cho những chuyện mà xem, đều là tự chuốc khổ .
Gia đình hết t.h.u.ố.c chữa , gen mà còn tự đắc, tự cho là nhất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-480.html.]
Bước khỏi cửa, lão đầu họ Cố đầu miễn cưỡng với Cố gia gia và Cố ba ba.
"Huynh Đệ, chúng xin phép bệnh viện khám cho cháu , sẽ đến tận nhà xin , hy vọng ông thể lượng thứ cho sự thất lễ của chúng ."
Lão đầu dường như quên hết sạch những chuyện xảy giữa họ, cũng chọn lọc quên chuyện trở mặt, giống như một thăm chẳng chuyện gì xảy mà tỏ vẻ em đưa tay định vỗ vai Cố gia gia.
"Ai là Huynh Đệ với ông, đùa với ông , chơi với ông , quan hệ xa thể xa hơn nữa, cũng cần nhận quen."
Cố gia gia lạnh mặt :
"Sau mà còn thấy các mượn danh nghĩa nhà , hoặc còn vác mặt đến đây, sẽ trực tiếp đưa lên đồn công an, đến lúc đó đừng trách nể tình, cút , đừng để thấy cả nhà các nữa!"
Cố xách một túi khoai lang ném thẳng họ: "Cút!
Còn vác mặt tới đ.á.n.h đấy!"
"Không tới thì tới, ai thèm nhận cái loại thích như ông, nhổ , còn chẳng nhận đấy!"
Lão thái thái nhịn mắng , đưa tay kéo lão đầu t.ử còn định dày mặt cúi đầu xin ,
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Đi thôi, ông còn nhận cái gì nữa, khám bệnh cho cháu đích tôn , con trai, xách túi khoai lang lên, thể lợi cho ngoài !"
Cha Cố Hà nhặt túi khoai lang nhỏ đất lên, vác lên vai, kéo kéo cha .
"Đi thôi ba, ai mà thèm, nhà chúng cũng sinh viên đại học , sớm muộn gì cũng phát đạt, chừng là họ cầu xin nhận chúng thích chứ, đến lúc đó chúng sẽ nhận !"
Cố Hà nén đau, dùng tay trái vỗ n.g.ự.c, kiêu ngạo tự phụ : “, ông nội, yên tâm, con ở đây, con sẽ cho gia đình trở nên hơn, bảo đảm phát đạt, để nhà họ xin chúng , rửa chân cho chúng chúng cũng thèm, đến lúc đó con sẽ để ông nội trở thành chào đón nhất nhà họ Cố.”
Lão đầu t.ử mà hớn hở mặt, thần sắc hướng vãng, “Ây, vẫn là cháu trai , , chúng , ở thì ở, nhận thì nhận, hiếm lạ, cháu trai là giỏi nhất!”